Prev Next
A Phù

Chương 6


Prev Next

10.

Sáng hôm sau, thiếp mời của Lâm Hạc Hiên lại được đưa tới, mời ta ra ngoại thành ngắm tuyết ở vườn mai.

Ta nhìn tấm thiệp tinh xảo ấy, do dự một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.

Cảnh sắc mai viên quả thực rất đẹp, hồng mai nổi bật giữa tuyết trắng, hương thơm thoang thoảng động lòng người.

Lâm Hạc Hiên suốt dọc đường đều ôn tồn nhỏ nhẹ, kiên nhẫn vô cùng.

Khi đi đến đình nhỏ vắng vẻ, hắn bỗng dừng chân, từ trong ngực lấy ra một cây trâm bạch ngọc.

“Trâm này mang từ Dương Châu tới, ta thấy rất hợp với nàng.”

Lâm Hạc Hiên đưa sang, ánh mắt dịu dàng.

Ta vừa định từ chối, khóe mắt bất chợt liếc thấy ở cổng vườn, một bóng dáng quen thuộc đang sải bước tới, hắc bào trên nền tuyết trắng đặc biệt chói mắt.

Là Tạ Du.

Huynh ấy đi rất nhanh, sắc mặt trầm lạnh, ánh mắt khóa ch ặ t lấy ta, dường như hoàn toàn không nhìn thấy Lâm Hạc Hiên đứng bên cạnh.

“Huynh trưởng…”

Ta theo phản xạ giấu tay đang cầm trâm ra sau lưng.

Tạ Du dừng lại cách vài bước, ánh mắt lướt qua Lâm Hạc Hiên rồi trở về gương mặt ta, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo đáng sợ.

“Ta thật không ngờ, A Phù lại nhàn hạ đến thế.”

Lâm Hạc Hiên tiến lên nửa bước, khẽ gật đầu:

“Tạ công tử, hôm nay là do ta mời Phù muội ngắm mai.”

“Ta không hỏi ngươi.”

Tạ Du cắt ngang, giọng không cao nhưng mang theo áp lực chẳng thể kháng cự.

Huynh ấy thậm chí không liếc nhìn Lâm Hạc Hiên, chỉ nhìn thẳng vào ta:

“Lại đây.”

Đầu ngón tay ta lạnh băng, chân không nhúc nhích.

Ánh mắt Tạ Du triệt để trầm xuống.

Huynh ấy không nói thêm lời nào, sải bước tới, một tay nắm ch ặ t cổ tay ta, lực rất mạnh làm ta loạng choạng một bước.

“Tạ công tử!”

Lâm Hạc Hiên cau mày, đưa tay định ngăn lại.

Tạ Du nghiêng người chắn lại, ánh mắt sắc nhưi d a o quét qua đối phương:

“Lâm công tử, xá muội hôm nay không tiện. Mời về.”

Nói xong, huynh ấy không cho ta cơ hội phản kháng, kéo ta đi thẳng.

“Huynh trưởng! Buông tay!”

Ta giãy giụa, nhưng Tạ Du chỉ nắm càng ch ặ t hơn.

Bước chân huynh ấy rất nhanh, ta gần như phải chạy mới theo kịp.

Dọc đường, cành mai quệt qua người, tuyết rơi đầy vai áo, vậy mà Tạ Du vẫn như chẳng hề hay biết.

Mãi đến khi kéo ta vào tiểu viện dùng để nghỉ chân cạnh mai viên, xoay người đóng sầm cửa lại, huynh ấy mới đột ngột buông tay.

Ta xoa cổ tay đã đỏ lên, ngẩng đầu nhìn Tạ Du.

Ngực Tạ Du hơi phập phồng, đáy mắt cuộn trào lửa giận, nhưng mặt lại lạnh lẽo đáng sợ.

“Vì sao?”

Giọng huynh ấy khàn thấp, từng chữ như nghiến răng mà nói:

“Vệ Phù, vì sao nàng nhất định phải như vậy?”

Ta quay mặt đi:

“Ta không biết huynh đang nói gì.”

“Không biết?”

Huynh ấy tiến lên một bước, ép ta lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh buốt:

“Ta đã nói sẽ giúp nàng giải quyết! Ta đã nói sẽ cưới nàng! Vậy tại sao nàng cứ hết lần này đến lần khác gặp hắn?!”

“Ta đã nói là muốn tự mình giải quyết!”

Ta ngẩng đầu, không chịu lép vế nhìn thẳng vào Tạ Du:

“Ta không muốn chuyện gì cũng phải dựa vào huynh!”

“Tự mình?”

