Prev Next
Cây Cải Trắng Tốt Nhất Bị Ta Cuỗm Mất

Chương 7


Prev Next

35

Ba năm sau.

Ta đang cúi đầu tính sổ sách trong tiệm, bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Tiểu nhị trong tiệm rất nhanh nhẹn, vội vàng bước ra nghênh đón:
“Ối! Quân gia! Ngài muốn mua thứ gì ạ?”

Một giọng nói thô lỗ, ồm ồm vang lên, chấn động cả gian tiệm:
“Gọi chưởng quỹ của các ngươi ra đây!”

Nghe thế nào cũng giống như đến gây sự.

Ta vén rèm bước ra ngoài.

Ba vị quân gia cao lớn, vạm vỡ đang đứng hiên ngang giữa tiệm.
Khí thế trên người họ tràn đầy, ánh mắt kiên định, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, hoàn toàn không còn là bộ dạng không xương cốt năm xưa.

Trong lòng ta giật thót.

Nếu các ca ca của ta biến thành dáng vẻ thế này rồi lại quay về cờ bạc chơi bời, e rằng biểu ca cũng chưa chắc trị nổi.

Ta còn đang ngẩn người, đại ca đã nhận ra ta, sải bước đến ôm chầm lấy:
“Tiểu muội! Ca ca của muội về rồi đây!”

Mặc kệ sau này thế nào, cứ vui trước đã.

Ta bật cười lớn, ôm lấy ba người họ, hỏi han không ngớt.

36

Ba người họ kể, lúc mới vào quân doanh vô cùng không quen.
Vốn đều là đại thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ, nhưng trong quân doanh thì chẳng có ai thương xót cả.

Ngày ngày thao luyện, chịu đòn.
Cơ thể dần dần cường tráng, trong lòng cũng bắt đầu nung nấu khát vọng lập công.

Từ những tên bộ binh quèn, từng bước nỗ lực, cuối cùng leo lên được vị trí tiểu tướng lĩnh như bây giờ.

Ta kéo họ về phủ.

Nhưng cả ba đều lúng túng xua tay:
“Muội phu nhìn thấy chúng ta chắc chắn sẽ không vui đâu, thôi thì đừng đến chọc giận đệ ấy.”

Nhị ca cau mày:
“Muội phu lòng dạ độc ác lắm. Tiểu muội, mấy năm nay hắn có bắt nạt muội không? Nếu có, ca ca dù liều mạng cũng phải đi trút giận cho muội!”

Tam ca hăng hái nói:
“Muội muội, ca ca bây giờ có tiền đồ rồi. Muội mau hòa ly với hắn đi, khỏi phải chịu ấm ức.”

Ta trợn trắng mắt:
“Muội chịu ấm ức chỗ nào chứ? Người ta nhà cao cửa rộng, cưới muội về thì hầu hạ tử tế, ăn ngon mặc đẹp. Trước kia muội có mấy ca ca phế vật như các huynh, người ta cũng chưa từng hưu muội.”

“Cho dù có làm muội tức giận, muội cũng chẳng để tâm. Sau này cả Quốc công phủ này đều là của nhi tử muội, muội còn quan tâm tức hay không tức làm gì?”

“Chỉ có người nghèo mới coi lòng tự trọng cao hơn trời. Các ca ca à, muội bây giờ là phú bà rồi, trong lòng chỉ có kiếm tiền thôi.”

“À, còn có nhi tử của muội nữa.”

Đương nhiên rồi… còn có biểu ca.

Nhưng lời này thì để lúc cùng biểu ca “nghiên cứu” xuân cung đồ rồi nói sẽ hợp hơn.

Ba người họ đồng loạt sững sờ:
“Ối, muội… muội có con rồi à?”

37

Phủ Quốc công lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Lần này, đại di và cô trượng thật sự vui mừng từ đáy lòng.

Phụ thân ta tự mình mở một tiệm may, cuối cùng cũng có thể tự lực cánh sinh.
Ba vị ca ca đều làm tướng quân, chức vị không lớn không nhỏ, nhưng cũng đủ thể diện.

