Prev Next
Cây Cải Trắng Tốt Nhất Bị Ta Cuỗm Mất

Chương 4


Prev Next

18

Viết xong giấy vay nợ, biểu ca lập tức sai người nhốt hết bọn họ lại.

Sau đó, hắn đưa ta rời đi.

Hắn đến tiệm cầm đồ, thế chấp hai gian hàng đứng tên mình, vay được hai vạn lượng bạc. Số bạc này cũng là do ông chủ tiệm cầm đồ nể mặt thân phận của hắn mới dám cho vay. Một gian hàng như vậy, nhiều lắm cũng chỉ đáng giá vài ngàn lượng mà thôi.

Cầm ngân phiếu trong tay, lên xe ngựa, hắn nhìn ta, giọng nói lạnh nhạt:
“Hạ Lan Chiêu Chiêu, ta chỉ có thể xoay được ba vạn lượng.”

Ngoài năm ngàn lượng lục được từ phụ mẫu ta và hai vạn lượng vừa vay, năm ngàn lượng còn lại là tiền riêng của hắn.

Ta cắn chặt môi:
“Vậy… vậy phải làm sao bây giờ? Hay là bán đại ca ta đi?”

Hắn cười khẩy:
“Bán vào cung làm thái giám, nhiều lắm cũng chỉ được mười lượng bạc.”

Ta lấy hết can đảm, nắm lấy tay hắn, dựa vào vai hắn, giọng nói khẽ khàng:
“Biểu ca, xin lỗi huynh. Sau này ta sẽ đối xử rất tốt với huynh, cũng sẽ nghe lời huynh.”

Hắn lạnh lùng nói:
“Muội mà dám phản bội ta, ta sẽ lóc thịt muội thành năm vạn mảnh.”

Ta rùng mình một cái.

Biểu ca không về phủ, mà trực tiếp đưa ta đến phủ Thừa tướng, gặp Tư Mã công tử, nhờ y giúp hòa giải với bên sòng bạc—trả đủ tiền gốc, tiền lãi bớt đi một chút.

Tư Mã công tử trông phong lưu phóng khoáng, nói chuyện lúc nào cũng đệm câu “Tổ sư nhà nó”. Y vừa nhìn thấy biểu ca đã cười lớn:
“Tổ sư nhà nó, Tề huynh, cái dáng vẻ thanh cao trong sạch của huynh mà cũng quen biết cả con bạc à? Chuyện nhỏ thôi, để đệ lo. Lãi liếc gì nữa, trả tiền gốc là được rồi.”

Biểu ca đem lễ vật mình mang theo tặng Tư Mã công tử, nhưng y đẩy lại, thân mật nói:
“Tề huynh, khách sáo vậy là đệ giận đó nha. Huynh cứ nhớ là nợ đệ một ân tình là được. Hôm khác đi uống rượu.”

Chập tối, người hầu phủ Thừa tướng đến báo, bảo chúng ta tới sòng bạc.

Biểu ca sai người trói đại ca, nhị ca và tam ca lại rồi dẫn theo.

19

Sòng bạc đầy những tay sai mặc đồ ngắn. Trong đó có một người đàn ông trông bề ngoài rất hào sảng, đàng hoàng, nhưng trong mắt lại ánh lên sự tinh ranh và tính toán—chỉ cần liếc một cái là như có thể nhìn thấu người khác.

Thuộc hạ gọi gã là Ca Sẹo.

Chính là kẻ hôm đó đã đánh đại ca ta, ép đại ca trả tiền.

Ở nơi này, có mấy người vì không có tiền mà bị chặt tay, khoét mắt, bị bắt ra ngoài làm ăn mày kiếm tiền. Cũng có kẻ bị đánh cho sống dở chết dở, nằm co quắp ở góc tường.

Ca Sẹo tỏ ra rất khách sáo với biểu ca. Gã trực tiếp lấy giấy nợ ra—đều là do đại ca viết, tổng cộng vay hai vạn lượng bạc.

Cho vay nặng lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã đội lên thành năm vạn lượng.

Ca Sẹo nói, nếu Tư Mã công tử đã lên tiếng, thì phần lãi này sẽ không thu nữa.

Trả xong tiền, chúng ta mới rời đi.

20

Khi trở về phủ, trời đã tối mịt.

Biểu ca sai người trói đại ca, nhị ca và tam ca lại, kéo ra sân.

Phụ mẫu ta đang vô cùng cảm kích biểu ca, thấy hắn đột nhiên sai người trói người, nhất thời sững sờ.

Biểu ca mỉm cười, giọng điệu nhã nhặn:
“Nhạc phụ, nhạc mẫu, đã đưa ba vị ca ca đến ở nhà ta, thì không thể không tuân theo quy củ nhà ta. Gia quy điều thứ nhất của Tề gia: kẻ đánh bạc, đánh năm mươi trượng; kẻ chơi bời, đánh năm mươi trượng.”

