24.
Tại Hồng Kông.
Tôi dùng số tiền tiết kiệm không nhỏ tích cóp được sau mấy năm đi làm, cộng thêm kinh nghiệm đầu tư có được trước đó để trở thành một nhà đầu tư độc lập.
Ban đầu, Lương Thư Chiêu có gọi điện cho tôi.
Anh nhận ra sự xa cách trong lời nói kín đáo của tôi, nên cũng không còn dây dưa thêm nữa.
Trong thời gian đó, anh chỉ đến Hồng Kông đúng một lần. Anh tìm tôi ký một bản hồ sơ tặng bất động sản.
Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một quán trà yên tĩnh ở Trung Hoàn.
Trước khi tôi kịp mở lời từ chối, anh đã cụp mắt, khẽ ngắt lời tôi: “Tiểu Chức, cái này anh đã chuẩn bị cho em từ lâu rồi.”
“Từ bao giờ?”
“4 năm trước.”
Năm tôi rời khỏi Bắc Kinh.
Trong căn hộ cũ, tôi vừa thu dọn đồ đạc vừa cố làm ra vẻ thản nhiên để đùa giỡn, trong lúc lời qua tiếng lại đã vô tình nói một câu: [Ở đó nhà có giá hơn mà.]
Lúc này, Lương Thư Chiêu cúi đầu.
Dưới bọng mắt anh hiện lên một lớp quầng thâm nhạt, đuôi mắt chẳng biết từ bao giờ đã hằn lên vài nếp nhăn mảnh nhỏ, da thịt hơi hóp lại theo khung xương, khoảnh khắc gió lướt qua trông anh lại có vài phần tiều tụy, đơn bạc đến lạ thường.
Tôi sững sờ, người đàn ông trước mặt thì ra đã không còn trẻ nữa.
“Em ký đi, ký rồi anh sẽ không đến làm phiền em nữa.” Anh tự giễu cười một tiếng, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy.
Lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi xót xa, vành mắt nóng rực.
Không đến làm phiền tôi, vậy mà anh lại tặng tôi thứ quý giá thế này, kiểu mập mờ không rõ ràng này của chúng tôi là gì chứ? Anh muốn tôi phải mở đầu cuộc sống mới với một tâm ý quý trọng thế này sao?
Anh rõ ràng, rõ ràng là muốn tôi phải nhớ đến anh. Không ai trên đời này bằng được anh. Để tôi vĩnh viễn không thể quên được anh.
Nhưng mà, chúng tôi có thể có kết quả sao?
Tôi ngăn nước mắt. Lúc mở miệng, giọng vẫn bình thản, tuyệt tình như cũ:
“Lương Thư Chiêu, chúng ta đã chia tay rồi. Anh hiểu chia tay nghĩa là gì chứ?”
“Anh hiểu.” Lương Thư Chiêu khẽ đáp.
25. Góc nhìn của Lương Thư Chiêu
Anh hiểu.
Nhiều năm như vậy qua đi, anh đương nhiên là hiểu rõ.
Gia cảnh quá ưu việt từ thuở thiếu thời, mọi thứ đều có được trong tầm tay, khiến anh nảy sinh một ảo giác gần như là ngạo mạn: Trên thế gian này, vạn sự vạn vật đều có đường lùi và cơ hội xoay chuyển.
Vì thế, dù biết là gian nan, nhưng anh vẫn không cam lòng mà dùng hết tâm tư, dốc hết mọi nỗ lực có thể.
Anh vươn mình trưởng thành trong tư thế gần như vắt kiệt sức lực, chỉ để chứng minh cho các bậc tiền bối thấy rằng, anh có đủ bản lĩnh và nền tảng vững chắc để đứng vững gót chân.
Tất cả là để sớm cho Tiểu Chức một gia đình.
Bởi vì anh biết, Tiểu Chức là con một vùng Giang Chiết, từ nhỏ đã lớn lên trong vật chất đủ đầy, trong vòng tay yêu thương của cha mẹ.
