Tô Thành Cẩn cưới ta, đối với chàng mà nói, chẳng khác nào một nỗi nhục không thể nói thành lời.
Chuyện ấy, kinh thành trên dưới ai ai cũng rõ.
Bởi lẽ chàng là Nhiếp chính vương nắm giữ quyền bính khuynh triều, dã tâm sâu như biển, còn ta… chỉ là một nữ tử mồ côi, dung mạo tầm thường, ngày ngày bán đậu hũ ngoài chợ để mưu sinh.
1
Đêm tân hôn, chàng vội vàng vén khăn hỉ trên đầu ta, ánh mắt tối sầm, sau đó chẳng nói chẳng rằng ngồi bên bàn rót rượu uống cạn, như thể muốn mượn men say giải nỗi u uất trong lòng.
Có lẽ chàng thật sự rất phiền muộn.
Ta lén nhìn chàng qua khóe mắt. Vốn dĩ chàng đã mang dung mạo tuấn mỹ hiếm có, nay khoác hỉ phục đỏ thẫm, càng thêm nổi bật như ngọc khắc dưới ánh đèn. Giữa hàng mày ánh lên vẻ rạng rỡ, nhưng trong sự rạng rỡ ấy lại lẫn ba phần sát khí lạnh lẽo, khiến người khác không dám nhìn lâu.
Ta ngoan ngoãn thu mắt, ngồi yên trên giường hỉ, nín thở không dám cử động.
Tô Thành Cẩn khẽ “hừ” một tiếng, đột ngột đứng dậy, mấy bước đã tới trước mặt ta. Chàng dùng hai ngón tay nâng cằm ta lên, ánh mắt lạnh lùng soi xét từng tấc.
Một lát sau, chàng nhíu mày, giọng đầy khinh miệt:
“Da dẻ chẳng mịn màng chút nào.”
Ta chỉ có thể gượng cười, xấu hổ đến mức không biết phải đặt mắt nơi đâu.
Chàng lại nắm lấy tay ta, giơ lên dưới ánh nến tỉ mỉ quan sát, tặc lưỡi:
“Bàn tay cũng vậy.”
Ngón tay chàng dài và trắng như ngọc, quả thực so với ta còn đẹp hơn gấp mấy lần.
Ta tự ti muốn rút tay về, nhưng chàng lại nắm chặt không buông.
“Bổn vương vốn có thể cưới một tiểu thư danh môn khuê tú,” chàng nói, giọng lạnh lẽo như băng, gần như nghiến răng, “cầm kỳ thi họa đều tinh thông, dung mạo thanh thoát, ai nấy đều xứng đôi.”
Trong lòng ta dâng lên một cơn ngượng ngùng khó tả, chỉ biết khẽ gật đầu.
“Ngay cả Trưởng công chúa đương triều cũng đem lòng ái mộ ta.” Ánh mắt chàng đầy mỉa mai, “Ngươi thử nghĩ xem, ngươi có điểm nào có thể so sánh với nàng ấy?”
Lòng ta chua xót, cúi đầu thở dài:
“Thần thiếp… quả thực không thể so với các nàng.”
Tô Thành Cẩn hừ lạnh, cúi xuống hít nhẹ bên cổ ta, giọng khẽ nhưng sắc như dao:
“Ngay cả mùi trầm hương cũng không che được mùi đậu hũ trên người ngươi.”
Khoảng cách quá gần, hơi thở chàng phả qua vành tai, khiến mặt ta nóng bừng lên.
Vừa khổ sở vừa xấu hổ, ta không kìm được nghiêng người tránh sang một bên, muốn cách chàng xa thêm chút nữa.
Nhưng chàng lại vòng tay ôm lấy eo ta, giọng đầy bất mãn:
“Ngươi cứ tránh ta mãi làm gì?”
Ta cố kìm sự gượng gạo, dùng mu bàn tay lau mặt, miễn cưỡng giữ vẻ tự nhiên:
“Thiếp chỉ sợ mùi đậu hũ làm Nhiếp chính vương khó chịu. Hay là… đêm nay để thiếp ra ngoài phòng ngủ?”
