Prev Next
Giới Hạn Cuối Cùng

Chương 11


Prev Next

34.

Trong cơn thở dốc, anh bất chấp tất cả mở miệng, “Dù sao cũng chưa có tư cách đường đường chính chính, vậy tại sao anh không thực hiện quyền lợi của mình ngay bây giờ.”

“Ưm… quyền lợi gì?”

“Quyền lợi của nhân tình.”

Tôi đấm vào lồng ngực anh, chỉ cảm thấy hít thở không thông.

“Lương Thư Chiêu, sao anh càng… lớn tuổi… lại càng giống… lưu manh thế hả.”

“Bởi vì anh phát hiện ra, làm quý ông thì không theo đuổi được vợ.”

“Theo đuổi?” Tôi ngẩn người.

“Phải, theo đuổi!” Anh tì vào đầu mũi tôi, hơi thở dồn dập, “Lê Khởi Chức, chẳng lẽ em không nhận ra là anh đang theo đuổi em sao? Lần cuối gặp nhau ở Bắc Kinh, anh mua hoa tươi, mang theo quà tặng em.

Nếu anh nhớ không nhầm, anh chưa từng nói một câu vô nghĩa nào ngoài việc giải tỏa nghi ngờ cho em, anh sợ tạo áp lực cho em nên mới cân nhắc từng câu chữ.

Kết quả thì sao? Kết quả là em nói với anh rằng em ở Hồng Kông rất vui. Bởi vì nơi này có thử thách mới, có vòng tròn xã giao ổn định, khí hậu tốt, em rất thích Hồng Kông.

Được thôi, vậy thì anh đến Hồng Kông tìm em. Chúng ta hết lần này đến lần khác hẹn hò đi ăn, tặng quà cho nhau, kết quả là hôm nay cuộc hẹn đột ngột dừng lại, em bất ngờ từ chối anh để đi ăn ở nhà hàng chúng ta từng ăn, đi trên con đường chúng ta từng đi, ngắm cảnh đêm chúng ta từng cùng ngắm với một người đàn ông khác. Vậy còn anh thì sao?”

Anh dừng lại, áp trán vào trán tôi, thanh âm bỗng trở nên nghẹn ngào:

“Tiểu Chức… vậy anh phải làm sao đây?”

Lúc này tôi mới phản ứng lại được.

Hóa ra ngày hôm đó, mỗi câu thăm hỏi của anh thực chất đều đang âm thầm phá đổ bức tường từng ngăn cách giữa chúng tôi.

Anh đang nói cho tôi biết, anh đã không còn là một Lương Thư Chiêu thân bất do kỷ nữa. Anh của hiện tại cuối cùng đã có tư cách, cũng có năng lực để cho tôi một gia đình.

Người đàn ông trước mặt chẳng biết từ bao giờ đã rơi nước mắt.

Tôi cúi đầu, mắt nhòe lệ, nhỏ giọng nói:

“Lương Thư Chiêu, em không biết.”

“Không biết chuyện gì?”

“Không biết rất nhiều chuyện. Ví dụ như em không biết ngày đó anh tặng hoa và quà không chỉ đơn thuần là quà cảm ơn; không biết nửa năm qua việc anh đi công tác đến Hồng Kông đều là cái cớ; không biết hiện tại năng lực của anh đã có thể tự quyết định hôn nhân của chính mình; không biết là anh nhận nhầm chú út của em… Em không biết, cũng không dám khẳng định rằng anh vẫn còn yêu em sâu đậm đến thế.”

Thấy tôi khóc, anh cuống quýt lên.

Anh vụng về dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho tôi, nhưng lại thấy càng lau nước mắt càng trào ra nhiều hơn.

Anh lộ vẻ hối lỗi, nỉ non xin lỗi:

“Đương nhiên là anh yêu em, Tiểu Chức. Không thể để em biết được điều đó, là lỗi của anh. Là lỗi của anh.”

35.

Sau màn tỏ tình dốc hết ruột gan đó.