Cô nội liễm hàm súc, ôn hòa điềm tĩnh, khi đã nghiêm túc yêu anh thì sau cùng vẫn là muốn có một gia đình với anh.
Lúc yêu nhau, hai người thực ra không thường đi trung tâm thương mại, nơi cô đưa anh đến nhiều nhất lại là những ngôi chợ dân sinh hay chợ hoa chim cá cảnh như Tam Nguyên Lý, Tân Quan Viên.
Những lúc không có tiết học, cô sẽ ở nhà chăm chút cho hơn trăm chậu sen đá của mình, nhìn theo công thức nấu ăn để xuống bếp nấu cho anh những món ngon.
Xét đến việc anh thường xuyên phải đi tiếp khách, ngay cả công thức canh giải rượu cô cũng tỉ mỉ phân chia theo từng mùa xuân hạ thu đông.
Cô lại thông tuệ như vậy, vừa vặn dung hòa được cả yêu đương, thực tập và học hành, thành tích chuyên ngành vẫn luôn đứng đầu suốt nhiều năm.
Ngay từ lúc thực tập năm 3, cô đã có thể đặt ra những câu hỏi sắc bén khiến các bậc tiền bối phải kinh ngạc suy ngẫm.
Vì thế, anh đưa cô ra vào những nơi danh lợi bậc nhất. Giảng cho cô nghe vô số quy tắc trong ngành. Tự tay dọn sạch những bụi gai trên con đường sự nghiệp của cô.
Anh nhìn Tiểu Chức của anh, từng bước trưởng thành, đi từ nhà kính ra nơi hoang dã, kinh diễm tứ phương.
Trong cuốn “Hoàng tử bé” có viết:
[Thế gian này có lẽ có 5000 đóa hoa giống hệt em. Nhưng chỉ có em, mới là đóa hồng duy nhất của anh.]
Anh yêu cô, là muốn cho cô một mái nhà.
Ngay cả năm ấy, khi sóng gió dư luận nổi lên bốn phía, trong ngoài đều khốn đốn, anh vẫn bôn ba khắp nơi, dốc sức bình ổn tình thế.
Dù trong thời khắc gian nan đến thế, anh cũng chưa từng nghĩ đến việc buông tay.
Cho đến khi, Tiểu Chức bắt đầu cảm thấy thống khổ…
Ban đầu, Lương Thư Chiêu cho rằng trận tuyết ở Luân Đôn đó là minh chứng cho việc những rạn nứt trong mối quan hệ của họ đã được hàn gắn.
Nhưng sau khi về nước, Tiểu Chức dần dần thay đổi.
Cô trở nên ít nói hơn, cảm xúc bình lặng đến mức gần như xa cách. Cô không còn thích chia sẻ mọi chuyện với anh nữa.
Cô gái trước đây luôn miệng nói sau này em muốn bày cái này trong nhà, làm cái kia trong tổ ấm, nay tuyệt nhiên không nhắc lại nửa lời, ngay cả đám hoa cỏ kia cũng bị cô lấy cớ đồng nghiệp thích mà đem tặng hết đi.
Đôi mắt trong veo linh động như chú nai con lúc mới gặp ở sân khấu hài độc thoại năm nào giờ bắt đầu ảm đạm dần.
Thực ra ngay ngày thứ hai sau khi cô nộp đơn xin điều chuyển công tác, anh đã biết cô muốn đi.
Đến tận hôm nay, khi hồi tưởng lại, anh vẫn thấy khi đó mình quá ích kỷ.
Đó là lần đầu tiên anh mạnh mẽ và độc đoán đến vậy, ép buộc giữ người lại thêm nửa năm.
Quyết định buông tay diễn ra vào một buổi chiều rất tình cờ.
Anh đi công tác về sớm, định cho Tiểu Chức một bất ngờ.
