Prev Next
Kim Chủ Giả Nghèo

Chương 1


Prev Next

Tôi giả làm một cô gái nghèo để bao nuôi một cậu sinh viên đại học trẻ tuổi.

Cậu ấy ngây ngô, vụng về, lại vì gia cảnh khó khăn nên đặc biệt dễ dỗ dành.

Chỉ cần bỏ ra một chút tâm sức, tôi đã dễ dàng đổi lấy sự chung thủy và tình yêu chân thành của cậu.

Trong phòng VIP của một câu lạc bộ cao cấp, đám bạn cười cợt trêu chọc tôi.

“Trâu già gặm cỏ non mà còn keo kiệt như thế, coi chừng đến lúc cậu ta biết sự thật, quay sang đá cậu một cú thì đẹp mặt.”

“Dù gì cũng chỉ là trò chơi thôi, chắc cũng sắp chán rồi.”

Tôi cụp mắt khẽ cười, thuận miệng buông ra những lời trái với lòng mình như đã thành thói quen.

Bàn tay đặt dưới gầm bàn lặng lẽ nhắn một tin:

[Bảo bối ngoan, chị về sớm nhé. Có muốn chị mua mì lạnh ở quán nướng trước cổng trường cho em không?]

Tin nhắn gửi đi, nhưng mãi không nhận được hồi âm.

Tối hôm đó, cậu sinh viên ngây ngô ấy cứ thế biến mất, không một lời từ biệt, như bốc hơi khỏi thế giới của tôi.

Hai năm sau gặp lại, cậu đã trở thành một người đàn ông cao quý và lạnh lùng.

Tên cậu xuất hiện trên bản hợp đồng thu mua cổ phần công ty nhà tôi.

Cậu nhìn tôi, nhếch môi cười nhạt:

“Hay là… chị cũng chơi với tôi một lần đi?”

“Đợi đến khi tôi chán rồi, tôi sẽ tha cho chị.”

1

Tầng cao nhất của tập đoàn Giang Gia, trụ sở công ty Hoàn Vũ.

Cô thư ký đẩy cánh cửa gỗ đàn hương nặng nề ra, lễ phép nói:

“Cô Lê, tổng giám đốc Giang mời cô vào.”

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh rồi bước vào.

Bức tường kính sát đất kéo dài thành ô cửa sổ khổng lồ, phóng tầm mắt bao quát toàn bộ thành phố Xuyên.

Phía sau chiếc bàn làm việc màu đen rộng lớn, một người đàn ông trẻ tuổi đang cúi đầu xem tài liệu.

Gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, toát lên vẻ cao cao tại thượng.

Vẫn là khuôn mặt khiến tôi nhung nhớ suốt bao năm qua.

Chỉ là khí chất đã hoàn toàn khác xưa.

Tim tôi bất chợt thắt lại.

“Tổng giám đốc Giang, cô Lê đã đến.”

Sau lời thông báo của thư ký, cánh cửa khép lại sau lưng tôi.

Chiếc ghế da khẽ xoay.

Người đàn ông trẻ siết chặt quai hàm, nhưng vẫn không ngẩng đầu nhìn tôi.

Còn tôi chỉ biết đứng đó, chăm chăm nhìn cậu.

Từng tấc da thịt như nóng bừng lên.

Đây là cuộc trùng phùng mà tôi chưa từng dám tưởng tượng.

Lý trí đứt đoạn, bao uất ức trong lòng hóa thành chất vấn bật ra khỏi môi:

“Giả heo ăn thịt hổ, chơi tôi vui lắm sao?”

“Giả nghèo giả khổ, cố tình tiếp cận tôi? Biến mất suốt hai năm, giờ quay lại dồn công ty nhà tôi đến bước phá sản?”

“Giỏi thật đấy.”

Tôi tiến lên một bước, giọng run run.

“Ngôn Sóc… à không, bây giờ phải gọi là Tổng giám đốc Giang mới đúng nhỉ?”

“Trước đây tôi thật sự không ngờ cậu lại có bản lĩnh lớn như vậy.”

Sống mũi cay xè.

Tôi gần như quên mất mục đích thật sự của chuyến đi hôm nay.

Chỉ chăm chăm nhìn khuôn mặt mà suốt hai năm qua tôi ngày đêm nhớ nhung, mong tìm được một lời giải thích.

Không khí im lặng kéo dài.

“Cộp.”

Tập tài liệu khép lại.

Cuối cùng, Ngôn Sóc cũng ngước mắt nhìn tôi.

Trong ánh mắt ấy không hề có chút rung động nào của người lâu ngày gặp lại.

Chỉ có sự lạnh nhạt cùng mỉa mai.

“Giả nghèo giả khổ, cố ý tiếp cận cô?”

Cậu khẽ nhếch môi.

“Xin lỗi, cô Lê.”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

“Trước đây… chúng ta từng quen nhau sao?”

Giọng nói lạnh băng vang lên.

