Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/1gCVoNIy2x

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
6
Đến khi vào đông, Trì Phi Ngư bỗng trở nên bận rộn hẳn lên, dậy sớm ngủ muộn, cả ngày như một cái bóng không ngơi nghỉ.
Ngày đông chí, trong cung mở tiệc, Trì Phi Ngư liền đưa ta cùng vào cung.
Ta mặc dày như một cái bánh bao thịt, trong một lớp lại một lớp, gió lạnh cũng không có chỗ nào chui vào được.
Nhưng dáng vẻ này lại có lợi, vì khiến ngoại tổ mẫu tưởng ta đã mập lên rất nhiều.
Bà ôm ta vào lòng, thấy nặng tay, liền cười hiền:
“Con bé ngoan, mập lên rồi.”
Ta ngồi dưới chân ngoại tổ mẫu, kể cho bà nghe những chuyện ở Trì phủ. Ngoại tổ mẫu cười đến cong cả mắt, lúc ấy ta mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc chuẩn bị đi dùng bữa, một cung nữ bỗng đến bẩm báo, nói Chiêu Dương công chúa đến thỉnh an.
Ta nhìn ngoại tổ mẫu, bà khẽ nắm chặt tay ta, rồi quay người ra lệnh:
“Mời công chúa vào.”
Chiêu Dương công chúa thật sự rất đẹp.
Chiếc áo choàng đỏ rực khiến nàng trông như mặt trời rạng rỡ giữa mùa đông.
Ta cảm thấy nàng có vài phần giống mẫu thân ta.
Đương nhiên, nếu nàng không trừng mắt nhìn ta.
Nàng hành lễ với ngoại tổ mẫu, rồi đứng sang một bên, vẻ mặt kiêu ngạo chờ ta hành lễ với nàng.
Nhưng ngoại tổ mẫu đang nắm tay ta, ta không thể động đậy, chỉ đành nén giọng, ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Công chúa.”
Nàng rõ ràng không hài lòng, nhíu mày nhìn ta:
“Tiểu quận chúa vì sao không hành lễ với ta?”
Ta buông tay ngoại tổ mẫu, chống đỡ thân hình tròn vo bước đến trước mặt nàng:
“Công chúa đừng trách, ta mặc quá dày, đầu gối có chút không gập được, thật xin lỗi.”
Chiêu Dương công chúa sững sờ, hiển nhiên không ngờ ta lại nói như vậy.
Nàng lập tức quay mặt đi, khẽ mắng một tiếng: “Đồ ngốc.”
“Thái hậu nương nương.” Chiêu Dương công chúa bước lên, giọng điệu mang theo cay nghiệt, “Thụy hiệu của mẫu phi ta, vì sao người lại bác bỏ?”
Ngoại tổ mẫu hừ lạnh:
“Quách thái phi là tự vẫn, sao xứng có thụy hiệu!”
“Ha.”
Ánh mắt Chiêu Dương công chúa bùng lên lửa giận, không hề lùi bước:
“Rốt cuộc là sợ tội tự vẫn, hay là bị người khác hãm hại?”
Sắc mặt ngoại tổ mẫu lạnh như băng:
“Hỗn xược!”
Đúng lúc hai bên giằng co, Trì Phi Ngư đã bước vào.
Chàng lần lượt hành lễ xong, liền vẫy tay gọi ta:
“Phu nhân đói rồi sao?”
Ta biết chàng đang cố tình phá vỡ cục diện căng thẳng, liền gật đầu.
Ngoại tổ mẫu cũng lộ ra vài phần vui vẻ, để cung nhân đỡ mình dậy:
“Ai gia cùng phu thê các con dùng bữa.”
Lời vừa dứt, Chiêu Dương công chúa đứng bên cạnh liền cười lạnh:
“Phu quân già, thê tử trẻ, thật khiến thiên hạ chê cười.”
Bên tai vang lên một tiếng tát vang dội.
Chiêu Dương công chúa che mặt, khó tin nhìn ngoại tổ mẫu:
“Ngươi dám đánh ta? Ngươi tưởng dùng những chuyện xấu xa của ngươi là có thể khống chế ta sao?”
Ngoại tổ mẫu đứng thẳng tắp, chiếc trâm phượng trên đầu khẽ rung lên vì giận dữ.
“Ai gia là Thái hậu! Bất kể tân đế là ai, ai gia vẫn là Thái hậu duy nhất, cũng là người tôn quý nhất!”
Ta chưa từng thấy ngoại tổ mẫu như vậy.
Trong ký ức của ta, bà luôn dịu dàng và nhân từ.
Khi tiên đế còn tại vị, bà là Hoàng hậu hiền lương thục đức được quần thần ca tụng.
Khi tiên đế băng hà, giữa loạn quân bạo khởi, bà vẫn giữ được bình tĩnh, tay cầm ngọc tỷ thuyết phục bá quan văn võ, ủng hộ Hoàng thượng hiện nay đăng cơ xưng đế.
