Chúc Quân Dữ vội vàng giảng hòa: “Ý Hoan, Kiểu Kiểu chỉ nói đùa thôi, cậu đừng để bụng nhé.”
Đương nhiên là tôi không để bụng.
Cũng đâu phải ai cũng có tư cách ở trong lòng tôi.
Vị trí tôi ngồi cách họ không tính là gần, nhưng thị lực và thính lực của tôi khá tốt.
Chắc Tạ Kiểu vừa lướt trúng cái trend mới nào đó trên mạng, bỗng nhiên quay sang nói với Chúc Quân Dữ:
“Chúc Quân Dữ, anh lớn hơn em một tuổi lận đó, tại sao ngày em sinh ra anh không đến thăm em? Có phải anh không yêu em đúng không!”
Lời này vừa dứt, không chỉ Chúc Quân Dữ cười, mà những người xung quanh cũng bật cười, hùa theo trêu chọc:
“Đúng rồi đó anh Dữ, hồi đó sao anh không xách hộp sữa bột đi thăm người yêu hả?”
Câu trêu đùa này chỉ mang ý thiện chí.
Tạ Kiểu trông rất xinh đẹp, kiểu nét đẹp thanh thuần trong sáng, tính cách cô ta thật ra cũng không tồi, yêu Chúc Quân Dữ hai năm, cô ta cũng tạo được chút giao tình với một vài người.
Nên EQ của cô ta hoàn toàn không thấp.
Chúc Quân Dữ tiện miệng đáp: “Lúc đó anh còn đang ở nhà bị mẹ đập vì tội không chịu uống sữa ấy chứ.”
Xung quanh lại rộ lên một trận cười.
Chúc Quân Dữ quay đầu lại, nhìn thấy người chú út – người phá lệ nói đến chúc mừng sinh nhật cậu ấy – vẫn còn ở đó, liền cười đùa hỏi một câu: “Chú út, nếu là chú, chú sẽ trả lời thế nào ạ?”
Chú út của Chúc Quân Dữ – Chúc Tư Yến, lớn hơn hai đứa chúng tôi năm tuổi, là kết quả vỡ kế hoạch của ông bà cụ nhà họ Chúc.
Từ nhỏ chú ấy đã là “con nhà người ta” trong truyền thuyết.
Tuy chỉ lớn hơn vài tuổi, nhưng vai vế rành rành ra đó, cộng thêm lý lịch của Chúc Tư Yến quả thực quá mức xuất sắc, đám công tử bột trong giới đều rất sợ chú ấy.
Trước đây tôi cũng gọi chú ấy một tiếng chú út.
Chúc Quân Dữ chắc là muốn xem thử ông chú vừa điềm tĩnh lại mang chút cổ hủ của mình sẽ có lối suy nghĩ kiểu gì.
Có người bên cạnh cười bảo: “Anh Dữ, anh đang làm khó chú út rồi đấy, người ta trăm công nghìn việc, thời gian đâu mà yêu đương?”
Giây tiếp theo, Chúc Tư Yến lên tiếng: “Chú có đi xem.”
“Hả?”
Người đàn ông vốn luôn nghiêm nghị hiếm khi cười nói nhẹ nhàng bổ sung: “Chú không chỉ đi xem, lúc nhỏ chú còn từng bế cô ấy nữa cơ.”
Không một ai để ý rằng, ánh mắt chú ấy đang chăm chú nhìn thẳng vào tôi.
“…”
Những người khác lại bị chú ấy chọc trúng huyệt cười: “Ha ha ha ha ha chú út, không ngờ chú cũng rành bắt trend thế.”
Chẳng ai xem đó là thật.
Ngoại trừ tôi.
Ánh mắt Chúc Tư Yến vẫn không dời đi, cho dù tôi không nhìn lại, cũng cảm nhận được sự trắng trợn trong ánh mắt ấy.
Tiệc tàn, tôi tìm thấy xe của mình dưới bãi đỗ.
