Ngày phụ mẫu ta chiến tử nơi sa trường, khi linh cữu được đưa về phủ, ta vẫn còn ngồi ở sân sau nặn búp bê đất.
Chẳng mấy chốc, khắp sân đã treo đầy cờ tang trắng xóa.
Ta đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn những dải cờ phấp phới, không hiểu vì sao màu sắc của chúng hôm nay lại khác lạ đến thế.
Ngày thường, mỗi lần phụ mẫu trở về, trong nhà đều treo cờ đỏ.
Ta còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, Thái hậu nương nương đã tới.
Bà ôm chặt lấy ta, khóc đến ướt đẫm cả vai áo ta.
Ta ngẩng đầu hỏi:
“Ngoại tổ mẫu, vì sao người lại khóc?”
Vừa nghe ta nói, nước mắt bà vốn đã ngừng lại, liền tuôn rơi dữ dội hơn.
Đến tối, ta rốt cuộc cũng hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.
Ta một mình ngồi trong từ đường, nắm chặt lá bùa bình an mà mẫu thân để lại cho ta trước khi ra trận.
Ta không buồn, cũng không muốn khóc.
Chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng một khoảng lớn.
Mẫu thân sẽ không còn dỗ ta ngủ nữa, phụ thân cũng sẽ không còn múa đại đao cho ta xem nữa.
Sau này, ta sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa.
…
Tang lễ được tổ chức vô cùng long trọng.
Từ khắp nơi xa gần, vô số quan viên quý tộc đều đến viếng.
Ta mặc tang phục, quỳ trước linh cữu, cúi đầu dập đầu đáp lễ từng vị khách qua lại.
Mãi đến khi trời ngả về chiều.
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà ngoài cửa thu hút ánh mắt ta. Ta chợt nhớ, mẫu thân thích nhất là ngắm hoàng hôn, nhất thời thất thần, cổ tay liền bị lửa trong lò làm bỏng.
Bên tai vang lên một tiếng động khẽ, người kia nhanh chóng bế ta lên, phủ lên vết bỏng một chiếc khăn ướt.
Chàng rất cao, cũng rất gầy, một thân áo trắng lay động trong gió thu, ngay cả những ngón tay cũng lạnh lẽo.
“Có đau không?”
Chàng khẽ hỏi.
Ta lắc đầu, còn mở khăn ra cho chàng xem vết hằn trên da:
“Trông có giống ráng mây bị cháy không?”
Chàng sững người trong chốc lát, rồi gật đầu.
Ta lại quấn khăn lên, theo quy củ ban nãy, quỳ xuống dập đầu đáp lễ chàng.
Mũi giày trắng như mây dừng trước mắt ta một lúc, khi ta ngẩng đầu lên, chỉ còn nhìn thấy bóng lưng gầy gò của người vừa rời đi.
Ta biết chàng là ai.
Thái phó Trì Phi Ngư — vị văn thần tôn quý bậc nhất triều đình.
2
Sau lễ cúng năm tuần của phụ mẫu, Thái hậu nương nương đón ta vào cung.
Bà đã già đi rất nhiều, giữa hai hàng mày cũng hằn thêm nét mệt mỏi vốn chưa từng có.
Thái hậu gọi ta đến bên cạnh, nhìn gương mặt ta thật lâu, rồi đôi mắt lại đỏ lên.
Ta biết, bà đang đau lòng.
Mẫu thân ta là nữ nhi út của bà, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực.
“Tiểu Đoàn nhi.” Thái hậu nắm chặt tay ta, cuối cùng chỉ hỏi một câu:
“Con có tin ngoại tổ mẫu không?”
Ta gật đầu.
Phụ mẫu đều không còn, người duy nhất ta có thể tin tưởng, chỉ có Thái hậu nương nương.
“Ta không bảo vệ được mẫu thân con, cũng sợ rằng không thể bảo vệ được con…”
Bà im lặng rất lâu, rồi mới tiếp lời, “Ta đã tìm được một người có thể bảo vệ con. Ta đưa con đến nhà người đó, có được không?”
Ta hỏi:
“Ai có thể bảo vệ con?”
Thái hậu đáp:
“Trì Thái phó.”
Thế là ta gật đầu đồng ý.
Bình luận