8.
Vài ngày sau, nghe nói chuyện Hạ gia đã được giải quyết xong, nhưng Tạ Du vẫn không hề xuất hiện.
Chỉ như khi còn ở Tạ phủ, sai người liên tục mang đồ tới.
Mỗi lần Thập Nhất đến đều nói:
“Cô nương, công tử dặn thuộc hạ chuyển lời, thiếu gì cứ nói, lần sau sẽ mang tới cho người.”
Nhưng lần này, sắc mặt Thập Nhất có phần nặng nề, mở miệng cũng chần chừ hơn:
“Cô nương, công tử bảo thuộc hạ lập tức đón người hồi kinh.”
“Hả?”
Ta cau mày:
“Có chuyện gì?”
“Người từ Dương Châu tới rồi.”
Thập Nhất ngắn gọn nói.
Ta gật đầu, trong lòng lại dâng lên một cơn bực bội.
Xem ra là vị phụ thân ruột kia lại tới gây chuyện.
“Tiểu Liên, Tiểu Lan, thu dọn đồ đạc. Chúng ta về một chuyến.”
Nếu là hắn đích thân tới, ta cũng không thể tránh né mãi.
“Cô nương,” Thập Nhất hạ giọng nhắc nhở:
“không phải phụ thân người… mà là Lâm gia công tử từng có hôn ước với người, đến để thành thân.”
Ta khựng lại.
Lâm gia công tử?
Khi rời Dương Châu, ta mới tám
Hình như đúng là có một vị công tử tên Lâm Hạc Hiên từng được định hôn với ta.
Không ngờ nhiều năm trôi qua, cảnh còn người mất, hắn vẫn tìm tới.
“Ta biết rồi.”
Ta nhàn nhạt đáp.
Xe ngựa lắc lư quay về kinh thành.
Khi vén rèm, bên ngoài đang rơi tuyết mỏng, giống hệt ngày ta rời đi.
Trước cổng Tạ phủ, Tạ Du chống ô đứng đó, trên vai đã phủ một lớp tuyết trắng.
Huynh ấy ngước mắt nhìn sang, ánh mắt trầm tĩnh, không lộ cảm xúc.
“Huynh trưởng.”
Ta xuống xe, khẽ gọi.
“Vào trong trước đã.”
Tạ Du xoay người dẫn đường, ô trong tay lại lặng lẽ nghiêng sang che cho ta.
Suốt dọc đường không ai nói gì, cho đến khi bước vào viện của ta.
“Chuyện Lâm gia, muội nghe Thập Nhất nói rồi?”
Tạ Du dừng bước, quay lại nhìn ta.
“Vâng.”
Ta gật đầu.
“Ta có thể giúp muội từ hôn.”
Giọng Tạ Du bình thản, nhưng mang theo cứng rắn không cho phép phản bác.
“Muội không cần ra mặt.”
Ta ngẩng đầu, đối diện Tạ Du.
“Không cần đâu.”
Ta khẽ nói nhưng dứt khoát.
“Lần này… muội muốn tự mình giải quyết.”
Ánh mắt Tạ Du khẽ động, mím môi.
“Vì sao?”
“Huynh trưởng che chở muội nhiều năm như vậy,”
Ta mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đáy mắt:
“Muội không thể cả đời trốn sau lưng huynh được. Có vài chuyện… phải tự mình kết thúc. Muội cũng không muốn tiếp tục làm phiền huynh.”
Tạ Du trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Được. Nhưng nếu cần ta, cứ nói.”
“Đa tạ huynh trưởng.”
Lâm Hạc Hiên trong khách viện Tạ phủ.
Sáng hôm sau, hắn đã sai người mời ta đến hoa sảnh gặp mặt.
Tiểu Liên chải tóc cho ta, tay có chút run:
“Cô nương… nhỡ đâu Lâm công tử khăng khăng muốn thành thân thì sao?”
“Ta sẽ nói rõ ràng với hắn.”
Ta nhìn vào gương đồng, cài lên tóc một cây trâm bạc đơn giản.
Trong hoa sảnh, Lâm Hạc Hiên đã chờ sẵn.
Hắn mặc áo xanh, dung mạo thanh tú. Thấy ta đến, liền đứng dậy hành lễ:
“Phù muội, nhiều năm không gặp.”
Ta đáp lễ, ngồi xuống đối diện hắn.
“Mẫu thân ta trước lúc lâm chung vẫn luôn canh cánh hôn ước với Vệ gia.”
Lâm Hạc Hiên đi thẳng vào vấn đề.
“Nay Hạc Hiên đã đỗ đạt công danh, đặc biệt lên kinh thành để thực hiện hôn ước, nghênh thú cô nương.”
Giọng Lâm Hạc Hiên ôn hòa, ánh mắt lại kiên định.
“Lâm công tử có lòng.”
Ta cụp mắt:
“Chỉ là thế sự đổi thay, hôn ước năm xưa do trưởng bối định ra. Nay nương ta đã qua đời, Tạ gia cũng không phải bản gia của ta. Hôn ước này… có thể coi như chấm dứt được không?”
Lâm Hạc Hiên khẽ lắc đầu:
“Hôn thư vẫn còn. Trưởng bối tuy đã mất, ước định vẫn còn đó. Trong lòng Hạc Hiên, từ đầu đến cuối vẫn luôn xem cô nương là thê tử chưa cưới.”
Đầu ngón tay ta khẽ siết lại.
“Nếu ta nhất quyết không gả thì sao?”
Lâm Hạc Hiên ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh:
“Vậy Hạc Hiên chỉ có thể thỉnh trưởng bối Tạ gia làm chủ, theo hôn ước mà hoàn hôn.”
Lời đã nói đến mức này, không còn đường lui.
Rời hoa sảnh, ta liền gặp Tạ Du.
Huynh ấy đứng dưới hành lang, hiển nhiên đã đợi khá lâu.
“Nói chuyện thế nào rồi?”
Huynh ấy tiến lại gần, ánh mắt dừng trên gương mặt ta.
Ta lắc đầu:
“Hắn không chịu lui.”
Ánh mắt Tạ Du trầm xuống:
“Ta đi gặp hắn.”
“Huynh trưởng!”
Ta kéo tay áo huynh ấy lại.
“Huynh đã nói… để ta tự mình giải quyết.”
Tạ Du dừng bước, quay đầu nhìn ta, trong mắt dồn nén cảm xúc:
“Vậy muội định làm gì? Thật sự muốn gả cho hắn sao?”
“Muội sẽ không gả.”
Ta buông tay.
“Muội sẽ nói cho hắn hiểu, để hắn tự bỏ ý định.”
Tạ Du nhìn ta hồi lâu, bỗng bật cười, rất khẽ:
“Được. Ta cũng muốn xem xem, A Phù của ta… rốt cuộc có thủ đoạn gì.”
Tạ Du xoay người rời đi.
Bóng lưng ấy… lại mang theo một tia lạnh lẽo khó tả.