Prev Next
Kiêu Sủng

Chương 6


Prev Next

Hắn từng theo tướng quân ra chiến trường, chút thảo khấu ấy đối với hắn vốn không phải việc khó.

Thế nhưng nửa tháng trôi qua, vẫn không có chút tin tức nào của thế tử.

Quận chúa sốt ruột đến mất ăn mất ngủ, lập tức sai người đến mời cha ta.

Cha từng làm thống lĩnh hộ vệ trong phủ tướng quân nhiều năm, vừa nghe tin liền dẫn người vội vã tiến về phía nam.

Nửa tháng sau, tin tức truyền về.

Thế tử trong lúc giao chiến với thảo khấu không cẩn thận rơi xuống vực núi, may nhờ đệ đệ ta liều mạng cứu giúp, mới giữ lại được một mạng.

Xe ngựa chở thế tử hôn mê bất tỉnh trở về kinh thành, cả phủ tướng quân rơi vào một mảnh tĩnh lặng nặng nề.

Nương dựa vào chút tình nghĩa cũ, đến phủ tướng quân thăm quận chúa, vừa vào cửa đã thấy quận chúa khóc đến nước mắt đầm đìa, dung nhan tiều tụy.

Thế tử tĩnh dưỡng nhiều ngày vẫn không khởi sắc, thái y lắc đầu thở dài, mấy lời nói nhẹ như gió thoảng ấy lại khiến quận chúa tại chỗ sụp đổ, khóc lớn không dứt.

Không biết kẻ nhiều chuyện miệng lưỡi nào buông ra một câu:

“Hay là… thay thế tử xung hỉ?”

Một câu ấy, như đánh thức người trong mộng.

Quận chúa lập tức quyết định chuẩn bị xung hỉ cho thế tử.

Nhưng thế gia đại tộc thì không muốn gả con gái vào lúc này, sợ rủi ro; môn hộ quá thấp thì quận chúa lại chướng mắt, không cam lòng để con mình chịu thiệt.

Đúng lúc này, đệ đệ theo phó tướng lập công tiễu phỉ trở về kinh.

Vì tiễu phỉ có công, đệ đệ lại được thăng chức, tuy vẫn là chức nhỏ, nhưng rốt cuộc cũng có danh có phận.

Đệ đệ nhớ đến thế tử, liền đến cửa cầu kiến. Quận chúa niệm ân cứu mạng, không từ chối.

Vừa thấy đệ đệ, quận chúa chợt nhớ đến ta — thông phòng năm xưa của thế tử.

Cách một năm rưỡi, ta lần nữa bước chân vào phủ tướng quân.

Khi quận chúa đỏ mắt hỏi ta có nguyện ý thay thế tử xung hỉ hay không, ta không chút do dự, lập tức gật đầu.

Xung hỉ coi trọng chữ nhanh.

Gặp quận chúa xong, ngay chiều hôm đó đã định hôn kỳ, bảy ngày sau thành thân.

Quận chúa trực tiếp hạ lệnh cho ta ở lại phủ tướng quân, kề cận chăm sóc thế tử.

Ta tự nhiên cầu còn không được.

Vừa bước vào phòng, mùi thuốc bắc nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Thế tử sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, dung nhan tiều tụy đến mức khiến lòng ta nhói lên.

So với lần cuối ta gặp hắn, quả thực như hai người hoàn toàn khác nhau.

Nước mắt không kịp ngăn lại, ta mờ nước mắt bước đến bên giường, run rẩy nắm lấy tay hắn.

Lòng bàn tay hắn nóng bất thường, thậm chí còn hơi ẩm ướt.

Một người trọng thương hôn mê, sao lại nóng đến mức này, còn ra mồ hôi?

Quận chúa và nương còn đứng phía sau, ta đành đè nén nghi hoặc, lặng lẽ đi vắt khăn, nhẹ nhàng lau tay cho thế tử.

Không lâu sau, nương khuyên quận chúa về nghỉ.

Trong phòng chỉ còn lại ta và hắn.

Ta muốn kiểm tra thương thế, liền nhẹ tay cởi y phục hắn.

Ngọc khấu bên eo vừa mở, lớp áo rơi xuống, lộ ra một mảng ngực trắng khỏe, không hề có vết thương nào.

Hai tay cũng hoàn hảo không tì vết.

Thái y nói vết thương ở đầu, khiến hắn hôn mê, nhưng rơi xuống vực núi, sao trước ngực và tay lại có thể không có chút vết tích?

Đang lúc ta nghi hoặc, thế tử bỗng chậm rãi mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, một khả năng lóe lên trong đầu ta.

Chỉ là… hắn thật sự dám to gan đến vậy sao?

Ánh bệnh tật nơi mày mắt hắn nhạt dần, đáy mắt hiện lên tia sáng trong trẻo, rồi cong cong thành một nụ cười.

Ta kinh ngạc đến không thốt nổi lời nào.

Hắn… vậy mà thật sự giả bệnh để lừa người.

Thế tử chống tay ngồi dậy, ánh mắt đào hoa ngập nước nhìn ta, đầy nhớ nhung và phóng túng:

“Thụy Hương, ta rất nhớ nàng.”

Chưa kịp phản ứng, ta đã bị hắn kéo mạnh vào lòng.

Cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy ta, cằm tựa lên trán ta. Hơi thở nóng ấm phủ xuống, đôi môi hắn nhẹ chạm trán ta, ngón tay vuốt qua môi ta, hàng mi dày rủ thấp.