Nhi tử ta hơn một tuổi, ngọ nguậy trong vòng tay của mấy vị bá bá, tò mò sờ lên áo giáp của họ.

Các ca ca gặp biểu ca vẫn còn đôi phần e dè.

Nhưng họ vẫn nghiêm túc hành lễ, cảm tạ biểu ca năm đó đã kéo họ quay về. Nếu không, bây giờ hoặc là đã bị chặt tay chặt chân vứt ra đường ăn xin, hoặc là sống say chết mộng, hoang phí cả đời ở sòng bạc hay lầu xanh.

Biểu ca chỉ cười nhạt như mây gió thoảng qua:
“Chuyện năm đó bất đắc dĩ mà thôi. Ta sớm nhìn ra ba vị đều là rồng phượng trong loài người, chỉ là cần mài giũa. Ta đành đóng vai ác, mong các vị đại cữu ca đừng ghi hận.”

Qua vài chén rượu, mọi người nhanh chóng nâng cốc cạn chén, vui vẻ thân thiết.

Ta thầm bội phục biểu ca.

Xem ra sự giả tạo và thực dụng của hắn, ta vẫn còn chưa học được nổi một phần mười. Sau này phải cố gắng hơn mới được.

Buổi tối, biểu ca uống hơi nhiều.

Ta nhìn gò má ửng hồng của hắn, chợt nhớ đến lần đầu tiên chúng ta ở trên thuyền. Khi ấy hắn cũng như thế, giống như một vị công tử thanh cao lạnh lùng đột nhiên vướng bụi trần.

Hắn đột ngột mở mắt:
“Nhìn đủ chưa?”

“Im miệng!” Ta hung hăng nói.
“Hôm nay chàng rơi vào tay bản trại chủ này, bản vương nhất định phải làm cho chàng khóc lóc xin tha!”

Đây là vở kịch sơn đại vương và thư sinh mặt ngọc.

“Ồ?”
Hắn cười, ánh mắt yêu mị mà ngạo nghễ:
“Đại vương, cứ mặc sức hưởng dụng ta đi.”

Phiên ngoại
1

Biểu muội Chiêu Chiêu tuy có hơi ngốc nghếch, nhưng quả thực rất mơn mởn, xinh đẹp.

Đây là ấn tượng đầu tiên của Tề Ngọc Sanh đối với Hạ Lan Chiêu Chiêu.

Ngày đó, cặp biểu huynh muội mười mấy năm mới gặp lại lần đầu, đang ngồi cùng trưởng bối trò chuyện.

Mẫu thân hắn hỏi:
“Chiêu Chiêu à, bình thường con đọc sách gì?”

Muội ấy không cần suy nghĩ, đáp ngay:
“《Xuân Khuê Nhất Mộng》.”

Người lớn tưởng đó chỉ là một thoại bản tình yêu thư sinh – tiểu thư, cảm thấy muội ấy có phần không cầu tiến.

Nhưng hắn biết rõ, đây là thoại bản diễm tình nổi tiếng nhất hiện nay. Không chỉ miêu tả trần trụi, còn kèm rất nhiều xuân cung đồ, vì thế mới bán chạy đến vậy.

Ban đầu hắn lật vài trang đã ném trả lại cho bằng hữu.

Không ngờ lại bị một cô nhóc chưa đến mười sáu tuổi nói ra công khai như thế.

Muội ấy nói xong mới nhớ ra nội dung là gì, mở to đôi mắt long lanh nhìn mọi người còn đang mơ hồ, rồi lén cười.

Kiểu cười của kẻ vừa thành công trong trò đùa ác ý.

2

Ngày nào hắn cũng bị đám biểu tỷ biểu muội làm phiền đến muốn chết.

Thường xuyên phải trốn đông trốn tây.

Có lần hắn định trốn vào từ đường đọc sách, trên đường gặp Hạ Lan Chiêu Chiêu. Muội ấy cầm vợt bắt bướm, bướm chưa bắt được mà bản thân đã ngã sấp mặt mấy lần.

Nhìn là biết không có não.

Thấy hắn, muội ấy mừng rỡ ra mặt.

