Thông tin truyện

Kim Chủ Giả Nghèo

Kim Chủ Giả Nghèo

 Tác giả:

 Thể loại:

Hiện Đại, HE, Ngôn Tình, Ngược

 Tình trạng:

Hoàn thành 12 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Tôi giả làm một cô gái nghèo để bao nuôi một cậu sinh viên đại học trẻ tuổi.

Cậu ấy ngây ngô, vụng về, lại vì gia cảnh khó khăn nên đặc biệt dễ dỗ dành.

Chỉ cần bỏ ra một chút tâm sức, tôi đã dễ dàng đổi lấy sự chung thủy và tình yêu chân thành của cậu.

Trong phòng VIP của một câu lạc bộ cao cấp, đám bạn cười cợt trêu chọc tôi.

“Trâu già gặm cỏ non mà còn keo kiệt như thế, coi chừng đến lúc cậu ta biết sự thật, quay sang đá cậu một cú thì đẹp mặt.”

“Dù gì cũng chỉ là trò chơi thôi, chắc cũng sắp chán rồi.”

Tôi cụp mắt khẽ cười, thuận miệng buông ra những lời trái với lòng mình như đã thành thói quen.

Bàn tay đặt dưới gầm bàn lặng lẽ nhắn một tin:

[Bảo bối ngoan, chị về sớm nhé. Có muốn chị mua mì lạnh ở quán nướng trước cổng trường cho em không?]

Tin nhắn gửi đi, nhưng mãi không nhận được hồi âm.

Tối hôm đó, cậu sinh viên ngây ngô ấy cứ thế biến mất, không một lời từ biệt, như bốc hơi khỏi thế giới của tôi.

Hai năm sau gặp lại, cậu đã trở thành một người đàn ông cao quý và lạnh lùng.

Tên cậu xuất hiện trên bản hợp đồng thu mua cổ phần công ty nhà tôi.

Cậu nhìn tôi, nhếch môi cười nhạt:

“Hay là… chị cũng chơi với tôi một lần đi?”

“Đợi đến khi tôi chán rồi, tôi sẽ tha cho chị.”

CHƯƠNG 1
1

Tầng cao nhất của tập đoàn Giang Gia, trụ sở công ty Hoàn Vũ.

Cô thư ký đẩy cánh cửa gỗ đàn hương nặng nề ra, lễ phép nói:

“Cô Lê, tổng giám đốc Giang mời cô vào.”

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh rồi bước vào.

Bức tường kính sát đất kéo dài thành ô cửa sổ khổng lồ, phóng tầm mắt bao quát toàn bộ thành phố Xuyên.

Phía sau chiếc bàn làm việc màu đen rộng lớn, một người đàn ông trẻ tuổi đang cúi đầu xem tài liệu.

Gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, toát lên vẻ cao cao tại thượng.

Vẫn là khuôn mặt khiến tôi nhung nhớ suốt bao năm qua.

Chỉ là khí chất đã hoàn toàn khác xưa.

Tim tôi bất chợt thắt lại.

“Tổng giám đốc Giang, cô Lê đã đến.”

Sau lời thông báo của thư ký, cánh cửa khép lại sau lưng tôi.

Chiếc ghế da khẽ xoay.

Người đàn ông trẻ siết chặt quai hàm, nhưng vẫn không ngẩng đầu nhìn tôi.

Còn tôi chỉ biết đứng đó, chăm chăm nhìn cậu.

Từng tấc da thịt như nóng bừng lên.

Đây là cuộc trùng phùng mà tôi chưa từng dám tưởng tượng.

Lý trí đứt đoạn, bao uất ức trong lòng hóa thành chất vấn bật ra khỏi môi:

“Giả heo ăn thịt hổ, chơi tôi vui lắm sao?”

“Giả nghèo giả khổ, cố tình tiếp cận tôi? Biến mất suốt hai năm, giờ quay lại dồn công ty nhà tôi đến bước phá sản?”

“Giỏi thật đấy.”

Tôi tiến lên một bước, giọng run run.

“Ngôn Sóc… à không, bây giờ phải gọi là Tổng giám đốc Giang mới đúng nhỉ?”

“Trước đây tôi thật sự không ngờ cậu lại có bản lĩnh lớn như vậy.”

Sống mũi cay xè.

Tôi gần như quên mất mục đích thật sự của chuyến đi hôm nay.

Chỉ chăm chăm nhìn khuôn mặt mà suốt hai năm qua tôi ngày đêm nhớ nhung, mong tìm được một lời giải thích.

Không khí im lặng kéo dài.

“Cộp.”

Tập tài liệu khép lại.

Cuối cùng, Ngôn Sóc cũng ngước mắt nhìn tôi.

Trong ánh mắt ấy không hề có chút rung động nào của người lâu ngày gặp lại.

Chỉ có sự lạnh nhạt cùng mỉa mai.

“Giả nghèo giả khổ, cố ý tiếp cận cô?”

Cậu khẽ nhếch môi.

“Xin lỗi, cô Lê.”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

“Trước đây… chúng ta từng quen nhau sao?”

Giọng nói lạnh băng vang lên.


Bình luận