Prev Next
Cách Ly Ở Nhờ Nhà Sếp

Chương 5


Prev Next

“Không nhầm đâu, chính là chiếc Maserati màu xanh chói lóa mà mấy hôm trước chúng ta còn bảo là phô trương quá mức.”

“……”

“Cô ấy còn đi cùng thang máy với sếp.”

“……”

“Khi nào Tô Khinh Khinh mở lớp dạy vậy? Tôi muốn đăng ký học liền QAQ.”

Tin này lan nhanh hơn cả tốc độ thang máy.

Khi tôi và sếp lên tới tầng 28, phòng thư ký đã có người đứng sẵn từ lâu, ánh mắt dán chặt vào cửa thang như chờ xem phim trực tiếp.

Sếp thẳng bước vào văn phòng, còn tôi quay về bàn làm việc của mình, chuẩn bị bắt đầu một ngày mới.

Trong đám người đang lăm le hóng chuyện, Hứa Khê là người không nhịn được trước. Cô ta bưng cốc cà phê đi tới, gõ nhẹ lên mặt bàn tôi hai cái.

“Tô Khinh Khinh, nghe nói hôm nay cô đi làm bằng xe của sếp à? Giỏi thật đấy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta, vẻ mặt vô cùng chân thành:
“Giỏi chỗ nào cơ?”

Hứa Khê nghẹn lại trong giây lát.

Vài giây sau, cô ta cười lạnh, giọng đầy châm chọc:
“Hóa ra là bám được sếp rồi. Trước đây gặp tôi còn không dám ngẩng đầu, giờ thì gan lớn lên hẳn nhỉ.”

“Cũng không hẳn,” tôi vừa sắp xếp tài liệu vừa đáp, “giọng tôi xưa nay vốn khó nghe, chắc hôm nay chị mới phát hiện.”

“Cô cứ cầu nguyện là mình giữ được cái thái độ này lâu lâu một chút đi.”

Hứa Khê cúi xuống sát tai tôi, nghiến răng:
“Tô Khinh Khinh, cứ chờ mà xem.”

Nói xong, cô ta quay người bỏ đi, lưng thẳng tắp, kiêu căng chẳng khác nào con gà mái vừa thắng trận.

Tôi lắc đầu, mở thư mục, bắt đầu xử lý bảng biểu công việc hôm nay.

Làm thư ký, Excel chính là bạn thân nhiều năm, nên tôi nhanh chóng giải quyết xong. Thấy còn chút thời gian trống, tôi lấy máy tính bảng ra, tiếp tục viết báo cáo cho dự án mới.

Đúng vậy, dù hiện tại là thư ký, tôi vẫn luôn ôm mộng trở thành người phụ trách dự án.

Từ ngày sếp về công ty, anh đã kéo về không ít dự án đầu tư mới. Tôi thật sự hứng thú, muốn thử chen chân vào xem sao.

Dù gì tôi cũng là dân MBA chính hiệu, tốt nghiệp Ivy League. Ngày trước bị HR “vẽ bánh” mà dụ vào công ty.

Chị ta bảo, phòng thư ký được tiếp xúc tới 80% công việc của công ty, rất thích hợp để sau này chuyển sang quản lý dự án.

Vào rồi mới biết, cái gọi là 80% đó chỉ là bề rộng, còn chiều sâu… cùng lắm chỉ được 1%.

Nói trắng ra là chỉ biết tên dự án.

Nghĩ đến đây, tôi khẽ thở dài, rồi lại cúi đầu viết báo cáo càng chăm chỉ hơn.

Viết được nửa chừng thì có người gõ bàn. Tôi theo phản xạ che máy tính bảng lại, ngẩng đầu lên.

“Tô Khinh Khinh, đang ngẩn ngơ cái gì thế?”
“Sư thái” đứng trước mặt tôi, sắc mặt không mấy dễ chịu. “Không thấy email à? Sao chưa trả lời?”

Tôi liếc hệ thống nội bộ.

Email gửi… 2 phút trước.

Chị gấp đi đầu thai hay gì? Mới hai phút chưa trả lời đã tìm tới tận bàn?

Tôi thầm oán thán trong lòng, vẫn ngoan ngoãn mở email ra xem — là thư xác nhận tham gia cuộc họp dự án.

“Cuộc họp dự án mới,” ánh mắt “sư thái” lạnh lẽo, “sếp chỉ đích danh gọi cô đi. Hồ sơ lát nữa tôi gửi. Làm cho đàng hoàng, đừng làm mất mặt.”

