Prev Next
Giới Hạn Cuối Cùng

Chương 9


Prev Next

28.

Tôi không nán lại lâu, sáng hôm sau đã bay về Hồng Kông để xử lý công việc.

Lúc vừa hạ cánh xuống sân bay, điện thoại rung lên.

Cách biệt 3 tháng, Lương Thư Chiêu gửi đến tin nhắn đầu tiên.

Là ảnh chụp một hộp cơm đã ăn sạch.

Tôi khá ngạc nhiên. Anh trước đây vốn có cái dạ dày mèo.

Ban đầu tôi mới học nấu ăn làm cho anh nếm thử, anh lúc nào cũng chỉ ăn lấy lệ vài miếng, tôi còn vì chuyện đó mà buồn bực mất một thời gian dài, sau này mới biết vốn dĩ sức ăn của anh đã ít như vậy.

Quả nhiên, con người ta chỉ cần không làm việc là khẩu vị tự nhiên sẽ tốt lên.

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, tiện tay gửi lại một biểu tượng ngón tay cái tán thưởng.

Điều này dường như đã trở thành một sự khích lệ.

Suốt một tuần sau đó, mỗi bữa anh đều gửi đến một tấm ảnh hộp cơm trống không. Dù chỉ là vài mẩu thức ăn thừa vương vãi, nhưng có thể thấy bữa nào cũng đổi món, không hề trùng lặp.

Tôi đa phần đều trả lời bằng biểu tượng cảm xúc.

Chúng tôi ngầm hiểu mà duy trì sợi dây liên lạc kỳ lạ này.

Cho đến tuần thứ hai, tôi nhận được điện thoại của mẹ Lương.

Đầu dây bên kia, người phụ nữ dùng giọng điệu khẩn cầu, mong tôi hãy đến thăm Lương Thư Chiêu một chuyến nữa.

Tôi hơi ngẩn người.

Chưa kịp để tôi lên tiếng, mẹ Lương đã nghẹn ngào:

“Bác sĩ nói, Thư Chiêu bị trầm cảm nặng, tình trạng mất ngủ đã kéo dài rất lâu, chán ăn nghiêm trọng, cả người đã xuất hiện những triệu chứng thể chất rõ rệt.

Ngày cháu đến thăm nó là lần duy nhất trong 4 tháng qua nó ăn hết một phần cơm. Mọi người đều tưởng rằng cuối cùng nó cũng dần khá lên rồi…

Nhưng từ ngày hôm qua, có lẽ do quá lâu không ăn uống bình thường nên dạ dày không chịu nổi, nó cứ ăn vào là nôn ra sạch, vậy mà vẫn cứ cố chấp nhét thức ăn vào miệng.”

Giọng mẹ Lương run rẩy dữ dội:

“Hôm nay, nó nôn đến mức xanh cả mặt, vậy mà quay sang nói với bác rằng… Mẹ, Tiểu Chức đã nói với con, chỉ cần con ăn cơm đàng hoàng, em ấy sẽ lại đến thăm con.”

29.

Người phụ nữ đoan chính cả đời, ngay cả lúc khóc cũng nức nở đầy quy củ. Duy chỉ có cuộc điện thoại quên chưa ngắt máy đã làm lộ ra sự sụp đổ hoàn toàn trong cảm xúc của bà.

Đầu dây bên kia, trong âm thanh nền bỗng chen vào giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị của một người đàn ông trung niên, uy nghiêm nặng nề:

“Đây là bệnh viện, lau khô nước mắt đi, đừng để mất mặt.”

Sau đó là tiếng hét gần như tuyệt vọng của mẹ Lương:

“Mất mặt? Thư Chiêu đã suy sụp đến mức này rồi, đến khóc tôi cũng không được phép sao? Ngày nào cũng đeo cái mặt nạ da người đó, ông không mệt à?

Lão Lương, ông còn có lương tâm không? Nó cũng là con trai ông, chẳng lẽ ông không thấy đau lòng một chút nào sao?”

