Chưa đến giờ tan ca, từ trưởng phòng nhân sự cho tới lễ tân công ty đã đều “nghe nói sự thật” về chuyện tôi và sếp đang “sống chung”.
“Bảo sao dạo này sếp mắng ít hẳn,”
một đồng nghiệp vốn ít nói cũng chạy lại, đặt trước mặt tôi một ly nước:
“Nào, uống chút gì đi. Vất vả cho cô rồi.”
Tôi nhận lấy ly cà phê thứ năm trong ngày, mặt không cảm xúc, nhấp một ngụm.
Trong mấy ngày làm việc tại nhà, hễ phòng thư ký có tài liệu cần sửa gấp, hồ sơ cần xử lý ngay, người làm đều là tôi.
Anh ho một tiếng, tôi phải bưng trà rót nước.
Anh gõ cửa phòng, tôi phải ôm laptop đứng chờ lệnh.
Gần như trực chiến hai mươi bốn trên hai mươi bốn, gọi là có mặt ngay.
Làm gì có cuộc sống yên bình nào, chẳng qua là tôi đang gánh phần việc của người khác thôi.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có lợi.
Ít nhất, tôi đã có cơ hội tiếp cận dự án mới.
Tôi sắp xếp lại tài liệu, rồi bắt tay viết bản kế hoạch dự án.
Có nguồn thông tin trực tiếp, quá trình viết trơn tru đến không ngờ.
Hai ngày tiếp theo, ngoài công việc thường nhật, toàn bộ thời gian rảnh của tôi đều dành cho bản kế hoạch này.
Cuối cùng, trước ngày họp một hôm, tôi cũng viết xong.
Thật ra tôi không rõ tiến độ dự án đến đâu, cũng không biết sếp đã chọn được người phụ trách hay chưa, càng không chắc dự án có thuận lợi ký kết hay không.
Nhưng tôi vẫn rất lạc quan.
Nếu sếp chưa tìm được người, tôi sẽ mang bản kế hoạch này tự tiến cử.
Nếu đã tìm được, tôi cũng sẽ đưa cho anh xem, để anh biết tôi thực sự muốn làm dự án.
Trước buổi họp, sếp đích thân đến bàn tôi, ra hiệu tôi cùng vào phòng họp.
Tài liệu họp tôi đã chuẩn bị từ lâu, nhưng khi tìm bản kế hoạch đã in sẵn, tôi lục mãi vẫn không thấy.
Tôi nhớ rất rõ đã để trong bìa tài liệu trên bàn, vậy mà bây giờ… biến đâu mất rồi?
Sếp thấy tôi loay hoay, cau mày:
“Tìm cái gì? Giờ in lại còn kịp không?”
“Không có gì quan trọng lắm,”
tôi đè xuống nghi ngờ trong lòng, đáp:
“Để họp xong rồi tính.”
Tôi dừng tìm kiếm, nghĩ bụng cùng lắm về làm lại một bản khác.
Nhưng đời đâu có chiều người.
Bản kế hoạch này, vốn dĩ định đưa cho sếp, vậy mà lại xuất hiện theo một cách không ai ngờ tới.
Buổi họp dự án ban đầu diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Các trưởng bộ phận đánh giá sơ bộ, đều tán đồng phương án của sếp, còn lựa chọn được vài đối tác tiềm năng. Không khí cực kỳ hòa hợp.
Ngay khi mọi người chuẩn bị đứng dậy kết thúc cuộc họp kéo dài ba tiếng, cửa phòng họp bỗng bị đẩy mạnh ra.
“Mọi người khoan đã! Tôi còn chuyện cần nói!”
Hứa Khê bước vào, giọng nói vang dội:
“Liên quan trực tiếp đến sự thành bại của dự án này! Chỉ làm mất của mọi người một chút thời gian thôi!”
Cả phòng họp khựng lại.
Bị làm cho bất ngờ, không ai kịp trách cô ta xông vào cuộc họp cấp cao không xin phép.
Hứa Khê cầm một bìa tài liệu, bước nhanh đến trước mặt sếp:
“Tổng Kỷ, tôi vô tình phát hiện bằng chứng một đồng nghiệp phản bội công ty!”
“Chuyện này liên quan tới dự án mới!”
“Bằng chứng, ở ngay đây!”
Sếp nhìn cô ta một cái, nhíu mày mở bìa tài liệu ra.
Ánh mắt Hứa Khê khóa chặt vào tôi, khóe môi cong lên, tràn đầy đắc thắng.
Tôi hơi khựng lại.
