Prev Next
Đoàn Đoàn Trong Lòng Chàng

Chương 5


Prev Next

10

Ta đã mơ một giấc mơ.

Trong mộng, mẫu thân cùng ta đứng trong sân, ngắm phụ thân múa thương.

Mẫu thân cười dịu dàng, hỏi ta:
“Đoàn Đoàn, con xem phụ thân có lợi hại không?”

Ta vỗ tay, cười khanh khách:
“Phụ thân là đại anh hùng, là người phụ thân lợi hại nhất trên đời!”

Rèm châu khẽ lay, phát ra tiếng leng keng rất nhỏ.

Trì Phi Ngư từ ngoài bước vào sân.

Chàng cúi người hành lễ với phụ mẫu ta, rồi lấy từ tay áo ra một viên kẹo mạch nha, đưa cho ta.

“Đoàn Đoàn còn nhớ ta không?”

Ta nheo mắt cười, giòn tan:
“Nhớ chứ! Là đại ca ca xinh đẹp!”

Trì Phi Ngư cong cong đôi mày, phụ mẫu ta cũng bật cười theo.

Đó là cảnh tượng năm ta lên sáu.

Phụ mẫu ta giao hảo với Trì Thái phó, muốn mời ông làm phu tử cho ta. Hôm ấy vốn là ngày ta bái sư, nhưng Trì Phi Ngư lại mang đến rất nhiều quà cho ta.

Dưới ánh nắng, thiếu niên mười bảy tuổi vẫn còn nét ngây thơ chưa phai, cười nói:
“Đoàn Đoàn là một đứa trẻ thông minh, ta rất vui lòng làm phu tử của muội ấy.”

Thế nhưng lễ bái sư hôm ấy không thành.

Bởi vì phụ thân đột ngột nhận được thánh chỉ của Bệ hạ, lệnh phải lập tức ra biên ải nghênh địch.

Ta không biết vì sao, nhưng lần ấy mẫu thân kiên quyết theo quân.

Bà đeo lên cổ ta một lá bùa bình an, giọng nói dịu dàng đến lạ:
“Sau khi phụ mẫu đi rồi, con phải thường xuyên vào cung thăm ngoại tổ mẫu. Bà đã lớn tuổi, Đoàn Đoàn phải hiếu thảo hơn.”

“Có Thái phó ở đây, Đoàn Đoàn không cần phải sợ.”

Đó là câu nói cuối cùng mẫu thân nói với ta.

Khi ấy ta không hiểu.

Cho đến nửa năm sau, khi phụ mẫu không còn nữa, ta mới muộn màng nhận ra—

Bệ hạ xuất thân là một Vương gia khác họ, ngài ấy kiêng dè tất cả những đại thần mà tiên đế từng trọng dụng.

Phụ thân ta lại là phò mã, là tướng quân có thể một mình gánh vác thiên quân vạn mã.

Ngài ấy đã sợ hãi.

Sợ sau khi mình chết, phụ thân ta sẽ ủng hộ con cháu của tiên đế.
Sợ binh quyền trong tay phụ thân ta sẽ uy hiếp giang sơn của con mình.
Sợ giang sơn mà ngài đã liều mạng giành được cuối cùng lại rơi vào tay người khác.

Dù… phụ thân ta trung thành tận tụy, chưa từng có hai lòng!

11

Ta tỉnh mộng.

Căn phòng tối tăm mờ mịt, bên ngoài mơ hồ vang lên tiếng binh khí va chạm, hỗn loạn không ngừng.

Hai tên lính gác thấy ánh lửa, rút đao lao về phía ta.

Ánh bạc loé lên, ta thấy rõ bộ dạng thảm hại của chính mình.

Lưỡi đao vung lên giữa không trung, nhưng lại không hề rơi xuống.

Hai tên lính gác ngã gục xuống đất, máu loang đỏ sàn nhà.

“Đại ca ca…”

Ta cố cất tiếng gọi, nhưng giọng khàn đặc, đau rát.

“Đoàn Đoàn, đừng sợ, ca ca ở đây.”

Tay Trì Phi Ngư run rẩy, khoé mắt đỏ hoe, nhưng chàng lại không dám nhìn thẳng vào ta.

Sợi dây trói được tháo ra, ta ngã vào một vòng tay ấm áp và vững chãi.

“Trì Phi Ngư…”

Ta đưa tay chạm lên giữa mày chàng.
“Ta có dũng cảm không?”

“Ừm.”

Ta dường như có lại chút sức lực, khẽ nói:
“Phụ thân ta là đại anh hùng… ta không thể làm mất mặt phụ thân.”