Chàng lập tức đẩy ta ngã xuống giường, nghiêng người đè lên, sắc mặt căng thẳng:
“Đã xông mũi ta suốt mấy ngày rồi, còn thiếu đêm nay sao?”
Thật ra ban đầu, ta vốn là người mà Tô Thành Cẩn định dâng cho hoàng thượng.
Hôm ấy, từ trên lưng ngựa bước xuống hai vị công tử áo gấm lụa là, đường hoàng ngồi xuống quán nhỏ đầu phố của ta. Chỉ nhìn phong thái và dung mạo thôi đã biết không phải người thường.
Hai người vừa ngồi, quán nhỏ vốn đơn sơ bỗng chốc rực rỡ hẳn lên.
Ta run tay bưng hai bát đậu hũ mặn ra, nhắc họ muốn ăn giấm thì tự thêm.
Khi ấy, Tô Thành Cẩn khẽ liếc ta một cái, khóe môi còn treo nụ cười mơ hồ khó đoán. Ta nào biết chàng chính là Nhiếp chính vương khiến kinh thành khiếp sợ, chỉ tưởng chàng yêu thích tay nghề của ta, liền đáp lại bằng một nụ cười e thẹn.
Trước khi rời đi, chàng nói một câu:
“Mùi vị không tệ.”
Ta còn âm thầm vui mừng suốt cả buổi.
Nào ngờ hai ngày sau, binh lính tìm tới truyền tin, bảo ta thu dọn hành trang. Nhiếp chính vương đã để mắt tới ta, muốn dâng ta cho hoàng thượng làm phi.
Ai chẳng biết mẫu thân của hoàng thượng năm xưa cũng xuất thân từ nhà làm đậu hũ. Chỉ là tiên hoàng con nối dõi thưa thớt, kẻ bệnh, kẻ chết, cuối cùng mới miễn cưỡng truyền ngôi cho hoàng thượng hiện tại.
Ngài cực kỳ kiêng kỵ việc người khác nhắc tới thân thế mẫu thân, ngay cả hai chữ “đậu hũ” cũng không được nhắc tới trước mặt.
Tô Thành Cẩn đem ta dâng lên — chẳng phải là cố tình làm hoàng thượng mất mặt hay sao?
Lúc ấy ta như ngồi trên đống lửa, lòng rối như tơ vò. Nghĩ đi nghĩ lại, ta thu dọn hành lý trong đêm, cưỡi con lừa nhỏ kéo cối đá, lặng lẽ rời khỏi kinh thành.
Ta đi suốt ba ngày trong mưa, không thấy truy binh đuổi theo mới dám thở phào.
Nào ngờ ven đường lầy lội, ta lại nhặt được một người đàn ông ngất xỉu. Khi lau sạch bùn đất trên mặt người ấy, ta lập tức chết lặng.
Thật trùng hợp… chẳng phải Tô Thành Cẩn sao?
Người đàn ông này quả là mệnh khổ. Ta hoàn toàn có thể bỏ mặc, thậm chí có thể nhân lúc đó đâm một dao — nhưng ta không làm.
Không những không làm, ta còn quay đầu lại sau khi đã đi được hai dặm, kéo thân thể chàng đặt lên con lừa nhỏ, chở về căn nhà nhỏ của ta ở trấn xa.
Tô Thành Cẩn tỉnh lại, biết mình gãy chân, tai trái mất thính lực, sắc mặt tái nhợt như tro, trông chẳng khác gì người một lòng cầu chết.
Ta khuyên can đủ lời, nói trăng đẹp hoa thơm, nhân gian còn lắm điều tốt lành, mong chàng đừng nghĩ quẩn.
Không có tiền mua thuốc, ta đành theo toa đại phu lên núi hái thảo dược về sắc cho chàng uống.
Vốn nghĩ chờ chàng khỏi sẽ tiễn đi, nào ngờ một lần nằm là nửa năm trời.
Tô Thành Cẩn vốn là hạng người bụng dạ hẹp hòi, nhỏ mọn vô cùng, vậy mà ta lại tận mắt chứng kiến cảnh chàng khốn đốn, thảm hại nhất đời.
