Prev Next
Hồi Nhỏ Tôi Từng Bế Em Ấy

Chương 6


Prev Next

“Nhỏ hơn cháu thật á?” Chúc Quân Dữ không dám tin vào tai mình.

Ông nội Chúc lúc này rốt cuộc cũng phải lên tiếng: “Tư Yến này, người ta… đã đủ tuổi thành niên chưa đấy?”

“Đương nhiên rồi.” Chúc Tư Yến quay sang nhìn bố mình với vẻ khó hiểu: “Mọi người coi con là hạng người gì vậy?”

Chuyện Chúc Tư Yến có bạn gái tối đó lập tức lan truyền khắp nơi, đều là nhờ cái miệng rách trời rơi xuống của Chúc Quân Dữ.

Vì Chúc Tư Yến đã đưa ra một phạm vi khoanh vùng cụ thể: có mặt tối nay, và nhỏ tuổi hơn cả Chúc Quân Dữ.

Thân phận bạn gái của anh bắt đầu xuất hiện đủ mọi lời đồn đoán.

Nhưng lại chẳng có lấy một ai ngờ tới tôi.

8.

Chúc Quân Dữ cũng tranh thủ buôn chuyện với tôi hai câu: “Ý Hoan, cậu có thấy chú út tớ thân thiết với cô nào không?”

Tôi im lặng, sau đó lắc đầu bảo: “Tớ đâu có thân với chú út cậu.”

“Cũng đúng.” Chúc Quân Dữ dễ dàng chấp nhận lý do này của tôi: “Một năm cậu gặp chú ấy được mấy lần, không biết cũng là chuyện bình thường.”

Cậu ta nói thêm: “Tớ định đi du lịch tốt nghiệp với Tạ Kiểu, cậu muốn đi cùng không? Lần trước chúng ta đi chơi chung hình như là hồi mới tốt nghiệp cấp ba thì phải.”

Tôi cạn lời đưa mắt nhìn Chúc Quân Dữ, nhưng vẫn phải cố giữ phép lịch sự: “Thôi, tớ không có thời gian đâu.”

“Không đi thật à? Tạ Kiểu còn cất công nhờ tớ ra hỏi cậu đấy.”

“?” Vậy thì hai người các người đúng là có bệnh thật rồi.

“Không đi.” Tôi làm gì có thời gian để lãng phí vào những thứ vô bổ như thế.

Tối tàn tiệc về nhà, Chúc Tư Yến mặc chiếc sơ mi đỏ rượu vang nọ đứng ngoài ban công, tay bưng nửa ly rượu vang, cứ thế nhìn tôi bước vào cửa.

Trông cũng mướt mắt phết.

“Làm gì thế này?” Tôi khoanh tay trước ngực nhìn anh, trong mắt lóe lên vài phần đùa cợt: “Em nhớ rõ ràng anh về sau em, sao lại về đến nơi trước cả em rồi.”

Chúc Tư Yến đường hoàng thừa nhận: “Kêu tài xế đi đường tắt đấy.”

Anh bước tới, trên người cũng vương chút mùi rượu thoang thoảng giống tôi: “Tối nay em cứ lén nhìn anh suốt, thích anh mặc màu đỏ à?”

Thì ra anh biết tôi đang nhìn trộm anh.

“Không được nhìn hả?”

Anh khẽ cười: “Nên mới cố tình về cho em nhìn đây này.”

Tôi thuận theo tay anh uống một ngụm rượu vang trong ly: “Lại vặt trụi rượu trên tủ nhà em rồi.”

Chúc Tư Yến uống cạn hớp rượu cuối cùng, tiện tay đặt ly sang một bên, anh nói: “Mai sang chỗ anh mà chọn, ưng chai nào cứ lấy hết đi.”

Trà trộn cùng cơn gió mơn man lùa vào từ ban công là nụ hôn chuếnh choáng men say, quấn quýt triền miên.