Năm mươi trượng?!

Đánh xong năm mươi trượng, e là người cũng mất mạng. Không chết cũng mất nửa cái mạng.

Phụ thân ta gào khóc, ba vị ca ca sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, dập đầu cầu xin tha mạng—so với ban ngày cầu xin biểu ca trả tiền hộ, còn chân thành hơn nhiều.

“Sao ta chưa từng nghe nói nhà con có cái gia quy này?”
Mẫu thân ta gào lên, nước mắt nước mũi tèm lem:
“Con muốn đánh chết con trai ta à? Bình thường ta đến một ngón tay cũng không nỡ động vào chúng nó!”

Biểu ca lạnh lùng đáp:
“Gia quy là do tiểu tế vừa mới đặt ra. Ba quý tử của nhạc mẫu, chết thì cũng chết rồi, có gì to tát đâu?”

Trong sân lập tức vang lên tiếng gậy đánh liên tiếp.

Mỗi một gậy hạ xuống, tim ta lại run lên một nhịp.

Mẫu thân ta ngất xỉu. Phụ thân ngồi bệt xuống đất, tóc tai bù xù, khóc đến mức hai mắt vô thần.

21

Gia nhân không đánh chết họ, nhưng ba vị ca ca đều đã mất nửa cái mạng.

Ngày hôm sau, phụ mẫu đến tìm ta cáo từ, còn muốn lấy lại năm ngàn lượng bạc ban đầu. Khi nhắc đến biểu ca, trong mắt họ vừa hận vừa sợ.

Ta nói mình không thể quyết định, phải đợi biểu ca đi làm về rồi hẵng nói.

Phụ mẫu ta run rẩy, không dám nói thêm, chỉ bảo ta khi biểu ca về thì nói giúp một tiếng, họ muốn đưa ba vị ca ca ra ngoài ở.

Tối đó hiếm khi biểu ca về ăn cơm.

Không khí trên bàn ăn vô cùng nặng nề. Phụ mẫu ta và ba vị ca ca cũng không dám xuất hiện, chỉ ăn trong sân của mình.

Đại di và cô trượng thậm chí chẳng buồn nhìn ta lấy một cái.

Ta gắp thức ăn cho biểu ca. Hắn ăn không biểu cảm, lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Đêm qua, ta từng muốn ôm hắn, nhưng đều bị hắn đẩy ra. Trước kia, nếu ta ôm, hắn chỉ cảnh cáo ta đừng cử động lung tung chứ chưa từng từ chối.

Vì vậy hôm nay, ta rất thấp thỏm.

Ăn xong, chúng ta trở về sân. Thấy hắn thay y phục định đến thư phòng, ta vội vàng theo sau để truyền đạt lại lời của phụ mẫu.

Biểu ca liếc ta một cái:
“Muội nói xem nên xử lý thế nào?”

22

Tim ta lập tức dâng lên tận cổ họng.

Biểu ca không phải hỏi cách xử lý, mà là muốn ta bày tỏ thái độ. Nếu ta dám đứng về phía phụ mẫu, hắn chắc chắn sẽ thất vọng về ta—rồi mặc kệ ta, hoặc hưu ta.

Nghĩ đến đây, ta hoảng sợ, lao thẳng vào lòng hắn. Dù hắn có đẩy ta ra hay không, ta cũng ôm chặt lấy hắn:
“Huynh nói xử lý thế nào thì xử lý thế ấy.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn cao hơn ta rất nhiều, đang rũ mắt nhìn ta chằm chằm.

Ta sụt sịt:
“Tiền chắc chắn không thể đưa cho họ. Họ còn nợ nhà chúng ta một vạn năm ngàn lượng. Phụ thân, mẫu thân và các ca ca của ta thật quá đáng, đại di và cô trượng đã sớm không chịu nổi họ nữa rồi. Hay là mau chóng tống họ đi. Họ có tay có chân, dù đi làm tiểu nhị trong tiệm cũng không đến mức chết đói.”

Cuối cùng, ta thấp thỏm hỏi:
“Biểu ca, huynh thấy thế nào?”

Hắn lạnh nhạt nói:
“Thứ nhất, muội nên đổi cách xưng hô, gọi phụ mẫu ta là đa nương.
Thứ hai, họ nợ ta bốn vạn năm ngàn lượng, chưa tính tiền lãi. Sòng bạc không lấy lãi là vì nể mặt ta, nhưng nợ thì vẫn là nợ.
Thứ ba, nếu phụ mẫu và các ca ca của muội không trả nổi món nợ bốn vạn năm ngàn lượng này—thì muội phải trả thay cho họ.”


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.