Thông tin truyện

Ta Không Được Trêu Chọc Thị Vệ Của Mình

Ta Không Được Trêu Chọc Thị Vệ Của Mình

 Tác giả:

 Tình trạng:

Đang tiến hành 0 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Thị vệ của ta ghét ta ra mặt, vậy mà cả nhà ta lại nhất mực che chở cho hắn.

Ta mắng hắn, phụ thân quay sang mắng ta.
Ta cố ý khiến hắn vấp ngã, phụ thân liền đánh ta không nương tay.
Ta cùng hắn rơi xuống sông, mọi người hốt hoảng chạy tới cứu, nhưng lại cuống cuồng kéo hắn lên trước.

Cuối cùng, ta không nhịn được nữa, chạy thẳng tới chất vấn phụ thân:

“Người tên Lâm Ngộ Phong kia… chẳng lẽ là con riêng của phụ thân sao?”

Phụ thân lập tức hoảng hốt, vội bịt miệng ta lại, hạ giọng dặn dò:

“Nếu con còn muốn sống yên ổn, thì tuyệt đối đừng đi trêu chọc hắn.”

1.

Lâm Ngộ Phong là kẻ kỳ quái nhất mà ta từng gặp trong đời.

Hắn suốt ngày giữ một bộ mặt lạnh tanh, không nói không cười, thần sắc thản nhiên đến mức dường như chẳng để tâm đến bất cứ chuyện gì trên đời này.

Xin hỏi một câu, hắn chẳng phải là thị vệ của ta sao? Với cái dáng vẻ ấy, e rằng dù ta có đâm đầu vào thân cây chết ngay trước mặt hắn, hắn cũng lười chẳng buồn liếc nhìn một cái.

Không chừng trong lòng hắn còn mong ta đâm cho thật mạnh, tốt nhất là… chết luôn cho rồi.

Đến lúc ấy, có khi hắn còn ra ngoài uống hai chén rượu, coi như chúc mừng.

Nhắc đến lần đầu tiên ta gặp hắn, lại càng khiến ta tức đến phát điên.

Năm ta bảy tuổi, phụ thân ra ngoài thành trở về, chẳng biết nhặt ở đâu về một tiểu khất cái, còn nói muốn đem người đó cho ta làm thị vệ.

Ta từ trên xuống dưới đánh giá kẻ rách rưới, dơ dáy kia một lượt, đang định ban ân mở miệng:

“Được thôi, bản tiểu thư sẽ thu nhận ngươi.”

Ai ngờ phụ thân lại thẳng thừng lướt qua ta, hớn hở chạy đến trước mặt hắn, giọng điệu ân cần đến mức khiến người ta nổi da gà:

“Đây là nữ nhi của ta, tên Thẩm Đàn. Ngươi thấy làm thị vệ cho nàng có được không?”

Lâm Ngộ Phong chỉ liếc ta một cái, không nói một lời, rồi khẽ gật đầu.

Phụ thân lập tức vỗ tay cười lớn:

“Thế thì tốt! Rất tốt!”

Ta kéo tay áo phụ thân, nhỏ giọng phản đối:

“Phụ thân, người còn chưa hỏi ý con mà.”

Ai dè phụ thân quay đầu trừng ta một cái, lạnh lùng nói:

“Đừng có nhiều chuyện.”

Ta nghẹn một hơi nơi cổ họng, trong lòng bực bội, quay sang trừng mắt nhìn Lâm Ngộ Phong.

Hắn ngẩng đầu đối diện ánh mắt ta. Dù ta giận đến nghiến răng nghiến lợi, trong đôi mắt hắn vẫn chẳng hề gợn lên chút sóng nào.

Thậm chí… còn phảng phất một tia trào phúng.

Cái quái gì vậy chứ?!

Một tên khất cái được phụ thân ta thương hại che chở, chẳng những không biết ơn, lại còn dám coi thường cơn giận của ta?

Ngươi cứ chờ đó!

Ta nhất định sẽ cho ngươi biết, ai mới là chủ nhân.

Sẽ cho ngươi nếm thử thế nào là nhân tình thế thái, thế nào là lòng người hiểm ác!

Vì vậy, ngay ngày đầu tiên hắn dọn vào phủ ta, ta đã giăng bẫy ngay trước cửa phòng hắn, khiến hắn vừa bước ra đã bị rắc một thân bột mì.

