Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/9AIWk4kWuZ

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
5.
Ta vội vàng rút tay trái đang bị kẹt trên người Tiêu Diễn ra.
Tiêu Diễn gần như phản xạ, lập tức luồn tay vào trong chăn, kéo chiếc quần đang tụt giữa hai chân rồi bật người đứng thẳng dậy.
Ta xấu hổ đến mức mặt nóng bừng.
Dù hắn có hành động nhanh đến đâu, cũng không kịp che đi cảnh tượng vừa lọt vào mắt ta.
Cũng chẳng có gì ghê gớm… chỉ là đúng khoảnh khắc hắn bật dậy, ta vô tình nhìn thấy một mảng mông trắng bóng của hắn mà thôi.
Ta thật sự là… A Di Đà Phật…
Trên chữ “sắc” có một con dao treo lơ lửng!
Nghĩ đến việc hắn thường xuyên mắng ta ăn nói thô tục, ta liền giả vờ rụt rè quay lưng lại, làm như hoàn toàn không để tâm đến cảnh xuân vừa rồi của hắn.
Thế nhưng ta vừa mới quay lưng, đã bị hắn hung hăng bổ nhào tới, ấn chặt ta xuống giường.
Tiêu Diễn không hề nương tay, khóa chặt hai tay ta ra sau lưng.
“Tên mất n—ưm!”
Hắn thậm chí không cho ta cơ hội mắng hắn là đồ mất nết.
Một tay hắn siết chặt cổ tay ta, kéo cả lưng ta ép sát vào lòng hắn, tay còn lại nhanh chóng che kín miệng ta, chặn đứng mọi lời ta định thốt ra.
Ta nhấc chân lên muốn đá hắn, lại bị hai chân hắn ép chặt, cố định hoàn toàn nửa thân dưới của ta.
Tên Tiêu Diễn mất nết này!!
Ta căn bản không có cách nào lay động hắn dù chỉ nửa phần, chỉ có thể nghiêng đầu, trừng mắt lườm hắn đầy tức giận.
“Mặc kệ ngươi là ai, không được nhúc nhích, không được lên tiếng. Nếu không, bổn vương sẽ lập tức bóp nát đầu ngươi!”
Hắn ghé sát tai ta, thấp giọng cảnh cáo, giọng nói lạnh lẽo và quyết tuyệt đến đáng sợ.
Ngực ta như bị thứ gì đó nện mạnh một cái.
Tiêu Diễn… hắn không nhớ ra ta là ai sao?
“Đứng lại! Ai cho các ngươi tự tiện xông vào phòng ngủ của bổn vương?”
Phòng ngủ là gian phòng ba gian thông suốt.
Gian ngoài cùng bày bàn ghế, gian thứ hai đặt bàn và giá sách, còn gian trong cùng là chiếc giường Bạt Bộ xa hoa — nơi Tiêu Diễn đang chế trụ ta.
Đám người vừa định vén rèm châu tiến vào liền bị giọng nói lạnh lùng của Tiêu Diễn chặn lại.
“Lục đệ, là ta đây!”
“Vừa rồi chúng ta ở gian ngoài nghe thấy ngươi hét lớn, nhất thời không kịp nghĩ nhiều nên mới đá cửa xông vào.”
Giọng nói của Tiêu Lẫm xen lẫn lo lắng và gấp gáp.
Hoàng thượng có hơn mười người con trai, nhưng nổi bật nhất cũng chỉ có vài người: Thái tử Tiêu Sùng, Tam hoàng tử Tiêu Chước, Tứ hoàng tử Tiêu Lẫm và Lục hoàng tử Tiêu Diễn.
Tứ hoàng tử Tiêu Lẫm là người ta yêu thích nhất khi còn niên thiếu.
Cầm kỳ thi họa, hắn đều tinh thông.
Những bức tranh của hắn trầm ổn, kiên định, làm việc không hoảng loạn, gặp biến cố vẫn giữ được bình tĩnh.