“Đoàn Đoàn đã làm rất tốt.” Giọng chàng run lên, “Không làm mất mặt họ.”

Nước mắt ta rơi xuống.
“Nếu ta đã làm tốt… vậy có thể… có thể trả lại phụ mẫu cho ta không…”

Ta nhớ phụ mẫu đến đau lòng.

Rất nhớ, rất nhớ…

Trì Phi Ngư đưa ta về Trì phủ. Ta sốt cao suốt nhiều ngày, ngoài kia tiếng đao kiếm vang lên không dứt, ta ngủ không yên giấc.

Cho đến sáng, nha hoàn vội vàng chạy vào báo:
“Thái phó đã trở về, bình an vô sự!”

Ta chống người ngồi dậy, mỉm cười chờ chàng.

Trì Phi Ngư quỳ một gối bên giường, nhìn thấy những vết thương rỉ máu trên người ta, chàng bật khóc.

“Là ta không tốt… rõ ràng có nhiều cách, vậy mà lại để họ làm tổn thương muội đến thế…”

Lời chàng rối loạn, giọng nghẹn ngào:
“Đoàn Đoàn, muội có đau không?”

Ta gật đầu rất nghiêm túc.

Thật sự rất đau.

Chàng muốn ôm ta, nhưng phát hiện khắp người ta đều là vết thương, cuối cùng chỉ có thể lúng túng kéo chăn đắp lại cho ta.

“Đại ca ca…”

“Ta ở đây.”

“Đợi sang năm muội cập kê, chúng ta tổ chức lại lễ thành hôn một lần nữa được không?”

Chàng sững người, một lúc sau mới hiểu ra.

Giọng ta nhỏ xíu:
“Ta muốn áo cưới đẹp nhất, mũ phượng đẹp nhất… ta muốn từ Vân phủ xuất giá, chàng đến cưới ta, được không?”

“Được.”

Trì Phi Ngư ôm chặt lấy ta.
“Đến lúc đó, Đoàn Đoàn sẽ là tân nương hạnh phúc nhất kinh thành.”

“Thật không?”

“Ta bảo đảm.”

Từ rất lâu trước đó, đã có người nói với ta, Trì Phi Ngư không dễ hứa hẹn.

Nhưng một khi đã hứa, chàng sẽ giữ trọn.

Chàng nói từng chữ một:
“Dù con đường phía trước có bao nhiêu gian nan, ta cũng sẽ ở bên Đoàn Đoàn, đời này không rời bỏ.”

Loạn lạc trong cung vẫn chưa dứt hẳn, Trì Phi Ngư còn rất nhiều việc phải làm.

Trần Sở bị chính tay chàng chém chết.
Mấy chục nhát đao, nhát nào cũng chí mạng.

Khi nha hoàn kể lại, vẻ mặt nàng vẫn còn tái nhợt vì sợ hãi.

Ta nằm trên giường, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài xuống gối.

Nửa tháng sau, cung biến hoàn toàn được dẹp yên.

Tam hoàng tử bị bắt sống. Bệ hạ nổi giận đến mức nôn ra máu, rồi không bao giờ tỉnh lại nữa.

Có lẽ ngài không ngờ —
Người mình tin tưởng nhất, huynh đệ từng kề vai chiến đấu, lại có thể phản bội dễ dàng đến vậy.

Cũng không thể ngờ —
Đứa con mà mình yêu thương nhất, lại vì quyền lực mà tạo phản.

12

Tân hoàng đăng cơ.
Trì Phi Ngư được phong Tả tướng, Lệ phi buông rèm nhiếp chính.

Ta muốn đón ngoại tổ mẫu ra khỏi cung.

Nhưng Lệ phi không chịu.

“Những người đáng chết đều đã chết rồi, chỉ có Thái hậu nương nương vẫn sống rất tốt. Dựa vào đâu chứ?”

Nàng cao ngạo nhìn ta. Năm tháng hậu cung đã mài mòn hết nét ngây thơ của nàng thuở còn là công chúa.

“Vân Chân An, ngươi đã báo thù cho phụ mẫu ngươi, nhưng thù của ai gia… vẫn chưa báo được.”

Ta quỳ xuống đất, ngàn lời muốn nói, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Đúng lúc đó, một bàn tay mạnh mẽ đỡ ta dậy.

Trì Phi Ngư đứng chắn trước mặt ta, giọng lạnh lùng:
“Thái hoàng thái hậu muốn dọn đến hành cung, không trái lễ pháp, cũng không làm phiền dân chúng. Thái hậu không có lý do gì ngăn cản.”