Nhưng hôm nay, dù miệng vẫn luôn nói hai chữ tôn quý, ta lại cảm thấy ngoại tổ mẫu đã mất đi rất nhiều tự tin.
Ta biết vì sao.
Mọi người đều biết.
7
Có lẽ vì ban ngày bị dọa sợ, ta vừa về phủ liền sốt cao.
Trì Phi Ngư mời đại phu, lại không yên tâm giao ta cho người khác chăm sóc, đành tự mình làm hết mọi việc.
Ta hôn mê đến nửa đêm, mơ màng mở mắt ra, liền thấy bên giường có một chiếc bàn nhỏ. Dưới ánh đèn, bóng người mờ ảo, chỉ có tiếng bút chạm giấy sột soạt vang lên rõ ràng.
“Đại ca ca…”
Người trước mặt lập tức đứng dậy, bưng chén trà ấm đến bên môi ta:
“Cổ họng khàn cả rồi, uống chút nước cho dễ chịu.”
Chàng lại đặt tay lên trán ta, lặp đi lặp lại vài lần, đến khi chắc chắn cơn sốt đã hạ mới yên tâm.
“Hạ sốt rồi, Đoàn Đoàn ngủ thêm một giấc nữa là sẽ khỏe.”
Ta níu lấy tay áo chàng:
“Ca ca, huynh có thể giúp muội một việc không?”
Trì Phi Ngư đắp chăn cho ta, giọng điềm tĩnh:
“Muội nói đi.”
“Giúp muội bảo vệ ngoại tổ mẫu.”
Có lẽ ta đang khóc, mắt mờ đi, nhưng không muốn nước mắt rơi xuống, chỉ đành cắn chặt môi:
“Ngoại tổ mẫu rất vất vả, cầu xin đại ca ca, bảo vệ bà được không?”
Thời gian như ngừng trôi.
Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm lướt qua, không quá nặng, cũng không quá nhẹ, vừa đủ vang rõ bên tai ta.
“Ta không dễ dàng hứa hẹn với người khác.”
Rất lâu sau, Trì Phi Ngư mới chậm rãi rút tay áo khỏi tay ta:
“Đoàn Đoàn, muội còn nhỏ, có lẽ chưa hiểu, có những chuyện không phải chỉ một mình ta là có thể làm được.”
Ta hạ quyết tâm, bước xuống giường, quỳ gối trước mặt chàng:
“Muội sẽ không để ca ca giúp không công. Muội có thứ để trao đổi, chỉ cần ca ca bảo toàn tính mạng cho ngoại tổ mẫu.”
Trì Phi Ngư sững sờ nhìn ta:
“Thứ gì?”
Ta hạ thấp giọng:
“Binh phù…”
Lời vừa nói được một nửa, Trì Phi Ngư đã vội đưa tay bịt miệng ta lại.
Ở khoảng cách quá gần, ta nhìn rõ trong mắt chàng sự lo lắng và bất an thoáng qua.
“Đây không phải là thứ một đứa trẻ như muội có thể có!”
Ta leo lên giường, mở lá bùa bình an ra, một con hổ bằng đồng nằm gọn trong lòng bàn tay ta, vẫn còn ấm.
Trì Phi Ngư hoàn toàn sững sờ.
Dù chàng là Thái phó, tuổi trẻ thông tuệ, nhưng e rằng cũng chưa từng nghĩ, hổ phù trong tay Bệ hạ hiện nay là giả, còn hổ phù thật lại ở trong tay ta.
“Phụ mẫu ta không phải là chiến tử, đúng không?”
Ta nói rất bình tĩnh, như thể đang kể một chuyện thường ngày.
“Phụ thân ta rất lợi hại. Ở Ngọc Môn Quan, người từng một mình chống trăm địch vẫn bình an trở về. Trận Hàn Sóc binh lực đông như vậy, dù có thua, phụ thân ta cũng tuyệt đối không chết.”
Ta cười khẽ, cố nén nước mắt nơi khóe mắt.
“Huống chi còn có mẫu thân ta. Phụ thân dù có liều mạng, cũng nhất định sẽ bảo vệ mẫu thân.”
“Tân đế đăng cơ, kiêng dè phụ thân ta, rồi bày mưu hãm hại người, đúng không?”
Ta nói ra nghi ngờ trong lòng, toàn thân run rẩy.
Trì Phi Ngư khẽ thở dài, đưa tay ôm ta vào lòng.
Chàng đặt tay lên mái tóc ta, rất lâu sau mới chậm rãi nói:
“Muội mới bảy tuổi, biết quá nhiều không phải là chuyện tốt.”
Ta vòng tay ôm lấy cổ chàng, giọng nói nghẹn lại:
“Ca ca, giúp ngoại tổ mẫu được không?”
Cuối cùng, Trì Phi Ngư cũng gật đầu.
Chàng bế ta trở lại giường. Dưới ánh nến dịu dàng, mày mắt thiếu niên tựa như tranh vẽ.
“Đoàn Đoàn, hãy lớn lên thật tốt. Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương.”
“Và ta… cũng sẽ bảo vệ muội thật tốt.”