Còn đang không hiểu vì sao cô ta nhìn tôi với ánh mắt đó, thì giọng sếp đã vang lên chậm rãi:
“Bản kế hoạch dự án của công ty XXX?”
Tim tôi như rơi thẳng xuống.
“Đúng vậy!”
Hứa Khê dõng dạc nói:
“Công ty có quy định bảo mật. Trước khi dự án chính thức triển khai, bản kế hoạch chỉ có giám đốc dự án và Tổng Kỷ được xem!”
“Nhưng bây giờ lại có người lén lấy bản kế hoạch, còn in ra!”
“Chẳng phải quá rõ ràng là muốn tiết lộ bí mật công ty sao?”
“Mà người đó…”
Cô ta đảo mắt một vòng:
“Đang ở ngay trong số các vị!”
“Trong chúng tôi?”
Trưởng phòng tài chính cau mày:
“Ở đây toàn là trưởng bộ phận, ai rảnh đi tiết lộ bí mật vì một dự án mới chứ?”
“Ở đây đâu chỉ có trưởng bộ phận.”
Hứa Khê hất cằm về phía tôi:
“Còn có một cô thư ký nhỏ mà.”
Ngay lập tức, mọi ánh mắt trong phòng họp đều dồn hết về phía tôi.
Tôi chớp mắt, quay sang sếp:
“Tổng Kỷ…”
Thấy tôi sắp mở miệng, Hứa Khê lập tức chen vào:
“Tổng Kỷ, tôi biết anh và Tô Khinh Khinh rất thân thiết, nhưng chuyện này không thể bao che được!”
“Mọi người ở đây đều đang nhìn đấy!”
Trong lời nói của cô ta, sự uy hiếp gần như trần trụi.
Lúc này tôi mới hiểu ra.
Bảo sao cô ta nhất định phải đợi đến khi cuộc họp chưa kết thúc mới “tố cáo” tôi.
Hóa ra là sợ sếp sẽ thiên vị.
Sếp lúc này đã xem gần hết bản kế hoạch, cúi đầu, vẻ mặt trầm lặng, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc sau, anh mới chậm rãi hỏi:
“Cô tìm thấy bản kế hoạch này ở đâu?”
“Ngay trên bàn của Tô Khinh Khinh!”
Sếp liếc Hứa Khê:
“Cô lục bàn cô ấy?”
Hứa Khê khựng lại một chút, rồi cứng giọng:
“Đúng. Nhưng vì tôi thấy cô ta mấy ngày nay hành động lén lút nên mới tiện xem qua…”
Khóe môi sếp khẽ nhếch, quay sang nhìn tôi:
“Giải thích đi?”
Nụ cười kia khiến da đầu tôi tê rần.
Tôi còn đang nghĩ xem mở lời thế nào thì Hứa Khê đã lớn tiếng:
“Tổng Kỷ, bằng chứng rành rành thế này! Dù cô ta có giải thích thì được gì?”
“Chẳng lẽ anh định cho qua chuyện này sao?”
“Đây là thái độ của một lãnh đạo đối với dự án quan trọng ư?”
Không khí trong phòng họp lập tức thay đổi.
Các trưởng bộ phận nhìn nhau, ánh mắt dần trở nên dè chừng.
Có người hắng giọng:
“Hứa Khê, cô nói gì vậy? Tổng Kỷ sao có thể bao che cho ai? Mau xin lỗi Tổng Kỷ đi.”
Tôi liếc sang.
Là trưởng phòng hậu cần — “bình hoa” được một cổ đông đưa vào công ty để kiếm chác.
Nghe giọng điệu của ông ta, cộng thêm thái độ ngang ngược của Hứa Khê hôm nay, tôi chợt nhận ra:
Màn kịch này không chỉ nhắm vào tôi.
Mà còn nhắm thẳng vào sếp.
Tôi đang định đứng ra đỡ đòn, thì nghe sếp bật cười khẽ.
“Bao che?”
Giọng anh bình thản đến lạnh người.
“Sao có thể.”
“Nếu thật sự có người muốn tiết lộ bí mật công ty, tôi sẽ là người đầu tiên đuổi kẻ đó ra khỏi đây.”
Mắt Hứa Khê sáng lên.
Nhưng sếp vẫn chưa nói hết.
“Chỉ tiếc là…”
anh khẽ cười nhạt,
“bản kế hoạch này chưa phải bí mật công ty.”
“Dự án mới chỉ dừng ở giai đoạn ý tưởng, còn chưa chọn người phụ trách.”
“Vậy thì…”
anh ngước mắt, nhìn thẳng Hứa Khê,
“lấy đâu ra bản kế hoạch chính thức?”