Prev Next
Cách Ly Ở Nhờ Nhà Sếp

Chương 4


Prev Next

Khoảnh khắc gỡ phong tỏa đến nhanh hơn tôi tưởng.

Sáng sớm hôm sau, loa phát thanh trong khu liên tục vang lên, lặp đi lặp lại một nội dung duy nhất:
đã gỡ cách ly, cư dân có thể tự do ra vào.

Tôi xách chiếc vali Hermès mượn của sếp, tâm trạng nhẹ nhõm, vui vẻ chào tạm biệt anh.

Trái lại, sắc mặt sếp hôm nay còn khó coi hơn cả hôm qua.

Anh đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn tôi hì hục kéo vali ra ngoài. Im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng phun ra một câu:

“… Tôi đưa cô đi.”

Tôi lập tức cảm thấy mình được ưu ái quá mức, vội vàng xua tay:
“Không dám không dám, từng phút của sếp đều đáng cả chục ngàn, tôi không trả nổi đâu.”

Sếp liếc tôi một cái, ánh mắt đầy vẻ chán ghét:
“Bớt đọc tiểu thuyết ngôn tình lại đi. Tôi kiếm tiền đâu phải nhờ bán thời gian.”
“Tôi ngủ một giấc cũng vẫn là từng ấy tiền.”

Ba phút sau, tôi ngoan ngoãn leo lên chiếc Aston Martin của sếp.

Anh đặt xong hành lý, ngồi vào ghế lái, từ gương chiếu hậu liếc tôi một cái:
“Ngồi ghế sau?”
“Cô tưởng tôi là tài xế công nghệ à?”

Tôi cười gượng một tiếng.

Tất nhiên là không rồi.

Nếu tài xế công nghệ nào có thái độ phục vụ như thế này, tôi chắc chắn sẽ khiếu nại đến cùng.

Chỉ tiếc đây là sếp tôi, nên tôi đành ngượng ngùng bỏ ghế sau, chuyển lên ghế phụ.

Trên đường về, sếp có vẻ như muốn nói gì đó.

Tôi thấp thỏm chờ đợi, trong lòng lo lắng không yên, sợ rằng mấy ngày qua mình làm chưa đủ tốt, khiến sếp muốn sa thải tôi.

Thế nhưng mãi đến khi xe rẽ vào con đường gần khu nhà tôi, anh vẫn chưa nói ra câu nào.

Khi xe gần tới cổng khu, sếp bỗng đạp phanh, tấp xe vào lề.

Anh quay sang nhìn tôi:
“Cô không có gì muốn nói sao?”

Tôi ngẩn ra, nhìn sếp, rồi lại nhìn cổng khu nhà xa xa phía trước.

Một giây sau, tôi bừng tỉnh.

“Sếp, sếp dừng ở đây là vì sợ lái xe vào khu sẽ chiếm dụng tài nguyên công cộng đúng không?”
“Sếp tốt thật đấy!”

Gân xanh trên trán sếp giật liên hồi:
“Không còn gì khác để nói sao?”

Tôi gãi đầu, ngập ngừng:
“Ờ… dáng sếp lúc đỗ xe song song hoàn hảo lắm, trông rất ngầu?”

Sếp: …

Anh nghiến răng, rõ ràng đang cố kiềm chế:
“Cô làm bằng gỗ à?”
“Ý tôi là, sao cô nhất định phải quay v—”

Tôi đang chăm chú nghe, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng còi và loa phát thanh ồn ào:

“Cư dân chú ý, tại tòa X, đơn nguyên X của khu này vừa phát hiện một ca nghi nhiễm. Xin mọi người không ra ngoài, thực hiện cách ly tại nhà. Xin nhắc lại…”

Sếp lập tức ngừng lời.

Trong đầu tôi còn mơ màng nghĩ: đúng là khác biệt, loa phát thanh ở khu sếp sống nghe êm tai hơn hẳn!

Cho đến khi tôi chợt hiểu ra nội dung thông báo.

Không kịp đợi sếp nói hết câu, tôi bật cửa xe, lao về phía cổng khu.

Vừa hay đụng phải nhân viên y tế đang kéo dây cách ly.

“Đồng chí! Đồng chí!”
Tôi nhìn họ bằng ánh mắt chân thành đến mức sắp khóc:
“Cho tôi vào được không?”
“Cho tôi vào cách ly nhé!”

Nhân viên y tế lắc đầu:
“Tiếc rồi, cô đến sớm hai phút thì được.”
“Giờ thì không vào nữa.”

Một tiếng sét giữa trời quang giáng thẳng xuống đầu tôi.

Sếp cũng bước tới, nhíu mày:
“Tô Khinh Khinh, cô chạy cái gì vậy?”

