Trong lúc ân ái với bạn trai, phản ứng của anh ấy rất kỳ lạ.
Tôi đã mặc bộ nội y ren mà anh mong chờ bấy lâu, thế nhưng anh lại chẳng hề chạm vào tôi lấy một lần.
Trong phòng không bật đèn, tôi ghé sát vào tai anh thổi nhẹ một hơi, thì thầm: “Bất ngờ dành cho anh này, có thích không?”
Hơi thở của đối phương bỗng chốc trở nên dồn dập, hỗn loạn.
Tôi thầm vui sướng, ngỡ rằng chiêu này đã có tác dụng. Thế là tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, trao cho anh nụ hôn nồng nhiệt hơn nữa.
Nhưng đúng lúc này, từ ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói của bạn trai tôi.
“Đèn vẫn bật mà sao không thấy ai nhỉ?”
Tôi sững sờ ngay tại chỗ, cảm giác như toàn bộ máu huyết trong người đều đông cứng lại rồi xộc thẳng lên đại não.
Nếu Giang Dư đang ở bên ngoài, vậy người tôi đang ôm trong lòng lúc này… rốt cuộc là ai?
Trong bóng tối, tôi nhanh chóng rời khỏi người đối phương, siết chặt lấy vạt áo trước ngực mình.
“Anh là ai?!”
Tôi hạ thấp giọng, sợ hãi nhìn bóng đen trước mặt.
Rất nhanh sau đó, một giọng nói trầm thấp, trong trẻo vang lên: “Bùi Ngôn.”
Nghe thấy cái tên này, tôi ngẩn người.
Anh ta là bạn cùng phòng của Giang Dư.
Những lần tới tìm Giang Dư, tôi đã gặp anh ta vài lần. Trong ấn tượng của tôi, anh ta là người cao ngạo, lạnh lùng, ít nói, trông có vẻ không dễ tiếp cận. Mỗi lần gặp nhau cũng chỉ gật đầu một cái, đến một câu chào hỏi xã giao cũng chưa từng có.
Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, mặt tôi đỏ bừng, hỏi dồn: “Anh đến phòng Giang Dư làm gì?”
“Mượn sạc pin.” Anh ta đáp ngắn gọn.
Nhưng lòng tôi thì hoảng loạn không thôi. Lúc này trên người tôi mảnh vải ít đến đáng thương. Trai đơn gái chiếc, trong phòng tối om thế này, nếu để Giang Dư vào nhìn thấy thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Trong lúc tình thế cấp bách, tôi vơ lấy quần áo vừa thay ra và điện thoại, trốn tọt vào tủ quần áo.
“Đừng để Giang Dư phát hiện ra tôi. Xin anh đấy.” Tôi nhỏ giọng cầu xin Bùi Ngôn.
Bùi Ngôn im lặng hai giây, bước tới giúp tôi đóng cửa tủ lại. Cùng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, Giang Dư bước vào. Anh ta bật đèn, căn phòng lập tức sáng choang.
“Ơ? Bùi Ngôn, sao ông lại ở trong phòng tôi?”
Bùi Ngôn cầm lấy cục sạc bên cạnh bàn: “Qua mượn cái sạc pin.”
“Ồ.” Giang Dư đáp một tiếng, giọng điệu không có gì bất thường. “Đúng rồi, ông có thấy Ôn Noãn không? Cô ấy bảo là sẽ qua đây mà.”
“Không thấy.”
Sống lưng tôi căng thẳng đến mức túa mồ hôi hột. Hôm nay là kỷ niệm một năm yêu nhau của hai đứa. Trước khi tan làm, tôi có nhắn tin cho Giang Dư, nói buổi tối sẽ dành cho anh một bất ngờ. Anh vì phải tăng ca nên về nhà muộn một chút. Tôi vừa vặn có đủ thời gian để qua đây chuẩn bị.
Vốn tưởng rằng anh vừa về nhà là tôi có thể tự biến mình thành món quà tặng cho anh, nào ngờ lại gây ra sự hiểu lầm oái oăm thế này.
“Máy tính trong phòng tôi có chút vấn đề, ông qua xem giúp tôi với?”
“Được.”
Sau khi Bùi Ngôn đưa Giang Dư sang phòng anh ta, tôi vội vàng chui ra thay quần áo, rồi cầm đồ đạc lẻn ra ngoài.
Trên đường về nhà, tôi nhắn tin cho Giang Dư:
【Anh yêu, hôm nay em hơi khó chịu trong người nên không qua đó được. Xin lỗi anh nhé, bất ngờ dành cho anh đành nợ lại sau vậy.】
Giang Dư trả lời rất nhanh: 【Em không sao chứ? Thế nào rồi? Có cần anh qua bên đó với em không?】
【Không cần đâu. Em ngủ rồi, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.】
Hiện tại tôi chỉ muốn yên tĩnh một mình để bình ổn lại cảm xúc, nên vội vàng từ chối.
【Được rồi. Vậy sáng mai anh qua thăm em.】
【Dạ.】
Đặt điện thoại xuống, tôi thở phào nhẹ nhõm. Về đến nhà, tôi không thể chờ đợi thêm mà vào ngay phòng tắm để ngâm mình. Dòng nước ấm áp bao phủ cơ thể, mang lại cho tôi sự thư thái và bình yên trong chốc lát. Thế nhưng những hình ảnh vụn vặt trong đầu lại không tự chủ được mà ùa về.
Vừa rồi, Bùi Ngôn từ đầu đến cuối đều không đáp lại tôi. Lúc tôi ôm lấy anh ta, dán sát vào người anh ta, cuồng nhiệt hôn anh ta… anh ta đều không hề vượt quá giới hạn nửa phân. Thậm chí khi tôi nắm lấy tay anh ta, vào lúc như thế… hơi thở của anh ta cũng chỉ hơi dồn dập và nặng nề một chút.
Chỉ là, với sự chênh lệch thể hình giữa hai đứa, anh ta hoàn toàn có đủ sức lực để đẩy tôi ra. Nhưng anh ta lại không nhúc nhích, cứ thế để mặc tôi làm loạn trên người mình.
Nghĩ đến đây, tim tôi bất giác đập nhanh, cả người nóng ran. Phản ứng của Bùi Ngôn lúc đó… chẳng lẽ cũng có chút bất thường sao? Lúc đó, anh ta có biết người trong phòng là tôi không?
Nhưng tôi nhanh chóng gạt đi những suy nghĩ đó. Vốn dĩ là tôi nhận nhầm người trước, nếu giờ còn đổ ngược trách nhiệm lên đầu người khác thì quá là vô liêm sỉ. Anh ta bằng lòng bao che cho tôi, giúp tôi dẫn Giang Dư đi, tôi nên cảm kích mới đúng.