Lên xe rồi mới phát hiện, đã có người ngồi sẵn ở đó.
Tài xế ngồi ghế trước muốn nói lại thôi.
Tiếng cười khẽ của Chúc Tư Yến vang lên: “Có tiện cho tôi đi nhờ một đoạn không? Tối nay tôi không lái xe.”
Cửa xe đóng lại, tôi lại nghe người bên cạnh cất giọng: “Tôi không nhớ đường về nhà rồi, Lê đại tiểu thư, có tiện giữ tôi lại một đêm không?”
3.
Chúc Tư Yến giả vờ say rượu dựa vào vai tôi, hơi thở ấm nóng thỉnh thoảng phả lên vùng da cổ, đem lại cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ lại đêm hai năm trước khi Chúc Quân Dữ đăng bài công khai trên Wechat.
Nói không buồn là giả.
Sau khi Chúc Quân Dữ kể với tôi chuyện cậu ấy gặp được người con gái mình thích, chưa đầy một tháng sau thì đã công khai.
Lúc đó tôi vẫn còn đang mải suy nghĩ xem mối quan hệ giữa hai nhà nên kết thúc thế nào cho trọn vẹn.
Điều khiến tôi không kịp trở tay hơn là, ngay lúc ấy, cậu ta đã dẫn bạn gái đi gặp bạn bè chung của chúng tôi.
Có lẽ Chúc Quân Dữ chỉ muốn thể hiện sự yêu thích dành cho bạn gái, nhưng trong giới lúc nào chẳng có kẻ ngứa mắt với tôi, khoảng thời gian đó, những lời mỉa mai tự nhiên cũng ùn ùn kéo đến.
Tôi tỏ ra bận tâm hay không bận tâm, đều chẳng tránh khỏi bị đem ra chế giễu.
Chúc Tư Yến về nước chính vào lúc này.
Khoảng thời gian đó dường như chú ấy đang theo dõi một dự án ở New York, vẫn chưa kết thúc.
Mấy ngày đó tôi hoàn toàn không muốn nhìn thấy bất kỳ ai của nhà họ Chúc, nhưng Chúc Tư Yến cứ thế đường hoàng xuất hiện trước mặt tôi.
Đúng dịp nghỉ đông, Chúc Tư Yến hỏi tôi có muốn đi Mỹ giải khuây cùng chú ấy không.
Tôi sững sờ, không hiểu ý chú ấy là gì.
Trong một khoảng thời gian rất dài, tôi và Chúc Quân Dữ đều có chút e dè người chú út này.
Tuy chỉ lớn hơn năm tuổi, nhưng từ lúc tôi có ký ức, Chúc Tư Yến đã phân rõ ranh giới, chẳng thể nào chơi chung với đám nhóc tì ngây ngô chúng tôi. Chú ấy được gen tốt ưu ái, xuất sắc đến mức khiến người ta chẳng còn lời nào để chê.
Cùng với năm tháng trưởng thành, chú ấy dần trở thành sự tồn tại để người khác phải ngước nhìn, với khí phách vượt trội hẳn so với bạn bè đồng trang lứa và vẻ ngoài điển trai, số lượng cô gái thích chú ấy không hề ít.
Tôi và chú ấy không nói chuyện với nhau nhiều, phần lớn những lúc tiếp xúc cũng đều là do Chúc Quân Dữ.
Thế nên việc chú ấy ngỏ lời mời tôi sang Mỹ cùng, tôi không sao hiểu nổi.
Chúc Tư Yến hỏi tôi: “Em còn thích Chúc Quân Dữ không?”
Tôi im lặng hồi lâu, không biết nên trả lời câu hỏi của chú ấy ra sao.
“Vẫn còn thích cũng chẳng sao, chỉ là một người đàn ông thôi mà.” Chúc Tư Yến nói: “Đời em đâu phải chỉ gặp gỡ mỗi một mình cậu ta.”