Những đêm đau đớn giày vò, chàng phải gối đầu lên đùi ta, để ta nhẹ nhàng xoa bóp, miệng khe khẽ hát những khúc đồng dao quê mùa, mới có thể chợp mắt được chút ít.
Những chuyện như vậy, nhiều không kể xiết.
Một vị trọng thần kiêu ngạo như chàng, sao có thể chịu để mình vướng vào một thôn nữ quê mùa như ta?
Chàng đích thân xin hoàng thượng ban hôn, chẳng phải vì sợ ta đem những chuyện ấy nói ra, khiến chàng mất mặt sao?
Nghĩ vậy, ta vội vàng cam đoan:
“Nhiếp chính vương yên tâm, những chuyện năm xưa thần thiếp đã quên sạch, quyết không hé nửa lời với ai.”
Ta nghĩ mình nói rất chân thành.
Không ngờ Tô Thành Cẩn lại cúi đầu, hung hăng cắn một phát lên ngực ta:
“Quên sạch?”
Ta đau đến hoa mắt, gắng gượng gật đầu:
“Vâng.”
Người này quả thật tính tình thất thường. Chàng véo mạnh vào đùi ta, giọng âm u:
“Ai cho phép ngươi quên?”
Ta không sao hiểu nổi chàng, đành im lặng.
Nhưng càng im lặng, chàng càng không vui, nhất định phải khiến ta phát ra tiếng rên rỉ mới chịu dừng tay.
Ta trải qua một đêm cuồng phong bão tố. Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, lòng ta chỉ còn lại một mảnh u sầu.
Chàng như muốn róc xương lột da, ăn sạch ta không chừa mảnh nào. Cứ thế này, e rằng chẳng bao lâu nữa ta sẽ bị hành đến chết mất.
Tô Thành Cẩn thong dong ngồi dậy, gọi hạ nhân vào thu dọn.
“Không phải hôm nay Nhiếp chính vương phải thượng triều sao?” Giọng ta khản đặc đến mức chính mình cũng giật mình.
Chàng lười biếng đáp:
“Bổn vương thành hôn, nghỉ lên triều một hôm thì đã sao?”
Không hổ là Nhiếp chính vương. Thật tùy hứng đến cực điểm.
Nhìn nha hoàn lần lượt bưng điểm tâm vào, ta càng thêm chắc chắn — chàng rõ ràng là có ý hành hạ ta từ từ.
Trong tám món bày trên bàn, vậy mà có đến năm món là đậu hũ.
Nước đậu, đậu hũ mặn, đậu hũ chiên, đậu hũ trộn, rồi cả đậu hũ nấu.
Khi còn ở trấn quê, việc buôn bán vốn đã khó khăn, chút tiền lời từ việc bán đậu hũ chỉ đủ nuôi sống bản thân. Sau này lại thêm một người đàn ông như chàng, cuộc sống càng thêm chật vật.
Bữa tối khi ấy thường chỉ là phần đậu hũ bán không hết trong ngày, thậm chí là của hôm qua, hôm kia.
Ăn liên tục hai tháng trời, đến ta cũng không chịu nổi. Chỉ cần nhìn thấy đồ trắng là đã buồn nôn.
Thế mà Tô Thành Cẩn lại ăn rất ngon miệng.
Thấy ta chần chừ không động đũa, chàng còn đích thân gắp cho ta một bát, giọng bình thản:
“Sao vậy?”
Chàng cong nhẹ khóe môi, ánh mắt hổ phách lấp lánh nhìn ta, rõ ràng là cố ý.
Ta nào dám nói thật, chỉ đành miễn cưỡng nuốt miếng đậu hũ vào miệng, gượng cười:
“… Không có gì.”
Chàng khẽ hất cằm, chỉ về phía nha hoàn đứng sau ta:
“Từ nay về sau, người này là tỳ nữ thân cận của ngươi.”
Ta vô thức quay đầu, mỉm cười nhẹ với cô gái đang cúi đầu cung kính ấy.
Ánh mắt Tô Thành Cẩn lại dừng trên tay ta, hơi nhíu mày:
“Từ nay không cần làm những việc nặng nhọc nữa. Dưỡng da cho cẩn thận, đừng làm ta mất mặt.”