Tôi cúi gằm mặt, giọng uể oải:
“Xong rồi.”

“Xong gì?”

Tôi ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng:
“Tiền nghỉ phép hưởng lương của tôi…”
“Bay mất rồi.”

Sếp xoa trán, kéo tôi quay về phía xe:
“Đừng đứng đây mất mặt nữa.”
“Tháng sau tôi tăng lương cho cô.”

Mắt tôi lập tức sáng rực:
“Thật ạ?”

“Thật.”
Anh đẩy tôi lên xe:
“Đừng làm cái mặt như thể tôi nợ lương cô.”

Tôi ngoan ngoãn ngồi yên, nhìn sếp khởi động xe, đánh lái rời đi, động tác liền mạch gọn gàng.

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra:
“Sếp, mình đang đi đâu vậy?”

“Còn đi đâu,” anh đáp rất tự nhiên,
“về nhà chứ đâu.”

“Về… nhà ai?”

“Nhà cô không vào được, tất nhiên là về nhà tôi.”

“Nhưng mà…”

“Nhưng gì?”
Sếp nghiêng đầu nhìn tôi, nhướn mày:
“Cô còn chỗ nào khác để đi à?”

Tôi cố vắt óc suy nghĩ:
“Nhỡ… có thì sao?”

Sếp “ồ” một tiếng:
“Có gần công ty hơn chỗ tôi không?”

Tôi im lặng.

Thấy tôi không phản bác được, sếp chậm rãi nói:
“Thế nên cứ về nhà tôi đi.”
“Gần công ty, tiện đi làm.”

Nghe cũng… khá có lý.

Tôi ngồi ngẩn người một lúc, bỗng nhớ ra câu nói còn dang dở của sếp khi đỗ xe lúc nãy.

“Sếp, lúc đó sếp định nói gì thế?”

“…”

“Sếp?”

“… Không nói gì cả.”

“Có mà! Sếp nói tôi là gỗ gì đó, còn hỏi tại sao nhất định phải thế nào.”
“Vậy rốt cuộc là thế nào?”

“… Không có thế nào hết.”

“Hả?”

“Hỏi nữa trừ lương.”

“… Vâng sếp, xin lỗi sếp.”

Sếp đúng là vừa bướng vừa vô lý.

Nhưng nghĩ đến việc tháng sau được tăng lương, tôi quyết định không chấp anh nữa.

Khu nhà sếp gỡ cách ly, đồng nghĩa với việc cả tôi và anh đều phải quay lại nhịp sống chấm công hằng ngày.

Khác biệt là tôi phải đi làm lúc chín giờ, còn sếp thì… tùy hứng.

Thế nhưng sáng hôm đó, anh vẫn dậy sớm cùng tôi, thậm chí còn chuẩn bị cả bữa sáng.

“Ngày đầu tiên quay lại làm việc,”
sếp uống một ngụm cà phê, giọng nhàn nhạt,
“phải tỉnh táo lên.”

“Bây giờ cô không chỉ đại diện cho bản thân, mà còn là thể diện của tôi.”

Tôi nghĩ ngợi, đoán rằng anh vẫn còn để bụng chuyện bị mọi người ghép đôi.

“Sếp yên tâm,” tôi lập tức nói,
“đến công ty tôi sẽ tránh xa sếp thật xa!”
“Tuyệt đối không để ai nghi ngờ gu thẩm mỹ của sếp!”

Sếp đưa tay, gỡ miếng rau dính ở khóe miệng tôi, giọng điệu hiền từ hiếm thấy:
“Yên tâm đi.”
“Với bộ dạng này, khó ai nghĩ chúng ta có gì với nhau lắm.”

Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm:
“Nhưng cô vẫn phải cẩn thận.”
“Đề phòng mấy người có ý xấu bịa chuyện, không tốt cho cô đâu.”

Tôi không nói gì.

Cây ngay không sợ chết đứng.

Tôi vào công ty bằng năng lực, trụ được đến giờ là nhờ bản lĩnh.

Còn sống sót dưới tay sếp thì… hoàn toàn nhờ nịnh đúng lúc!

Tôi việc gì phải sợ?

Thế là tôi mặc chiếc áo thun năm mươi tệ bao ship, hiên ngang bước xuống từ chiếc Maserati năm triệu của sếp, thẳng lưng đi vào công ty.

Lễ tân há hốc mồm nhìn tôi bước vào thang máy, rồi lập tức cầm điện thoại mở nhóm chat:

“!! Tô Khinh Khinh đến làm rồi!”

“Đi làm thì bình thường thôi mà? Có gì lạ đâu?”

“Cô ấy… bước xuống từ xe sếp.”

“…”


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.