Huynh ấy như nghe thấy chuyện nực cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười:

“Tự mình của nàng chính là nhận trâm của hắn, theo hắn dạo mai ngắm tuyết sao? Vệ Phù, rốt cuộc nàng muốn hủy hôn, hay là muốn chừa cho mình một con đường lui?”

“Huynh…”

Ta tức run người:

“Huynh nói bậy!”

“Ta nói bậy?”

Tạ Du giơ tay lên, đầu ngón tay suýt chạm vào má ta, rồi lại gắng gượng dừng lại, siết thành nắm đấm:

“Vậy nàng nói cho ta biết, trong lòng nàng rốt cuộc đang nghĩ gì? Đối với ta, nàng rốt cuộc có để tâm dù chỉ một chút hay không?”

Ta cắn chặt môi, nhất quyết không trả lời.

“Nói đi!”

Tạ Du gầm khẽ, gân xanh thái dương nổi lên.

Nước mắt bất ngờ trào ra, ta cố nén lại, bướng bỉnh trừng mắt nhìn huynh ấy.

Tạ Du nhìn đôi mắt đỏ hoe của ta, cơn giận dần lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác mệt mỏi cùng đau đớn.

Huynh ấy nhắm mắt lại một lát, khi mở ra, giọng đã khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng mang theo quyết đoán.

“Thôi.”

Tạ Du giơ tay, dùng đầu ngón tay khẽ khàng lau đi giọt nước mắt đang đọng bên khóe mắt ta,
“Bất kể hiện giờ trong lòng nàng đang nghĩ đến ai, từ nay về sau, chỉ có thể là ta.”

Ta sững sờ.

“Chuyện này, đến đây kết thúc.”

Huynh ấy thu tay lại, xoay người mở cổng viện. Gió lạnh ào vào, thổi tung những lọn tóc trước trán Tạ Du:

“Bắt đầu từ hôm nay, nàng không được gặp riêng hắn nữa. Chuyện của Lâm gia, ta sẽ xử lý.”

“Huynh trưởng!”

“Nghe lời.”

Tạ Du quay đầu, nhìn ta thật sâu, ánh mắt phức tạp khó đoán, nhưng mang theo một sự chiếm hữu ta chưa từng thấy:

“Về đi.”

Nói xong, huynh ấy bước thẳng vào màn tuyết, không quay đầu lại.

Ta đứng nguyên tại chỗ rất lâu, rồi mới chậm rãi giơ tay lên, chạm vào nơi Tạ Du vừa lau qua.

Ở đó, dường như vẫn còn lưu lại một chút nhiệt độ bỏng rát.

11.

Sau ngày hôm đó, ta không bước ra khỏi viện nửa bước.

Tạ Du cho người canh giữ ngoài cửa, nói là bảo vệ, nhưng thực chất chẳng khác nào giam lỏng.

Hai ngày đầu, trong lòng ta uất ức không nguôi, đập vỡ chén trà, bỏ bữa không ăn. Tiểu Liên và Tiểu Lan lo lắng đến xoay vòng vòng.

Chiều ngày thứ ba, Tạ Du đến.

Khi huynh ấy bước vào, ta đang đứng bên cửa sổ, ngẩn người nhìn cành khô trơ trọi ngoài sân.

Nghe tiếng bước chân, ta cũng chẳng buồn quay đầu.

“Nghe nói hôm nay nàng lại không dùng bữa.”

Giọng Tạ Du bình thản, chẳng nghe ra cảm xúc.

Ta không đáp.

Huynh ấy đi đến bên cạnh, đặt hộp thức ăn đang cầm trong tay lên bàn.

Mở nắp ra, là cháo trắng cùng rau xanh, còn có một đĩa bánh mai hoa quế trước kia ta từng khen ngon.

“Ăn chút đi.”

Tạ Du kéo tay ta, không cho từ chối, ấn ta ngồi xuống bên bàn, rồi nhét muỗng vào tay ta.

Ta cầm muỗng, vẫn không động đậy.

“Vệ Phù.”

Huynh ấy gọi thẳng tên ta, giọng trầm xuống mấy phần:

“Đừng lấy thân thể mình ra giận dỗi.”

Ta ngẩng lên nhìn Tạ Du:

“Huynh giam ta trong viện, chẳng phải cũng đang giận sao?”

Ánh mắt huynh ấy khẽ động, nhưng không phản bác.

Chỉ kéo vạt áo, ngồi xuống đối diện ta, tự tay múc nửa bát cháo, đẩy về phía ta.

“Uống đi,”

Giọng Tạ Du dịu lại:

“Rồi chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Ta nhìn thấy vẻ mệt mỏi nhàn nhạt nơi đáy mắt huynh ấy, lòng bỗng mềm đi một chút.