Lương Thư Chiêu gác công việc sang một bên. Anh ở lại Hồng Kông đồng hành cùng tôi một thời gian.

Sáng sớm chúng tôi cùng đi ăn điểm tâm kiểu Cảng thành, buổi chiều thong thả tản bộ dọc vịnh Victoria, buổi tối thì rúc vào sofa xem những bộ phim cũ.

Vừa hay chuyến lưu diễn hài độc thoại của Ngu Lệ Lệ đã đến Hồng Kông. Địa điểm được ấn định tại Hội trường đa năng Jockey Club.

Lương Thư Chiêu lập tức nhắn tin cho cô ấy, yêu cầu nhất định phải để lại hai vé ở hàng ghế đầu tiên.

Đêm diễn ra buổi hòa nhạc, Lương Thư Chiêu nhất quyết đòi mặc đồ đôi với tôi ngồi ở hàng ghế đầu. Cứ như sợ không có ai gọi tên mình vậy.

Hiện trường ngay từ đầu đã rất náo nhiệt, tiếng cười, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.

Đến giữa buổi diễn, Ngu Lệ Lệ cầm micro đi dạo bên mép sân khấu, ánh mắt quét qua hàng ghế đầu, bỗng dừng lại ở chỗ chúng tôi một chút.

Thấy bộ đồ đôi trên người chúng tôi, cô ấy giả vờ như không quen biết mà hỏi:

“Vị tiên sinh này,” Cô ấy hất cằm về phía Lương Thư Chiêu, “Anh đi cùng người đẹp bên cạnh sao?”

Lương Thư Chiêu thản nhiên đáp: “Phải.”

Dưới khán đài cười vang.

Ngu Lệ Lệ lại nhìn sang tôi: “Hai người bên nhau bao lâu rồi?”

Tôi vừa định mở miệng, Lương Thư Chiêu đã nhanh hơn một bước đáp: “10 năm.”

Cả hội trường ồ lên.

Ngu Lệ Lệ ra vẻ kinh ngạc: “10 năm?! Thế mà vẫn chưa kết hôn, còn đợi gì nữa? Đợi tôi lên sân khấu làm chủ hôn à?”

Tôi không nhịn được cười, vành tai hơi nóng lên.

Lương Thư Chiêu nắm lấy bàn tay tôi đang đặt trên gối, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ, ngước mắt nhìn lên sân khấu, giọng điệu chậm rãi nhưng cực kỳ nghiêm túc:

“Đang đợi cô ấy đồng ý.”

36.

Tiết Lập xuân năm thứ hai, tôi tái hôn.

Người chồng mới, Lương Thư Chiêu.

Ngày này, cách thời điểm chúng tôi quen biết nhau vừa tròn 10 năm.

Năm sau đó, danh tiếng của tôi vang dội trong ngành.

Các tiêu đề thông cáo báo chí tràn ngập cái tên Lê Khởi Chức, nhà đầu tư ngôi sao trẻ tuổi nhất trong giới.

Trong F40 của Zero2IPO năm đó, tôi là người trẻ tuổi nhất được lọt vào danh sách. 32 tuổi, đứng giữa một nhóm tiền bối dày dặn kinh nghiệm, có vẻ lạc lõng.

Sau đó họ lại viết về việc tôi lọt vào danh sách Forbes Midas, đứng thứ 42 toàn cầu.

Dòng bình luận đầu tiên dưới bài viết là: “Người này là ai?”

Điều này quả thực hơi khó định nghĩa.

Không có sự bảo trợ của tổ chức, không có chức danh đối tác, trên danh thiếp chỉ in vỏn vẹn mấy chữ: Nhà đầu tư độc lập Lê Khởi Chức.

Cái giá của sự nổi tiếng là các loại cuộc phỏng vấn và hoạt động giao lưu nhiều không xuể.

Khi bạn bè cũ tụ tập, Lương Thư Chiêu luôn dùng giọng điệu tủi thân như một oán phu trêu, “Gặp được cô ấy một chuyến không dễ dàng gì.”

