Thông tin truyện

Ánh Trăng Sáng Của Đốc Xưởng Đại Nhân

Ánh Trăng Sáng Của Đốc Xưởng Đại Nhân

 Tác giả:

 Tình trạng:

Hoàn thành 7 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Phủ công chúa rất lớn.

Tiền viện rộn ràng ca múa, người qua kẻ lại nhộn nhịp vô cùng.

Hậu viện lại hiu quạnh, bóng người lác đác.

Nhưng Cố Thừa Uyên trước nay vẫn luôn cẩn trọng. Hắn cùng nữ tử kia lặng lẽ ẩn mình giữa hai tảng giả sơn.

Nếu không phải ta lên lầu gác tìm hắn, e rằng cũng chẳng tình cờ cúi đầu mà bắt gặp cảnh này.

Khác hẳn với sự lạnh lùng xa cách khi đối diện ta, lúc này, nhìn nữ tử trước mặt đang vận trang phục nha hoàn, ánh mắt hắn tràn đầy dịu dàng, giọng điệu cũng đượm vẻ lo lắng.

“Sao nàng lại đến đây? Nguy hiểm lắm, mau rời đi!”

Giọng nữ tử run rẩy:

“Thừa Uyên ca ca không nhớ ta chút nào sao?”

“Không phải lúc nói chuyện này, A Ngọc, nghe lời ta, mau đi đi!”

“Ta không sợ!” Nữ tử tên A Ngọc ấy đột nhiên lao vào lòng hắn, nức nở.

“Thừa Uyên ca ca nhẫn nhục chịu đựng bao lâu nay, A Ngọc đau lòng lắm!”

Cố Thừa Uyên cứng người, hai tay khựng lại giữa không trung, do dự hồi lâu mới nhẹ nhàng đặt lên bờ vai nàng ta.

Giọng hắn nghẹn lại:

“Sao nàng lại đến mức này… Ta bây giờ, đã không còn xứng với nàng nữa rồi.”

A Ngọc siết chặt vạt áo hắn, nghẹn ngào:

“Ta chưa từng bận tâm chuyện Thừa Uyên ca ca đã thành thân với người khác.”

“Nếu không phải Trần An Ninh ép buộc, làm sao chàng lại đến nông nỗi này…”

Cố Thừa Uyên khẽ cau mày, gần như không nhận ra.

“A Ngọc, nàng ấy là công chúa, không thể gọi thẳng tục danh…”

“Thừa Uyên ca ca…”

Ta cúi mắt nhìn bọn họ, bàn tay siết chặt khăn tay đến mức những đầu ngón tay cũng lạnh toát.

Cơn gió đầu thu luồn qua, từng cơn từng cơn lùa vào lồng ngực, tựa như xuyên qua một lỗ hổng.

Có chút đau.

Lần đầu gặp Cố Thừa Uyên, hắn là tân khoa thám hoa lang.

Dung mạo xuất chúng, tài văn chương xuất sắc.

Chỉ một thoáng nhìn thấy hắn trước điện, lòng ta đã rung động.

Vì thế, bất chấp tất cả, ta quỳ gối cầu xin phụ hoàng ban hôn.

Ta biết rằng ban đầu, đây chỉ là một mối tình đơn phương từ phía ta.

Với hắn, cuộc hôn nhân này e rằng chưa từng có lấy một tia thích thú.

Vậy nên, sau khi thành thân, ta dùng trăm ngàn lần chân thành để bù đắp.

Hắn không thích những quy tắc rườm rà chốn cung đình, ta liền dọn ra phủ công chúa sống cùng hắn.

Hắn không thích ta múa thương luyện kiếm, ta liền không bước chân đến võ trường dù chỉ một lần.

Nhà hắn thế yếu, ta không tiếc công sức nâng đỡ, giúp hắn từng bước thăng tiến.

Hắn đắc tội quan trường, ta đứng ra thu dọn hậu quả, giúp hắn xoay xở mọi bề.

Ba năm thành thân, hắn đối với ta không còn lạnh lùng như thuở ban đầu.

Mỗi khi hạ triều về phủ, đôi khi hắn sẽ mang theo một hộp bánh đào hoa.

Có lần, một buổi trưa, ta vô tình ngủ quên trong đình viện.

Khi hắn hồi phủ, trông thấy ta đang say giấc, liền đứng yên tại chỗ rất lâu.

Cuối cùng, hắn nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cúi người ôm ta vào lòng, cẩn thận đưa ta về tẩm điện.

Trong vòng tay hắn, ta đã tỉnh từ lâu, nhưng vẫn giả vờ say ngủ.

Bởi vì ta quá tham lam.

Sự dịu dàng này quá mức hiếm hoi, ta không nỡ để nó tan biến quá nhanh.

Ta vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó—

Nắng xuân dịu nhẹ, gió xuân phả vào mặt, từng cơn ấm áp.

Mà trái tim ta, lại bởi cơn gió ấy mà trở nên rối loạn.

Hồi lâu vẫn chẳng thể bình lặng.

Rõ ràng, mối quan hệ giữa ta và Cố Thừa Uyên đã dần trở nên hòa hoãn.

Chúng ta cũng đã bắt đầu chung sống như phu thê thực sự.

Ta nghĩ, dù hắn có là một tảng đá, cũng sẽ có ngày bị ta sưởi ấm.

Vậy nên, ta tràn đầy mong đợi.

Nhưng cuối cùng, vẫn là ta si tâm vọng tưởng.

Làm phò mã của ta, trong mắt Cố Thừa Uyên, chưa bao giờ là niềm kiêu hãnh.

Mà chỉ là một vết nhơ.


Bình luận