Cô ta đi rồi, đồng nghiệp bên cạnh hạ giọng thì thầm:
“Dự án mới à? Không phải ‘sư thái’ đang theo sát sao? Nghe nói chị ta muốn chuyển sang làm quản lý dự án lâu rồi.”

“Bị cướp mất rồi còn gì,” người khác liếc tôi, cười nửa miệng, “có chức trưởng phòng thì sao, vẫn phải nhường chỗ cho ‘người có quan hệ’ thôi.”

Hai người cùng bật cười khẽ.

Tôi mải nghĩ đến chuyện sắp được tham gia họp dự án nên chẳng buồn để tâm.

Sau lưng bỗng vang lên một tiếng ho nhẹ.

Tiếng cười lập tức tắt ngúm, thay bằng giọng chào run rẩy:
“Chào… chào Tổng Giám đốc Kỷ.”

Sếp không đáp ngay, chỉ lạnh lùng nhìn hai người kia.

Đến khi mặt họ đỏ bừng, đứng không yên, anh mới chậm rãi mở miệng:
“Trưởng phòng thư ký vừa báo với tôi, có người làm việc thiếu nghiêm túc, nói chuyện phiếm trong giờ làm. Tôi đến xem thử.”

Hai người cuống cuồng cúi đầu:
“Xin lỗi Tổng Kỷ.”
“Chúng tôi sẽ không tái phạm nữa.”

Tôi đứng bên cạnh xem kịch, không ngờ sếp lại đột ngột gọi tên tôi.

“Hơn nữa,” anh nói chậm rãi, “Tô Khinh Khinh được tham gia dự án là vì cô ấy đã chuẩn bị từ trước rất nhiều.”

Ánh mắt anh quét qua hai người kia:
“Còn hai người? Tháng trước ngay cả chỉ tiêu cơ bản cũng không đạt.”

“Lần sau muốn chỉ trỏ người khác, thì soi lại bản thân trước. Hiểu chưa?”

Tôi suýt nữa không kìm được mà đứng dậy vỗ tay.

Chuẩn không cần chỉnh. Đúng là cái miệng này nói hộ lòng tôi.

“Cười ngốc cái gì?”
Sếp quay sang liếc tôi, giọng đầy ghét bỏ:
“Hồ sơ sắp xếp xong chưa? Cuộc họp chỉ còn mấy hôm, làm không xong thì xách đồ về luôn!”

Tôi: ……

Ai bảo tôi là “người có quan hệ” chắc đầu óc có vấn đề thật rồi.

Nhìn xem có giống không?

Giống nhất là kiểu lao động bị bóc lột thời phong kiến thì có.

Tôi cúi đầu, giả vờ ngoan ngoãn y như hai đồng nghiệp vừa bị mắng.

Sếp rời đi, mấy người kia mới thở phào nhẹ nhõm.

“Sếp dữ thật đấy,” có người lẩm bẩm.

Tôi chân thành hưởng ứng:
“Đúng, đúng.”

Đồng nghiệp: “……”

Một lát sau, cô ta ghé lại gần tôi, hạ giọng:
“Bình thường… ở riêng tư, anh ta cũng như vậy à?”

Tôi gật đầu.

Cô ta hít sâu một hơi:
“Sao anh ta lại có thể như vậy chứ!”

Một người khác cũng chen vào:
“Hai người đã ‘thế kia’ rồi mà anh ta vẫn dữ vậy à? Quá đáng thật!”

“Bọn tôi rất trong sáng,” tôi suýt giơ tay thề, “chỉ là bị buộc phải cách ly chung mấy ngày thôi.”

“Thật không?”
Ánh mắt đồng nghiệp đầy nghi ngờ.
“Nhưng hôm nay cô đi cùng anh ta mà, cái Maserati xanh lè đó.”

“Vì khu tôi cũng bị cách ly,” tôi mặt không đổi sắc, mở thông báo trong group cư dân, “giờ vẫn đang tạm ở nhà sếp.”

Hai người nhìn nhau, rồi đồng loạt đập tay:
“Hóa ra là thật!”

“Dạo này chắc cô khổ lắm nhỉ?”

Ánh mắt soi mói ban nãy bỗng biến thành thương cảm:
“Cực cho cô rồi.”

Tôi suýt nữa đỏ mắt:
“Không cực… là vì… vì phục vụ sếp!”

Sự thật chứng minh — dân công sở mà rảnh thì chỉ có một việc để làm: tám chuyện.

Và đó là bản năng, không ai tránh được.


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.