Lệ phi cười ngông cuồng:
“Nhưng ai bảo nhi tử của ta làm hoàng đế?”

Trì Phi Ngư không lùi bước, khẽ cúi người:
“Bệ hạ còn nhỏ, giang sơn có yên ổn hay không, đều nằm trong một ý niệm của Thái hậu.”

“Hừ!” Lệ phi lạnh lùng liếc ta.
“Trì Phi Ngư, ngươi dám?”

“Nương nương có người cần bảo vệ, thần cũng vậy.”
Chàng nói chậm rãi, từng chữ như đinh đóng cột.
“Trên đời này không có dám hay không dám, chỉ có nên hay không nên. Thần một lòng vì Bệ hạ, Thái hậu cũng nên như thế.”

Nghe đến Bệ hạ, sắc mặt Lệ phi cuối cùng cũng đổi.

Đúng lúc ấy, cung nữ bước vào báo:
“Thái hoàng thái hậu đến rồi.”

Ngoại tổ mẫu tóc đã bạc trắng, nhưng bà vẫn không chịu để người khác đỡ, chậm rãi từng bước đi đến trước mặt Lệ phi.

“Chiêu Dương…” Bà thở dài.
“Ngươi hận ta, chỉ vì nghĩ rằng năm đó ta sai người hãm hại mẫu phi của ngươi. Nhưng bao nhiêu năm nay, ta vì kiêu ngạo mà không biện minh. Hôm nay ta không thể để chuyện này khiến quân thần ly tâm nữa.”

Ngoại tổ mẫu kể lại từng chi tiết năm đó.

Mẫu thân ruột của Lệ phi là tự vẫn mà chết. Bà vốn là cung nữ hầu hạ bên Thái hậu, trong lòng có người thương.

Chỉ vì một đêm ân sủng, bà mang thai.

Nhưng bà là nữ tử kiên cường, không muốn bị giam cầm cả đời trong cung đình. Năm Lệ phi sáu tuổi, người thương của bà chết trận, bà cũng theo người đó mà đi.

“Ta không tin!” Lệ phi lùi lại vài bước, sắc mặt đầy cảnh giác.
“Ngươi bịa ra tất cả chỉ để rời cung! Mẫu phi ta yêu ta như vậy, bà không thể…”

Nàng cứng người, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

“Không phải người mẫu thân nào cũng sống vì con cái.”
Ngoại tổ mẫu trầm mặc một lúc rồi nói:
“Bao năm qua, chính ngươi tự giam cầm mình mà thôi.”

Mũi ta cay xè.

Năm đó, ta cũng từng oán trách mẫu thân, vì sao nhất quyết đi theo quân, vì sao không chịu ở lại Vân phủ, nơi ngoại tổ mẫu có thể bảo toàn tính mạng cho bà.

Đến hôm nay ta mới hiểu.

Phụ thân có thể vì mẫu thân mà không tiếc sinh tử, liều mạng bảo vệ giang sơn.
Mẫu thân cũng có thể vì phụ thân mà hy sinh tất cả, sống chết có nhau.

Ta ngước lên nhìn người bên cạnh.

Bốn mắt chạm nhau, trong mắt chàng lấp lánh lệ quang.

13

Đầu xuân năm Vĩnh Khánh thứ hai.

Trì Phi Ngư đến Vân phủ cưới ta.

Mũ phượng áo cưới, mười dặm hồng trang.

Đêm tân hôn, ta vẫn cầm quạt tròn che mặt, nhẹ nhàng quạt cho chàng.

Chàng bật cười:
“Không nóng mà.”

Ta nghiêng người, cười đến cong cả mày mắt:
“Nhưng mặt phu quân đỏ cả rồi kìa.”

Chàng sững sờ.
“Nàng gọi ta là gì?”

Ta dùng quạt che mặt, cười khẽ:
“Phu quân…”

“Ừm.”

Trì Phi Ngư nắm tay ta, hỏi một câu giống hệt năm xưa:
“Đoàn Đoàn có biết sau này gọi ta là gì không?”

Ta gật đầu, cố tình trêu chọc:
“Đại ca ca.”

“Không phải.”

Chàng cúi đầu, dưới ánh đèn rực rỡ, trong mắt chàng chỉ còn bóng hình của ta.

“Đoàn Đoàn… gọi ta một tiếng phu quân, được không?”

Ta quay mặt đi, khẽ gọi:
“Phu quân.”

“Ừm, ta đây.”

Ngoài cửa sổ, mưa ngô đồng rơi lất phất, vạn nhà đèn đuốc sáng như sao.


Prev Next
Bạn có thể dùng các phím điều hướng ← → hoặc A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.