Cúi đầu, lặng lẽ cầm muỗng lên.

Cháo ấm mềm, thoang thoảng hương gạo.

Ta ăn từng ngụm nhỏ, Tạ Du ngồi đối diện lặng lẽ nhìn. Trong phòng chỉ còn tiếng muỗng sứ khẽ chạm thành bát.

“A Phù,”

Rất lâu sau huynh ấy mới lên tiếng,

“Ngày đó ở mai viên, là ta nóng nảy. Tính nàng mềm, lại không biết từ chối người khác, ta chỉ là lo cho nàng.”

Động tác của ta khựng lại.

“Nhưng mỗi lời ta nói, đều là thật.”

Tạ Du nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm chăm chú,

“Nàng có thể dựa vào ta, có thể tin ta. Ta sẽ xử lý ổn thỏa chuyện Lâm gia, rồi danh chính ngôn thuận cưới nàng, để nàng làm thê tử của ta.”

Giọng huynh ấy không lớn, nhưng từng chữ rành rọt, gõ thẳng vào tim ta.

“Vì sao lại là ta?”

Ta đặt muỗng xuống, khẽ hỏi.

Tạ Du im lặng một lúc, rồi đưa tay sang, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau vết cháo dính chỗ khóe môi ta.

“Vì sao à?”

Huynh ấy lặp lại, đáy mắt ánh lên ý cười nhàn nhạt:

“Năm nàng tám tuổi, trốn sau giả sơn khóc, sợ khóc to bị người khác nghe thấy, liền cắn mạnh lên bàn tay mình, toàn là dấu răng.”

Ta sững người.

“Khi đó ta đã nghĩ, tiểu cô nương này sao lại ngốc như vậy, cũng thật cứng đầu.”

Tạ Du thu tay lại, các ngón tay vô thức xoa nhẹ:

“Sau này mẫu thân nàng qua đời, nàng co mình trong linh đường, không khóc không náo, chỉ có đôi mắt trống rỗng đến mức khiến người sợ hãi. Lúc ấy ta đã tự nhủ, nhất định phải che chở cho nàng.”

Huynh ấy ngừng một chút, ánh mắt nhìn ta sâu hơn:

“Che chở mãi, rồi không buông được nữa.”

“Vậy là… thương hại ta sao?”

Ta rũ mắt.

“Không phải thương hại,”

Tạ Du lắc đầu, giọng trầm chậm:

“Là đau lòng. Rồi sau đó, liền biến thành.. không phải nàng thì không được.”

Ngọn nến trong phòng khẽ “tách” một tiếng.

Ta nắm ch ặ t góc áo, hồi lâu mới nói:

“Nhưng ta đã tính kế huynh.”

“Ta biết.”

Tạ Du bỗng bật cười, trong mắt có bất lực nhưng không hề trách móc:

“Nhưng chút thuốc đó thôi, A Phù à, nàng thật sự không phải loại người làm chuyện xấu.”

Mặt ta nóng lên, quay đầu đi.

“Cho nên,” Huynh ấy đứng dậy, bước đến trước mặt ta, cúi người nhìn thẳng vào mắt ta:
“Tin ta một lần được không? Giao phần còn lại, cho ta.”

Ta nhìn ngoài cửa sổ.

Trong viện, cây mai già chẳng biết từ lúc nào đã chi chít nụ hoa, run rẩy trong gió.

Ta chợt nhớ hai năm trước, khi nương vừa mất, ta cũng từng một mình co ro trong căn phòng lạnh lẽo, nhìn ra ngoài cửa sổ như thế này.

Khi ấy, ta nghĩ trên đời này đã không còn ai để ta nương tựa.

Sau đó, Tạ Du xuất hiện.

Huynh ấy như vô tình, từng chút từng chút một, chen vào thế giới lạnh lẽo cô độc của ta.

Gửi đồ, đưa bạc, quan tâm ta, che chở ta.

Chưa từng đòi hỏi gì, nhưng lại cho ta tất cả những gì ta có thể nắm lấy.

Ta… thật ra đã động lòng rồi, phải không?

Chỉ là trước kia không dám nghĩ, cũng không dám tin.

Còn giờ đây, Tạ Du đã nói rõ đến vậy, con đường cũng trải thẳng trước mặt.

Ta còn có gì để giằng co, để do dự nữa?

Thôi vậy.

Nếu không trốn được, mà cũng chẳng muốn trốn.

Vậy thì… giao hết cho huynh ấy đi.

Ngoài cửa sổ, đóa mai đầu tiên, lặng lẽ nở hoa.

“Được.”

Ta nghe thấy chính mình khẽ đáp.


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.