Giống như dù xảy ra chuyện gì, hắn cũng có thể tĩnh lặng như nước, không hấp tấp, không cẩu thả.
Ta vẫn còn nhớ rõ ngày ta cập kê, hắn từng tặng ta một bức họa mỹ nhân.
Tiêu Lẫm nói:
“Chi Chi, hôm nay muội rất đẹp. Nữ tử trong tranh của ta cũng không thể sánh bằng muội.”
Lời nói lọt tai như vậy, có nữ tử nào nghe mà không khẽ động lòng?
“Đa tạ tứ ca đã quan tâm. Ban nãy chỉ là một con mèo hoang chạy ngang qua mà thôi.”
“Tứ ca cứ về trước đi. Bổn vương không còn gì đáng ngại, chỉ cần điều dưỡng thêm một thời gian là được.”
Trong phòng, Tiêu Diễn nhẹ giọng đáp lời, nhưng không khó để nghe ra ý tứ tiễn khách trong câu nói.
Ta kinh ngạc.
Tiêu Diễn không nhớ ta, nhưng lại nhớ rất rõ Tiêu Lẫm?
Tiêu Lẫm nói thêm vài câu quan tâm rồi thức thời rời đi.
Đúng lúc ta đang tính dốc toàn lực tìm cách thoát khỏi Tiêu Diễn, bên ngoài rèm châu lại vang lên một giọng nói mềm mại, yêu kiều của Tô Nguyệt Khê:
“Diễn ca ca, chàng thật sự không sao chứ?”
Tô Nguyệt Khê bước thêm vài bước, rèm châu trước cửa bị vén lên.
6.
Ta lớn hơn Tô Nguyệt Khê hai tuổi.
Và ta không thích nàng ta.
Khi còn ở học đường, nàng ta thường lặp đi lặp lại một câu:
“Một đời, một kiếp, một đôi người.”
Nàng còn nói, thà chết cũng không chịu chung phu quân với người khác.
Thế nhưng sau khi ta gả cho Tiêu Diễn, nàng ta lại luôn nuôi ý định bước chân vào Đoan Vương phủ.
Nàng ta nhiều lần bày tỏ trước mặt Hoàng hậu rằng, dù phải cúi đầu khom lưng ở Đoan Vương phủ, nàng ta cũng cam lòng.
Tiêu Diễn không phải con ruột của Hoàng hậu.
Mẹ ruột hắn vốn là một y nữ hầu cận bên cạnh Thái hậu. Năm hắn năm tuổi, mẫu phi qua đời vì bệnh, sau đó hoàng thượng mới giao hắn cho Hoàng hậu nuôi dưỡng.
Nếu phụ thân ta không phải Hộ bộ Thượng thư, nếu tiểu cữu ta không phải Uy Viễn Đại tướng quân trấn giữ hoàng thành, e rằng Hoàng hậu ngay cả liếc nhìn ta một cái cũng lười.
Sau khi ta gả cho Tiêu Diễn, các đại thần trong triều đều ngầm mặc định rằng phụ thân và tiểu cữu ta đứng về phe Thái tử.
Thân là mẫu hậu của Thái tử, điều Hoàng hậu canh cánh nhất chính là giúp Thái tử thu phục thế lực, bảo đảm con đường đăng cơ được thuận buồm xuôi gió.
Tô Thái phó có hai nữ nhi.
Tô Vân Thanh đã là Thái tử phi, Hoàng hậu liền không muốn Tô Nguyệt Khê lại gả cho hoàng tử khác, để tránh việc Tô Thái phó dẫn đầu đám quyền thần chia rẽ thế lực ủng hộ Thái tử.
Tiêu Diễn do bà ta nuôi lớn, không có công thì cũng có khổ. Hoàng hậu tin chắc rằng chỉ cần vậy thôi, Tiêu Diễn cũng sẽ đứng cùng phe với Thái tử.
Đúng là một phụ nhân ngu xuẩn.
Thảo nào lại sinh ra một Thái tử vô dụng như thế.