Ta lập tức giấu tay xuống dưới bàn, không dám đáp một lời.
2
Làm phu nhân trong nhà quyền quý, thực ra cũng vô cùng buồn tẻ.
Tô Thành Cẩn là đệ đệ của Tiên hoàng hậu, giống ta đều đã mất song thân, trong phủ cũng chẳng có cha mẹ chồng để ta phải ngày ngày hầu hạ thăm hỏi.
Chàng bận rộn triều chính quanh năm, muốn gặp cũng chỉ có thể gặp vào ban đêm.
Mà ban đêm… chi bằng đừng gặp thì hơn.
Ta sai người dắt Tiểu Thành — bạn cũ thân thiết nhất của ta — ra sân. Vừa đút cỏ khô cho nó, vừa không nhịn được than phiền Tô Thành Cẩn vong ân phụ nghĩa, tính tình quái gở.
Thuận miệng cảm thán thân phận bản thân đáng thương, vô cớ trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh đấu chính trị, muốn trốn cũng trốn không thoát.
Đang mắng mỏ hăng say thì Tô Thành Cẩn về phủ.
Ta còn tưởng chàng sẽ trách ta không hiểu lễ nghi, dám đưa một con lừa vào tiền viện. Ai ngờ chàng chẳng những không phiền, còn tiến lại, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lưng Tiểu Thành, cúi xuống nhặt cỏ dưới đất đút cho nó ăn.
“Tiểu Thành hình như gầy đi rồi?” Chàng quay sang phân phó hạ nhân, “Bảo mã phu thêm bánh ngô vào khẩu phần của nó.”
Nói xong, chàng ngẩng đầu liếc ta một cái, khóe môi nhếch lên đầy trêu chọc:
“Dù sao cũng là của hồi môn duy nhất của phu nhân.”
Ta có chút xấu hổ.
Không thể nói thế được. Con lừa này từng cứu mạng chàng đấy.
Chàng dường như nghe thấy tiếng lòng ta, vừa dịu dàng xoa đầu Tiểu Thành, vừa cong môi nói:
“Con lừa này tuy không bằng tuấn mã danh môn, nhưng lại từng cứu mạng ta.”
Câu sau cùng, chàng nói rất khẽ.
Ờ… lừa thì cứu mạng chàng, còn ta thì chưa chắc sao?
Trong lòng có chút không cam tâm, nhưng ta vốn không phải kẻ hẹp hòi đi so đo với súc vật, nên vẫn giữ phong thái hiền thục, mời chàng vào phòng, rót trà dâng tận tay.
Tô Thành Cẩn lại nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay, khẽ cười:
“Xem ra đã được nuôi dưỡng khá hơn rồi.”
Nhân dịp này, ta đem những chuyện phiền lòng mấy ngày nay nói ra.
“Thiếp biết phu quân thích những nữ tử dung mạo đoan trang, tính tình dịu dàng, tài nghệ toàn vẹn. Sau này nếu chàng muốn nạp tiểu thiếp, thiếp tuyệt đối sẽ không ngăn cản. Nếu chàng cảm thấy thiếp vướng bận, muốn cho nàng ấy một danh phận, cũng có thể viết hưu thư, đuổi thiếp ra khỏi phủ.”
Ta tự cho rằng mình đã nói rất chừng mực, rất nhún nhường. Nghĩ chàng nghe xong hẳn sẽ hài lòng.
Không ngờ sắc mặt Tô Thành Cẩn lập tức tối sầm.
Chàng hất tay ta ra, cười lạnh:
“Thánh chỉ ban hôn, ngươi tưởng muốn bỏ là bỏ dễ thế sao?”
Ta thật lòng thương xót cho chàng.
Đường đường là Nhiếp chính vương, vậy mà đến cả chuyện xử lý thê tử cũng không thể tự quyết.
Ngón tay chàng trắng bệch vì tức giận. Chàng nâng chén trà uống một ngụm, vẫn không sao che giấu được lửa giận trong mắt:
“Ngươi nghĩ, bị ta bỏ rồi, còn có thể gả cho người khác sao?”
Bình luận