Hắn đứng sững tại chỗ rất lâu, sau đó mới chậm rãi xoay người lại.

Khi hắn mở mắt, bột mì trên hàng lông mi rơi lả tả, bay tứ phía.

Trong đôi mắt ấy, bỗng hiện lên một vẻ lạnh lẽo sắc bén mà ta chưa từng thấy qua.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, giọng lạnh như băng:

“Thẩm cô nương, ngươi biết mình đang làm gì không?”

Ta thoáng rùng mình, nhưng vẫn cố chống cự, ngẩng cao đầu đáp lại:

“Biết thì sao? Ngươi là thị vệ của ta, chẳng lẽ còn muốn lật trời?”

Chuyện này rất nhanh đã truyền đến tai phụ thân.

Ai ngờ đâu, hắn thật sự có bản lĩnh lật trời.

Phụ thân mặt tái mét, phạt ta bị rắc bột suốt một tháng trời.

Mỗi lần ta bị phạt, Lâm Ngộ Phong đều đứng trước mặt ta nhìn, không cười không nói. Nhìn xong liền xoay người rời đi, tuyệt không lưu luyến.

Phụ thân càng che chở hắn, trong lòng ta lại càng bứt rứt, càng tức giận thì càng cố tình kiếm chuyện với hắn.

Ta gọi hắn, hắn đi chậm một bước, ta liền mắng to, chửi hắn vô tình bạc nghĩa, chửi hắn lòng lang dạ sói.

Sau đó, phụ thân nguyên văn những lời ấy mắng lại ta một trận.

Ta giăng bẫy, cố ý khiến hắn vấp ngã.

Kết quả là phụ thân cầm roi đánh ta đến mức tay sưng tấy, đau nhức không thôi.

Đêm đó, ta ôm cánh tay khóc nức nở. Lâm Ngộ Phong cuối cùng cũng có chút “tính người”, mang thuốc đến cho ta, còn nhất định đòi tự tay bôi thuốc.

Ta vừa cảm động được hai giây, liền bị lực tay của hắn làm đau đến mức nghiến răng ken két.

Hắn lúng túng giải thích:

“Ta… là lần đầu bôi thuốc cho người khác.”

Ta trợn mắt nhìn hắn.

Hắn lại bình thản bổ sung thêm một câu:

“Ngươi cũng không thể trách ta. Ai bảo ngươi cứ thích trêu chọc ta.”

Ta ôm tay, khóc còn to hơn lúc trước.

Lâm Ngộ Phong nhìn ta khóc, liền cười.

Sau đó cười càng lúc càng lớn, cười đến mức rơi cả nước mắt.

Thật sự khiến ta tức đến phát điên.

Vì sao phụ thân lúc nào cũng che chở cho hắn?!

Chỉ cần ta niệm đến ba chữ Lâm Ngộ Phong, răng gan đã nghiến chặt.

Dĩ nhiên, ta cũng biết… hắn rất ghét ta.

Có một lần ta ra ngoài, không may gặp phải kẻ trộm. Thị vệ nhà người ta đều đuổi theo mấy con phố, cuối cùng bắt được thủ phạm đem về.

Còn thị vệ nhà ta thì sao?

Cưỡi ngựa rong ruổi nửa ngày, thế mà vẫn đuổi chẳng kịp.

Chưa kể, về đến phủ còn ngủ một giấc ngon lành, ăn một bữa no nê để “tự thưởng” cho công lao vất vả của mình.

Ta thật sự không nhịn nổi nữa, chạy thẳng tới hỏi phụ thân:

“Cái tên Lâm Ngộ Phong kia, chẳng lẽ là con riêng của phụ thân sao?”

Phụ thân sợ đến mức vội bịt miệng ta, hạ giọng dặn dò:

“Nếu con còn muốn sống yên ổn, thì tuyệt đối đừng chọc vào hắn.”

Cái gì?!

Phụ thân có biết người đang nói gì không?!

Đường đường là tiểu thư như ta, lại không được trêu chọc một tên thị vệ ư?!

Thật tức chết ta rồi!

Ta đã nhẫn nhịn suốt bao nhiêu năm như thế, cuối cùng cũng không thể nhịn thêm được nữa.

Ta quyết định phải vùng lên.

Ta phải phản kháng!!!


Chương mới nhất

Danh sách chương

Bình luận