Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/1gCVnnOIWE

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
Họ hẹn nhau ở lầu Thanh Phong, uống rượu trò chuyện.
Lưu Hiền là con út trong nhà, từ nhỏ được cưng chiều, tính tình phóng khoáng, phong lưu quen thói. Đứng cạnh thế tử cao lãnh, cấm dục, thế nào nhìn cũng không giống bạn bè.
Ta không hiểu hai người họ đã kết giao tri kỷ ra sao.
Vừa vào phòng riêng, Lưu công tử đã đứng bên cửa sổ, áo gấm hoa lệ, tay phe phẩy quạt xếp, nhìn thấy thế tử liền cười:
“Văn Dung Tuấn, nghe nói mẫu thân ngươi dạo này khắp nơi dò hỏi, muốn nói cho ngươi một mối hôn sự, cuối cùng ngươi cũng động phàm tâm rồi sao?”
Lưu Hiền dung mạo nho nhã, thanh âm như ngọc, êm tai dễ nghe.
Ta theo sau thế tử, lén ngước mắt nhìn một cái, không ngờ lại vừa hay chạm phải ánh nhìn của hắn.
Kinh hãi, ta vội cúi đầu, không dám thất lễ.
Thế tử chẳng buồn để ý lời trêu chọc, thản nhiên ngồi xuống, tự rót một chén trà rồi uống.
Đây vốn là việc của ta.
Nhưng động tác của thế tử quá nhanh, ta không kịp ngăn, chỉ đành lặng lẽ đứng sau lưng hắn.
Lưu Hiền nghiêng đầu liếc ta một cái, sau đó liên tục tặc lưỡi cảm thán:
“Văn huynh, hôm nay đúng là lần đầu tiên ta thấy ngươi dẫn nữ nhân ra ngoài.”
Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy ý vị:
“Chậc chậc, vóc dáng dung mạo thế này, bảo sao có thể khiến ngươi phá giới.”
Thế tử nhíu mày, liếc hắn một cái lạnh nhạt.
Nhưng Lưu Hiền chẳng những không dừng, còn được nước lấn tới, phe phẩy quạt xếp đi về phía ta.
“Ngươi là nha hoàn trong phủ Trấn Bắc tướng quân, hay là cô nương của lầu nào?”
Thế tử lạnh nhạt nói:
“Mắt ngươi nếu không muốn nữa, có thể nói thẳng.”
Lưu Hiền lắc đầu, đôi mắt phượng dài chứa đầy ý cười nhìn chằm chằm ta:
“Đôi mắt này hôm nay thật sự muốn mọc trên người cô nương rồi. Nhìn không đủ.”
Ta cắn chặt môi, cúi đầu thật thấp, trong lòng vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.
Dù là nô tỳ, nhưng trong phủ tướng quân chưa từng có tiểu tư hay hộ vệ nào dám trêu ghẹo ta công khai như vậy.
Lưu Hiền là bạn của thế tử, lại là con út được Thượng thư Lưu yêu chiều nhất. Nếu hắn cố ý muốn ta, e rằng thế tử cũng chưa chắc sẽ phản đối.
Ta chỉ là gia sinh nô tỳ, thấp hèn như kiến, khế ước bán thân của cả nhà đều nằm trong tay phủ tướng quân.
“Văn huynh, mỹ sắc thế này, chi bằng tặng cho ta.”
Lời còn chưa dứt, Lưu Hiền bỗng bị một miếng bánh nghẹn họng, sặc đến ho dữ dội.
Trong tay thế tử còn nắm nửa miếng bánh còn lại, giọng lạnh như băng:
“Nàng là người của bổn thế tử.”
Lưu Hiền thu quạt, lùi lại nửa bước.
“Thì ra Văn huynh đang lúc hứng khởi, là ta không phải. Vậy để qua thời gian nữa chúng ta bàn tiếp.”
Thế tử xưa nay hỷ nộ không lộ, vậy mà lúc này sắc mặt bỗng trầm xuống, giận dữ nói:
“Lưu Hiền, nếu ngươi còn dám đối với người của bổn thế tử ăn nói bừa bãi, đừng trách bổn thế tử trở mặt vô tình.”
Thấy thế tử thực sự nổi giận, Lưu Hiền vội thu lại dáng vẻ phong lưu, chắp tay cười xòa:
“Ây da, cái miệng thối này của ta đúng là không biết nói chuyện, tự phạt ba chén, được chưa?”