Tiếp đó là những lời lên án đứt quãng của bà:

“Đều tại ông… cứ nhất quyết phải nghe lời ông nội nó, cứ phải môn đăng hộ đối. Từ nhỏ đến lớn, nó muốn cái gì các người cũng cho cái đó, duy chỉ có chuyện này là cứ phải làm trái ý nó. Thư Chiêu bình thường có ngoan ngoãn đến mấy cũng là một đứa trẻ có mạnh mẽ, nó có thể chịu được sao?

Nếu như, nếu như bà nội Thư Chiêu còn sống, chắc chắn sẽ không nỡ làm khó nó như vậy…”

30.

Thời thế đổi thay.

Kể từ ngày đó, tôi bắt đầu thường xuyên đi lại giữa Hồng Kông và Bắc Kinh.

Có những đêm giật mình tỉnh giấc từ trong mơ, tôi theo bản năng cứ ngỡ mình đã lỡ chuyến bay. Đến khi hoàn hồn mới nhận ra mình đang ngồi trên độ cao hàng vạn dặm.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thực sự thấu hiểu nỗi vất vả của Lương Thư Chiêu khi năm xưa cứ phải bôn ba giữa Bắc Kinh và Thượng Hải.

Thực ra tôi đến đó cũng chẳng giúp được gì nhiều.

Chỉ là ở bên cạnh cùng anh ăn cơm, phơi nắng, khi thời tiết không tốt thì rúc trong phòng cùng nhau xem phim.

Thỉnh thoảng được bác sĩ cho phép, tôi sẽ đưa anh ra ngoài dưới sự giám sát của nhân viên.

Đi dạo chợ dân sinh, hoặc đi quanh chợ hoa chim cá cảnh. Dù không mua gì cũng thấy rất vui.

Tối hôm đó, hiếm khi Lương Thư Chiêu đi ngủ sớm.

Tôi nhận được điện thoại của Ngu Lệ Lệ.

Cô ấy và Mạnh Kính Dương hẹn tôi ở một tiệm lẩu.

Lúc gọi món, tôi thấy bàn tay hai người họ chưa từng rời nhau.

Tôi không nhịn được mà mím môi cười.

Hai người vẫn cái bộ dạng tùy tiện ấy, chỉ vì gọi món sách bò mà cũng có thể chí chóe cãi nhau vài câu.

Mạnh Kính Dương cãi không lại, dứt khoát nhét thực đơn vào tay tôi:

“Tiểu Lê, em gọi đi! Dạo này đi ăn cơm bệnh nhân với Lương Thư Chiêu, chắc là nhạt mồm nhạt miệng lắm đúng không!”

Tôi xua tay: “Em thì vẫn ổn, thỉnh thoảng về Hồng Kông vẫn có thể ăn ngon. Còn Lương Thư Chiêu thì đúng là nhạt miệng thật.”

“Chậc, kệ cậu ta.” Mạnh Kính Dương vừa tráng bát đĩa qua nước nóng cho Ngu Lệ Lệ vừa lầm bầm: “Cái dạ dày thủy tinh của cậu ta, trước đây có bao giờ chịu đến mấy quán kiểu này đâu. Tiếc thật, cả đời này cậu ta cũng không thưởng thức nổi cái tinh túy của lẩu Trùng Khánh.”

Lời này quả không sai.

Lương Thư Chiêu từ trước đến nay luôn cầu kỳ trong ăn uống, sau này vì xã giao nên thường ăn thức ăn Hoài Dương nhất. Không hẳn vì quá yêu thích, mà vì anh thấy cách ăn đó trang nhã, vả lại sau bữa ăn sẽ không để lại mùi trong miệng.

Vì vậy, mấy năm bên nhau, tôi cũng quen với việc tự mày mò công thức, biến tấu những nguyên liệu thanh đạm thành đủ món cho anh.