Đi đến phòng khách, cửa phòng ngủ khép hờ. Anh thấy Tiểu Chức cuộn tròn trong chăn, bờ vai run rẩy.
Cô gái trước kia nhìn thấy đám mây hình con mèo hay bông hoa ven đường nở đẹp cũng phải chụp lại gửi cho anh…
Vậy mà lúc này đây, dù cảm xúc có sụp đổ, lại chọn cách trốn đi để khóc.
Tiểu Chức là một cô gái Giang Nam điển hình, giọng nói dịu dàng mềm mại, ngay cả khi khóc cũng nhẹ đến mức gần như không có âm thanh.
Lương Thư Chiêu đứng chôn chân tại chỗ, bỗng thấy bản thân thật bất lực. Lồng ngực như bị ai đó tàn nhẫn khoét đi một mảng thịt lớn. Đến hít thở cũng kéo theo cơn đau âm ỉ nơi trái tim.
Cũng chính khoảnh khắc đó, anh cuối cùng mới nhìn nhận lại lời khuyên của mẹ dành cho mình năm nào:
“Lương Thư Chiêu, chân tình của con rất quý giá, nhưng thanh xuân của con gái nhà người ta cũng quý giá như vậy. Nếu con không thuyết phục được ông nội, con không có tư cách để tiêu hao cuộc đời của người khác như thế này.”
Chính khoảnh khắc đó, anh quyết định buông tay.
So với việc để cô phải chờ đợi, tự bào mòn bản thân trong một danh phận không rõ ràng. So với việc ép buộc cô phải bên anh trong một tương lai mịt mờ không thấy lối.
Anh càng mong Tiểu Chức được hạnh phúc hơn…
…
Năm Tiểu Chức rời đi, đó là lần đầu tiên trong đời Lương Thư Chiêu học cách ước nguyện vào ngày sinh nhật.
Anh tự nhủ trong lòng từng câu từng chữ:
Từ nay về sau, điều ước sinh nhật mỗi năm của Lương Thư Chiêu chính là mong Tiểu Chức được vui vẻ.
Anh nhớ về nhiều năm trước, lần đầu tiên Tiểu Chức cùng bạn bè tổ chức sinh nhật cho anh.
Nến được thắp lên, anh mở to đôi mắt đen nhánh, tùy ý thổi tắt nến giữa vòng vây của mọi người.
Tiểu Chức trách anh: “Lương Thư Chiêu, anh làm gì vậy?! Làm gì có ai mở mắt thổi nến bao giờ, anh phải ước nguyện chứ, mau ước đi!”
Lương Thư Chiêu hơi ngơ ngác, nhưng lại học theo giọng điệu mềm nhẹ của cô để trêu chọc:
“Ước cái gì đây, anh không biết phải ước gì đâu.”
Đúng vậy, anh sinh ra đã có tất cả mọi thứ. Có thứ gì mà Lương Thư Chiêu anh cần phải gửi gắm thần linh mới có được đâu.
Nhưng kể từ năm Tiểu Chức rời đi. Người đàn ông từng mở mắt thổi nến, nói không biết ước gì năm ấy, trong mỗi dịp sinh nhật sau này, thành tâm chắp tay, nhắm mắt ước ba điều.
Trước ánh nến lay động, cả ba điều ước quý giá ấy, anh đều dành hết cho người anh yêu nhất.
Ba điều ước năm nào cũng như một, chưa bao giờ thay đổi:
“Mong Tiểu Chức vui vẻ.”
“Mong Tiểu Chức sẽ vui vẻ hơn cả lúc ở bên anh.”
“Mong Tiểu Chức suốt cuộc đời này, bất kể bên cạnh là ai, mãi mãi được vui vẻ.”
26.
Lương Thư Chiêu nói lời giữ lời.
Sau ngày hôm đó, quả thực anh không tìm tôi thêm lần nào nữa.
Tin nhắn trong điện thoại vẫn dừng lại ở thời điểm trước cuộc gặp gỡ lần trước.