Cậu hơi ngẩng cằm, mỉm cười hỏi tôi như thể đang nói chuyện với một người xa lạ.

2

Nửa năm chung chăn gối.

Tiêu hết mấy chục hộp bao cao su.

Người từng kiên nhẫn đếm từng nốt ruồi trên cơ thể tôi, giờ lại thản nhiên nói rằng không quen biết.

Lời nói ấy lạnh lùng đến mức khiến tim tôi nhói buốt.

Nhưng tôi không có tư cách giải thích.

Càng không có lập trường để phản bác.

Bởi vì…

Trong mắt Ngôn Sóc khi ấy, tôi chỉ là một người phụ nữ lớn tuổi độc thân.

Lương tháng ba nghìn tệ.

Cha mất, mẹ bỏ đi.

Không cầu tiến, không nỗ lực, sống qua ngày trong an phận.

Nhìn cậu vất vả chạy khắp nơi làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt, tôi lại chỉ có thể bất lực nhìn theo.

Thứ tôi có thể cho cậu, chẳng qua chỉ là vài lời quan tâm rẻ tiền cùng chút bầu bạn ít ỏi.

Đó mới là con người mà Ngôn Sóc từng quen biết.

Mồ hôi lạnh chợt thấm ướt sống lưng.

Tôi đứng cứng đờ tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

“Nhớ ra hết rồi?”

Một tiếng cười nhạt vang lên bên tai.

Không biết từ lúc nào, Ngôn Sóc đã đứng dậy, từng bước tiến về phía tôi.

Một tay cậu thong thả tháo cúc áo vest.

Bóng dáng cao lớn phủ xuống, hoàn toàn bao trùm lấy tôi.

Mùi hương trên người cậu vẫn là mùi gỗ bách tùng pha chút bạc hà mát lạnh.

Là mùi hương tôi từng yêu thích nhất.

Đường nét nơi cằm và cổ gần ngay trước mắt, sắc sảo mà mê hoặc.

Tôi đã từng say đắm nó đến mức không biết bao lần dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng phác họa trong những đêm triền miên ái ân.

Khoảng cách giữa hai chúng tôi gần đến mức chỉ cần nhón chân là có thể chạm tới.

Gần đến nỗi, dường như cậu có thể cúi xuống hôn tôi bất cứ lúc nào.

Ngôn Sóc hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Khóe môi cong lên thành một nụ cười mỉa mai, xen lẫn chút tự giễu.

“Ngay từ đầu… rốt cuộc là ai mới là người dày công sắp đặt?”

“Giữa chị và tôi—”

“Rốt cuộc là ai đang chơi ai đây, chị?”

Tiếng “chị” quen thuộc ấy khiến hốc mắt tôi lập tức nóng lên.

Tim đập loạn xạ.

Thế nhưng khi chạm phải ánh mắt cậu, tôi bỗng nghẹn thở.

Đôi mắt từng ngập tràn lưu luyến và khát khao ấy giờ đây như bị phủ kín bởi một tầng băng giá.

Tối đen.

Lạnh lẽo đến tận xương.

Mà cũng quen thuộc đến đau lòng.

Hai năm trước, sau khi Ngôn Sóc biến mất, tôi phát điên tìm cậu khắp nơi nhưng không thấy.

Cho đến khi linh cảm mách bảo một khả năng nào đó, tôi quay lại kiểm tra camera giám sát của câu lạc bộ.

Và thật trùng hợp.

Như thể ông trời cố tình trêu ngươi tôi.

Ngày đầu tiên Ngôn Sóc đến đó làm thêm với vai trò phục vụ, cậu đã vô tình nghe được những lời tôi buông ra trong phòng VIP.

Khi ấy, cậu tựa lưng vào bức tường ngoài hành lang rất lâu.

Mãi đến khi làn nước trong mắt tan đi, gương mặt cậu mới lộ ra vẻ lạnh lùng như bây giờ.

Cảm giác nghẹt thở giống hệt khi xem đoạn camera giám sát năm đó, lại lần nữa ập đến, bóp chặt lấy tim tôi.

Tôi cố gắng hít thở sâu, theo bản năng đưa tay siết chặt mặt dây chuyền được giấu dưới cổ áo.

Muốn nói gì đó, nhưng ba lần mở miệng đều không phát ra được tiếng.

Nên nói gì đây?

Giải thích, đã quá muộn.

Lời “xin lỗi”, lại quá nhẹ.

Khi khuôn mặt tiều tụy, héo hon của mẹ hiện lên trước mắt, tôi bỗng tỉnh táo lại, cuối cùng cũng nhớ ra mình đến đây vì lý do gì.

Cắn nhẹ môi dưới, tôi gượng cười một cách lịch sự.

Tôi siết chặt lòng bàn tay, lùi lại một bước, cúi người thật nghiêm túc.

“… Tổng giám đốc Giang, xin lỗi.”


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.