Anh nói muốn hẹn gặp vợ mình, cũng phải xếp hàng đặt lịch trước. Phải lúc nào rảnh mới gặp được một lát.

Một ngày nọ trò chuyện với mẹ chồng, vô tình nhắc lại chuyện cũ, nói về những sóng gió thăng trầm của tôi và Lương Thư Chiêu trong mười mấy năm qua.

Mẹ chồng nắm tay tôi, lòng đầy áy náy, nói tôi đừng để bụng những người trưởng bối như họ.

Tôi khẽ nói: “Hồi nhỏ, bà ngoại vẫn thường nói với con, người không có xương cốt thì khó mà lớn được. Cho nên lúc đó, chính con đã kiên quyết muốn rời đi.”

Tôi nhìn bà, giọng điệu bình thản, chân thành:

“Vì vậy, con cũng chưa từng trách mẹ. Nhà con tuy không giàu có như Lương gia, nhưng từ nhỏ con đã hiểu rõ việc các thế hệ trong một gia đình nâng đỡ nhau quan trọng như thế nào đối với một đứa trẻ.

Con cũng biết, các bậc trưởng bối Lương gia không đơn thuần là nuôi dạy con cái, mà là đang nghiêm túc nâng đỡ tương lai của cả một gia tộc.”

Mẹ chồng nghe xong, vành mắt đỏ hoe ngay lập tức, nghẹn ngào, thật lâu không nói nên lời.

37.

Lại một mùa xuân nữa, tôi sinh được một cô con gái.

Tên khai sinh là Lương Chức Mãn, tên ở nhà là Tiểu Mãn.

Chớp mắt, Tiểu Mãn đã 3 tuổi.

Cô bé thuộc cung Song Tử, trời sinh tràn đầy sức sống. Ngày hôm đó chơi đùa điên cuồng ở khu vui chơi đến tận lúc đóng cửa, con bé vẫn luyến tiếc không rời, không chịu về nhà.

Lương Thư Chiêu lớn tuổi mới có con gái, đối với cục bông nhỏ nhắn mềm mại này, anh luôn có sự kiên nhẫn vô tận.

Anh cùng con bé đạp lá khô bên đường, ngẩng đầu ngắm trăng. Anh lẳng lặng rảo bước đi theo bên cạnh, không một lời thúc giục.

Cứ một lát, anh lại khẽ hỏi: “Tiểu Mãn, con có vui không?”

Con gái đáp giọng trong trẻo: “Vui ạ!”

Một lát sau, anh lại hỏi lại lần nữa. Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần.

Cho đến khi Tiểu Mãn cuối cùng cũng dụi mắt lên tiếng:

“Ba ơi, chúng ta về nhà thôi.”

Anh ngồi thụp xuống, ôn tồn nhìn con:

“Về nhà rồi, Tiểu Mãn của chúng ta có vui hơn bây giờ không?”

Tiểu Mãn gật đầu thật mạnh, giọng nói bi bô non nớt cực kỳ nghiêm túc:

“Có ạ, vì con nhớ mẹ rồi.”

Anh nhẹ nhàng bế con gái lên, chậm rãi đi về nhà.

Ánh đèn đường kéo dài bóng hai người, anh hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm thật khẽ: “Thật ra ba cũng nhớ mẹ rồi.”

Cùng lúc đó, tôi ở nhà vừa kết thúc công việc, tựa lưng vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong tai nghe đang phát một chương trình podcast.

Mấy vị khách mời đang trò chuyện về chủ đề “Định nghĩa của việc được yêu”.

Anh một câu tôi một chữ, thảo luận vô cùng sâu sắc.

Cho đến khi một người trong số đó nói ra một đoạn văn trực tiếp kết thúc mọi cuộc tranh luận.

Người đó nói—

Được yêu chính là

Người ấy không bao giờ phán xét bạn.

Trong khu vui chơi khổng lồ mang tên cuộc đời này.

Người ấy hy vọng bạn được tự do tự tại.

Chơi thật vui vẻ.

—Hết—


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.