Lần tiếp theo nghe thấy tin tức về anh đã là chuyện của 3 tháng sau.
Mạnh Kính Dương gọi điện cho tôi.
Nói rằng Lương Thư Chiêu nhập viện rồi.
Tình trạng sức khỏe rất kém…
27.
Tôi lập tức lên đường, quay về Bắc Kinh ngay trong chiều hôm đó.
Bệnh viện 301.
Tòa nhà anh ở nằm khuất sau những hàng cây hòe cổ thụ sâu trong khuôn viên bệnh viện, nhìn từ bên ngoài chẳng có gì nổi bật.
Thang máy cần phải quẹt thẻ, tôi được người của Mạnh Kính Dương dẫn lên tầng 6.
Hành lang trải thảm thủ công dày, nuốt chửng mọi tiếng bước chân.
Ở quầy điều dưỡng, mọi người nói chuyện rất khẽ, thỉnh thoảng có xe đẩy đi qua, bánh xe nghiến lên mặt sàn gần như không phát ra tiếng động.
Phòng bệnh của Lương Thư Chiêu nằm ở phía trong cùng.
Lúc bước vào, trên bàn trà ở phòng khách đặt tờ báo trong ngày, mấy bó hoa, qua cửa sổ có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn bóng dáng núi Ngọc Tuyền, thanh tịnh đến mức chẳng giống một nơi điều trị bệnh.
Khi người đàn ông từ phòng trong đẩy cửa bước ra, đầu ngón tay tôi khẽ run lên.
Anh gầy hơn nhiều so với lúc gặp ở Hồng Kông. Khung xương chống đỡ bộ quần áo bệnh nhân to rộng, toát ra một vẻ yếu ớt cô độc đầy xa cách.
Thấy tôi, mặt anh không chút gợn sóng, chỉ bình thản chỉ tay về phía sofa: “Ngồi đi.”
“Nghe nói anh bị trầm cảm?” Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, ngồi vào trong khoảng tối đối diện tôi:
“Làm gì nghiêm trọng vậy, chẳng qua là ngủ không được tốt lắm, vào đây tĩnh dưỡng vài ngày thôi.”
“Sao lại để bản thân thành ra thế này?”
“Chắc là có tuổi rồi, việc ở tập đoàn lại nhiều, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe.” Giọng anh vẫn như thường, thậm chí còn mang theo ý trấn an. “Ai mà nhiều chuyện thế, còn làm phiền em phải lặn lội qua đây.”
Tôi mím môi, không nhắc đến Mạnh Kính Dương.
Tôi ngồi một bên, cầm dao gọt hoa quả, cúi đầu gọt táo cho anh.
Gọt xong, tôi đưa cho anh.
Anh nhìn một hồi lâu rồi đưa tay nhận lấy. Từng miếng, từng miếng, ăn cực kỳ chậm.
Ăn được một nửa, anh bỗng dừng động tác lại nhìn tôi.
“Sao vậy, không ngon?” Tôi hỏi.
Anh lắc đầu, không nói gì, chỉ từ tốn ăn hết sạch phần táo còn lại.
Trong lúc đó, anh hỏi thăm về Hồng Kông, hỏi về công việc của tôi.
Tôi nói, dù môi trường chung không mấy khởi sắc nhưng tỷ suất lợi nhuận vẫn khá khả quan, vận may của tôi không tệ.
Hàn huyên vài câu, thấy thời gian không còn sớm, tôi chủ động đứng dậy cáo từ.
Anh định đứng lên tiễn nhưng bị tôi ấn lại giường.
Tôi gấp góc chăn cho anh, thuận miệng dặn dò:
“Sao lại gầy đến mức này cơ chứ, anh dưỡng bệnh cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ lại đến thăm anh.”
Anh nhìn tôi, mỉm cười nhẹ nhàng, khẽ đáp một tiếng: “Được.”