Hắn dặn muội ấy đừng lên tiếng, đừng nói cho người khác biết hắn ở đây. Muội ấy lập tức nghiêm túc đồng ý.

Kết quả, chỉ một nén hương sau, toàn bộ đám biểu tỷ biểu muội kéo đến từ đường.

Hắn tức đến muốn hộc máu.

Buổi tối ăn cơm, muội ấy giành được miếng thịt viên sư tử cuối cùng từ dưới đũa của tam biểu muội, rồi gắp vào bát hắn:
“Biểu ca hôm nay tâm trạng không tốt thì phải? Miếng thịt viên sư tử cuối cùng cho huynh nè, đừng giận nữa.”

Hắn nghiến răng:
“Ta không ăn đồ người khác gắp qua.”

Mẫu thân hắn trách:
“Chiêu Chiêu là trẻ con, có ý tốt, đừng dùng thái độ đó với con bé.”

Hạ Lan Chiêu Chiêu rũ mắt, vẻ mặt vô tội yếu đuối:
“Con không sao đâu, đại di.”

Rồi lại phấn chấn lên:
“Biểu ca không thích ăn, con không ép.”

Nói xong liền gắp lại về bát mình, nhìn thì tủi thân, nhưng miệng nhai còn nhanh hơn ai hết.

3

Ngày hắn trúng thuốc, muội ấy lại giở trò cũ, bắt chước đám biểu tỷ biểu muội để quyến rũ hắn.

Hắn bị thuốc làm mờ lý trí.

Lại thêm việc mẫu thân nói Hạ Lan Chiêu Chiêu sắp phải về phương Nam.

Phương Nam…

Một khoảng cách rất xa.

Nghe nói lần này muội ấy không muốn đi đường mệt mỏi, còn ở nhà khóc một trận lớn.

Nếu đã về rồi, chẳng phải sẽ không quay lại nữa sao?

Muội ấy sắp mười sáu tuổi, vừa có sự lanh lợi quyến rũ của thiếu nữ, lại vừa giữ nét ngốc nghếch trẻ con.

Không biết người đàn ông nào sau này sẽ cưới được cô nhóc cổ quái lém lỉnh này về nhà?

Trong lòng hắn bỗng thấy không vui.

Sau khi thành hôn, sự hỗn loạn xảy ra vượt xa dự liệu của hắn.

Lúc này hắn mới hiểu, hôn nhân chưa bao giờ đơn giản.

May mà vấn đề bộc lộ kịp thời.

Trị mấy người họ hàng cực phẩm kia không khó.

Điều hắn lo lắng là biểu muội vốn đã ngốc, lại lớn lên trong môi trường như vậy, e rằng cái gì cũng không hiểu.

Nếu muội ấy ngoài xuân cung đồ ra chẳng biết gì khác, vậy thì hắn sẽ thuận theo sở thích của mình, chậm rãi tô điểm thêm màu sắc cho cuộc đời trắng như giấy của muội ấy.

Sao có thể ở nhà không làm gì?

Sao có thể chỉ nghĩ đến dựa dẫm vào hắn?

Hắn đáng tin đến thế sao?

Tin người như vậy, không một chút phòng bị — vậy thì cho muội ấy một bài học đi.

Muội ấy trở nên vô cùng bận rộn.

Nhưng mỗi ngày đều tràn đầy tinh thần, tràn đầy cảm giác mới mẻ. Có chuyện gì lạ cũng kéo hắn kể lể nửa ngày, cuối cùng tự nói đến buồn ngủ rồi thiếp đi, trong lúc mơ màng lại rúc vào lòng hắn.

Vừa thơm, vừa mềm.

Lại còn biết kiếm tiền.

Một biểu muội như vậy…

Hắn đúng là nhặt được báu vật rồi.

Hắn cúi đầu hôn lên mắt muội ấy.

Trong mơ, muội ấy lẩm bẩm một tiếng:
“Biểu ca…”

Vẫn là dáng vẻ cô nhóc ngốc nghếch năm nào.

Hắn thật sự rất yêu.

—HOÀN—


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.