Hắn nắm cổ tay ta, nụ hôn dần trở nên mạnh mẽ, như muốn đem toàn bộ nỗi nhớ mấy tháng nay dung nhập vào từng hơi thở.

Hơi thở dồn dập, những nụ hôn hỗn loạn nóng rực.

Trời đất như đảo lộn, thân thể ta bị hắn nâng lên, kéo vào trong, nam nhân đè xuống, ta hoảng loạn kéo chăn:

“Thế tử… bên ngoài…”

“Không có ai.”

Ta co gối, nhẹ nhàng ôm lại, ôm lấy hơi thở nhớ nhung khắc cốt ấy, nhìn rèm giường lay động, cố gắng nuốt những tiếng rên vào trong cổ họng.

Ngày thành thân, thế tử “đột nhiên” tỉnh lại.

Cả phủ đều truyền nhau rằng xung hỉ quả nhiên linh nghiệm.

Hắn kiên quyết muốn tự mình nghênh thân.

Ta xuất giá từ căn tư trạch đã sớm đứng tên ta.

Mười dặm hồng trang, chiêng trống vang trời.

Ngày ấy, khắp kinh thành đều biết Văn thế tử cưới tỷ tỷ của một tiểu quan trong quân doanh.

Ai nấy đều nói ta là mệnh vượng phu.

Khi bái đường, quận chúa cười rạng rỡ, trước mặt tân khách khen ta có tình có nghĩa, là nữ tử có phúc, có thể khiến thế tử tỉnh lại đúng ngày thành thân.

Ta đội khăn hỷ, nước mắt lăn dài không ngừng.

Bởi ta biết, tất cả những điều này đều là do thế tử an bài.

Hắn vì cưới ta, vì không muốn ta chịu uất ức sau khi gả cho hắn, đã dốc tâm mưu tính đến mức ấy.

Hai tháng sau thành thân, ta theo quận chúa tới chùa Báo Quốc dâng hương cầu phúc.

Vừa ngửi mùi đàn hương nồng nặc, bụng ta cuộn lên, vội chạy sang một bên nôn khan.

Quận chúa vừa thấy, cười đến không khép được miệng:

“Thụy Hương, con có thai rồi.”

Từ khi định hôn kỳ, ta đã không còn uống thuốc tránh thai.

Nghe vậy, ta theo bản năng sờ lên bụng nhỏ phẳng.

Bên trong này… đã có một sinh mệnh rồi sao?

Quận chúa mừng rỡ, lập tức quyên một khoản lớn tiền dầu hương, lại sai người dìu ta lên xe ngựa.

Vừa về đến phủ, thế tử đã thúc ngựa chạy như bay trở về.

Hắn sải bước xông tới, nắm tay ta, ánh mắt sáng rực:

“Thật sự có tin vui rồi sao?”

Ta hoảng loạn, lắp bắp:

“Còn chưa xem đại phu, có lẽ chỉ là… ăn không hợp bụng…”

Thế tử mặc kệ, một tay bế thốc ta lên, hoàn toàn không để ý còn đang ở ngoài cổng phủ, người vây xem đông nghịt.

“Thế tử, mau thả ta xuống…” ta giãy giụa.

“Bất kể là có hỉ hay ăn không hợp bụng, bổn thế tử ôm phu nhân của mình, ai dám lắm lời?”

Đại phu bắt mạch xong, cười nói:

“Chúc mừng quận chúa và thế tử, thế tử phi đã có hỉ rồi.”

Niềm vui còn chưa kịp lắng xuống, buổi chiều tỉnh dậy, một đại hỷ khác lại ập đến.

Trong cung có người tới.

Thái giám tuyên chỉ, mặt mày tươi cười:

“Chúc mừng thế tử phi, nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Danh phận này, bao phu nhân quan gia cả đời cũng chưa chắc có được.”

Ta nhận chỉ, nghi hoặc nhìn thế tử.

Hắn cười nhạt, giải thích:

“Thời gian trước giúp bệ hạ xử lý xong một việc, hôm qua người hỏi ta muốn thưởng gì, ta liền xin đạo thánh chỉ này.”

Ta lại rơi nước mắt.

Từ khi thành thân, ta luôn cố ý tránh xuất hiện trước mặt mọi người, sợ bị các phu nhân khác coi thường, khiến thế tử mất mặt.

Nhưng giờ đây, có thánh chỉ này, có danh phận nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, sau này những phu nhân mắt cao hơn đầu kia, gặp ta đều phải hành lễ.

Thế tử… vì ta, quả thật đã lao tâm khổ tứ.

Thoáng chốc, năm năm trôi qua.

Cuối năm, với thân phận thế tử phi, ta bận rộn chuẩn bị đồ Tết, quản gia và chưởng quỹ các cửa hàng nối đuôi nhau chờ ta phân phó.

Không biết từ lúc nào, con trai ta lén trốn ra khỏi phủ.

Nhưng nó vừa cắn một miếng kẹo hồ lô, đã bị thế tử vừa tan triều về bắt tại trận.

Thế tử bế đứa con trai như đúc từ một khuôn với hắn, cẩn thận lau miệng cho nó:

“Sau này không được trộm túi tiền của nương con mua kẹo hồ lô nữa. Muốn ăn bao nhiêu cũng được, cha mua cho con.”

Hắn dừng lại, cười khẽ:

“Nhưng phải đợi nương con phát nguyệt ngân cho cha đã.”

— HOÀN —


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.