Hắn tự rót tự uống liền ba chén rượu, chuyện này coi như bỏ qua.
Thế tử vốn hứng khởi đến dự hẹn, nhưng sau biến cố này rõ ràng không còn tâm trạng, ngồi thêm một lát liền tìm cớ cáo từ.
Ra khỏi lầu Thanh Phong, thế tử nhận áo choàng do tiểu tư đưa tới, quay tay liền khoác lên người ta.
Việc này thực sự không hợp lễ.
Ta giơ tay định ngăn, lại bị thế tử nắm lấy.
“Đừng động, cứ khoác cho đàng hoàng.”
Giọng hắn bình thản, nhưng không cho ta cự tuyệt.
Áo choàng rộng lớn, che kín thân ta, mấy nam nhân đi ngang qua đều ngượng ngùng thu lại ánh mắt dò xét ban đầu.
Ta khoác áo choàng của tướng quân, cả người như bị bao phủ bởi hơi thở của hắn.
Vừa vào phủ, tất cả hạ nhân đều dùng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn hâm mộ nhìn ta.
Chỉ có ta trong lòng hiểu rõ — bọn họ đều hiểu lầm.
Thế tử chưa từng chạm vào ta.
Về đến viện Tùng Đào, ta cởi áo choàng đặt gọn, hành lễ cảm tạ:
“Hôm nay đa tạ thế tử đã thay ta lên tiếng.”
Thế tử quay lưng về phía ta, không đáp.
Giờ đã muộn, hôm nay không cần ta hầu hạ, ta lặng lẽ lui ra.
Khi đã đến cửa, bỗng nghe giọng thế tử lạnh nhạt vang lên:
“Lại đây, thay y phục cho ta.”
Bước chân ta khựng lại.
Thế tử xưa nay không cho nha hoàn đến gần, luôn tự mình làm, hoặc gọi tiểu tư giúp. Hôm nay là sao vậy?
Dù trong lòng nghi hoặc, ta vẫn không dám không tuân, nhẹ nhàng bước vào.
Thế tử dang hai tay, ta vươn tay tháo ngọc khấu nơi thắt lưng hắn.
Ngọc khấu của nam nhân sao lại khó tháo đến vậy.
Ta mò mẫm hồi lâu, ngọc khấu vẫn không nhúc nhích.
Càng căng thẳng, tay càng luống cuống, đầu ngón tay vô tình chạm vào eo thế tử mấy lần, khiến hắn khẽ run lên.
Hắn… sợ nhột?
Mặt ta không hiểu sao càng lúc càng nóng.
“Thế… thế tử, ngọc khấu này tháo thế nào ạ?”
Bàn tay ấm áp của nam nhân phủ lên tay ta, hắn nắm lấy tay ta, đích thân chỉ dạy.
Ngọc khấu rốt cuộc cũng được tháo ra.
Tiếp theo là cởi khuy áo. Ta muốn rút tay về, lại bị hắn nắm chặt hơn.
Ta nén thẹn thùng, ngẩng đầu gọi hắn, lắp bắp mãi không nói trọn câu:
“Thế tử… ngài… ta…”
Đai lưng vừa tháo rơi xuống đất.
Ta bị thế tử ôm vào lòng.
Trước ngực mềm mại áp vào lồng ngực rắn chắc của hắn, ta giật mình run lên, khóe mắt trượt xuống một giọt lệ, giọng mềm đi:
“Thế tử…”
Thế tử giơ tay, đầu ngón tay hơi sần nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
Động tác rất khẽ, nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến mức khiến người ta chìm đắm.
“Không muốn hầu hạ ta?”
Ta vội lắc đầu:
“Không phải không muốn… chỉ là… có chút căng thẳng, sợ hãi.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, cong môi cười:
“Đừng sợ. Ta sẽ dịu dàng hơn.”
Sự dịu dàng ấy… là thứ ta chưa từng dám tin.
Đêm đó, hắn giày vò ta suốt, đòi nước đến năm lần.
Lần cuối hạ nhân đưa nước, cách một cánh cửa, ta mơ hồ nhìn thấy nương đứng ngoài cửa, vẻ mặt lo lắng, lặng lẽ lắc đầu về phía ta.