Dưới lớp sơ mi đỏ rượu của Chúc Tư Yến vẫn còn hằn rõ những vết tích chưa phai từ đêm qua, anh đè lấy tôi, miệng vẫn tủm tỉm cười hỏi: “Tối nay em nói gì với Chúc Quân Dữ thế?”

“Sao anh cứ để bụng chuyện của cậu ta vậy?” Tôi có đôi chút bất mãn: “Có phải anh muốn cãi nhau không?”

Hẹn hò khoảng chừng hai năm, đương nhiên cũng từng xảy ra xích mích, nhưng chỉ là mấy chuyện vụn vặt không đáng kể. Chúc Tư Yến là kiểu người rõ ràng đang cãi nhau nhưng vẫn cứ phải nằm chung một giường, mấy vụ cãi cọ này đương nhiên chẳng duy trì được lâu.

Anh nói: “Anh cả chị dâu anh vẫn hằng mong em sẽ làm con dâu họ, anh ăn giấm một chút thì không được à?”

“Thế anh đi mà cãi nhau với họ ấy.” Tôi vờ như chuẩn bị đẩy anh ra.

Chúc Tư Yến lại dồn sức ép sát tới, thậm chí trong một khoảnh khắc còn trực tiếp nhấc bổng tôi đặt lên đùi anh, anh vừa buông tay, ánh mắt tôi chợt mông lung trong thoáng chốc.

“Không cãi, con dâu thì họ hết cửa rồi,” Chúc Tư Yến hôn phớt lên môi tôi, vừa cười vừa nói: “Em dâu thì may ra được.”

Tôi cắn nhẹ lên môi anh: “Em chưa nói là sẽ cưới anh đâu nhé.”

Chúc Tư Yến nghe vậy cũng chẳng hề giận dữ, anh cúi đầu cặm cụi với việc của mình, tỉ mỉ làm trọn bổn phận hầu hạ, xong xuôi mới ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói hơi khàn đi:

“Vậy phải làm sao đây Hoan Hoan, hai, ba năm nữa là anh ba mươi rồi, mấy cô khác chê anh, chẳng lẽ em cũng bỏ rơi chú út sao?”

Hai tiếng “chú út” này văng vẳng bên tai tôi, giống như một câu thần chú cấm kỵ, lại tựa như quả táo tẩm độc, nhưng vẫn tỏa ra một sự quyến rũ chết người.

Chúc Tư Yến đúng là một tên đàn ông tồi.

9.

Khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp tôi đều dồn tâm huyết vào công việc và cuộc sống. Chúc Tư Yến có một căn hộ nằm khá gần công ty nhà tôi, thế nên anh khuyên tôi dọn sang đó ở. Và sau khi tôi chuyển vào, anh cũng thuận nước đẩy thuyền dọn đến sống chung.

Xem như là đang sống thử rồi.

Nửa năm sau, lúc đi trà chiều cùng bạn mới nghe cô ấy nhắc đến Chúc Quân Dữ.

“Ý Hoan, cậu nghe ngóng được gì chưa? Chúc Quân Dữ với cô bạn gái đó e là sắp toang đến nơi rồi.”

?

Tôi nhìn cô ấy với vẻ khó hiểu, mấy cái “dưa” bát quái kiểu này Chúc Tư Yến lại chẳng hề cập nhật cho tôi.

“Thiếu gia nhà họ Chúc khi yêu hào phóng ra sao cậu còn lạ gì nữa, con gái nhà người ta tốt nghiệp xong muốn vào làm ở công ty nhà họ Chúc, nhưng công ty hiện giờ là do bố và chú út cậu ta nắm quyền, bố cậu ta không chịu cho đi cửa sau, bản thân Tạ Kiểu dựa vào thực lực cũng không lọt qua vòng phỏng vấn, thế là Chúc Quân Dữ bèn nhét cô nàng vào công ty của ai đó bên nhà họ La.”

Nghe đến đây, tôi vẫn chưa thấy có vấn đề gì bất ổn: “Rồi sao nữa, sao lại chia tay?”


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.