Thấy tôi im lặng lâu. Ngu Lệ Lệ trêu chọc: “Lê Lê đừng khách sáo, muốn ăn gì thì cứ gọi, tối nay Mạnh công tử bao hết!”

Mạnh Kính Dương dùng khuỷu tay huých cô ấy: “Sao hả, chưa cưới nên không biết xót ví cho anh à? Nếu tiêu sạch tiền, cưới về rồi bắt em uống gió Tây Bắc thì em chịu không?”

Ngu Lệ Lệ xoay người cù Mạnh Kính Dương, hai người ồn ào còn hơn cả quán lẩu.

Tôi đưa thực đơn đã chọn xong cho phục vụ, không nhịn được thử thăm dò:

“Hai người…”

Làm hòa rồi à?

Hai người đồng thanh: “Ừ!”, ăn ý như hai con mèo chiêu tài, không ngừng gật đầu. Sau đó nhìn nhau cười.

“Vậy còn phía gia đình?”

Mạnh Kính Dương nghiêm sắc mặt lại:

“Nói đến chuyện này, anh đúng là phải mang ơn anh Chiêu. Ông cụ nhà anh với ông cụ nhà cậu ấy ở cùng một đại viện. Nghe nói anh Chiêu vì chuyện hôn nhân mà bị nhà ép đến nông nỗi này, ông cụ nhà anh cũng sợ xanh mặt.

Bây giờ chỉ cần ông nội anh vừa mở miệng nhắc đến cô nương Chương gia hay cháu gái Lý gia nào đó, bà nội anh đã run rẩy cầm cái chổi lông gà muốn đánh ông luôn! Thế là ông cụ ngoan ngoãn ngay!

Bà nội anh nói rồi, Lệ Lệ là ngôi sao lớn tự mình gây dựng sự nghiệp, còn ưu tú hơn cả anh, lấy anh là em ấy thiệt thòi rồi!”

“Vậy giờ đến bước nào rồi?” Tôi hỏi.

“Đã ra mắt người nhà, đang chuẩn bị bàn chuyện đính hôn.”

Từ tận đáy lòng, tôi thấy mừng cho hạnh phúc của Lệ Lệ, nhưng rồi lại nghe giọng Mạnh Kính Dương trầm xuống:

“Cũng vì chuyện này mà anh cứ thấy nợ anh Chiêu. Hôm đó thực sự không nhịn được nên mới mạo muội gọi điện cho em.”

Tôi đặt đũa xuống, trịnh trọng nói: “Em rất cảm ơn anh đã cho em biết, thật đấy.”

Mạnh Kính Dương ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Thực ra anh Chiêu trong chuyện tình cảm là kiểu người có mười phần cũng chỉ chịu thể hiện ra ba phần thôi. Mùa đông năm em kết hôn, anh ấy bảo anh cùng đi Luân Đôn một chuyến.”

Mạnh Kính Dương giơ điện thoại tìm ra một tấm ảnh.

“Hôm đó là Giáng sinh, anh ấy ngồi trên bậc thang đến nửa đêm, cứ thế ngẩng đầu nhìn trời, ai khuyên cũng không chịu đi. Hôm sau người sốt đến mơ hồ. Lúc mê sảng cứ luôn miệng lẩm bẩm cái gì mà…

[Tiểu Chức sẽ không bao giờ làm hòa với mình nữa.]

Anh mới hỏi: [Tại sao?]

[Bởi vì… đèn thiên thần ở phố Regent… không còn nữa.]

Lúc đó anh mới biết, anh ấy chỉ là chia tay em thôi, chứ không phải không còn yêu em nữa.”

Tôi sững sờ.

Phố Regent bây giờ. Mỗi mùa Giáng sinh, hàng đèn thiên thần lộng lẫy kia quả thực vì nhiều lý do mà đã không bao giờ thắp sáng lại nữa.

Cách một lớp hơi nước bốc lên từ nồi lẩu làm mờ đi tầm mắt.

Nước mắt tôi rơi như mưa.


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.