Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/3B1JaMAEfA

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
6
Ba năm ấy, ta thăng quan tiến chức không ngừng.
Nhưng cũng vì thế mà không ít lần bất đồng chính kiến với Tống Lưu Cảnh.
Cuối cùng, bị hắn đích thân đưa ta vào ngục.
Ban ngày ta vừa bị áp giải vào, thì đến đêm, Tống Lưu Cảnh đã lẻn vào ngục, “cứu” ta ra.
Ta tức đến bật cười, quát:
“Thà chết chứ không chịu nhục!”
Hắn dựa vào song sắt, cười cợt ngả ngớn:
“Đại nhân, không cần đa tạ.”
Đám ngục tốt bên cạnh nghe vậy cũng không nhịn được, lắc đầu cảm thán:
“Hai vị đại nhân quả thật là đồng tâm tương tri.”
Ta: “……”
Mãi đến đầu xuân năm thứ tư, Tang Giai đỗ đạt khoa cử, chính thức nhập triều làm quan.
Từ đó, ta không còn xuất hiện ở công đường nữa.
Tống Lưu Cảnh ngồi ở bàn bên cạnh — chỗ ta thường xử lý công vụ, lật sách suốt cả buổi chiều.
Tiểu lại bên cạnh rốt cuộc nhịn không nổi, dè dặt hỏi:
“Tống đại nhân… ngài tìm lâu như vậy, rốt cuộc là đang tìm quyển công văn nào thế?”
Tống Lưu Cảnh gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, không trả lời, mà hỏi lại:
“Đại nhân nhà ngươi hôm nay… sao không đến?”
Tiểu lại ngẩn người:
“Ngài ấy… từ quan rồi.”
Tiểu lại kia ôm sách, giật mình hỏi lại:
“Ngài ấy không nói với Tống đại nhân sao?”
Tay Tống Lưu Cảnh khựng lại giữa không trung.
Rất lâu sau, hắn mới buông ra một tiếng nhẹ như gió thoảng:
“Ồ.”
Hắn đứng dậy rời đi.
Đến cửa, chạm mặt một tiểu lại khác.
Hai người ghé đầu tán chuyện:
“Sao Tống đại nhân trông như mất hồn vậy?”
“Ài, ngài ấy vừa biết đại nhân nhà ta từ quan.”
“Chậc… nếu biết nàng từ quan là để thành thân, e rằng còn đau lòng hơn nữa.”
Nhưng Tống Lưu Cảnh… không đợi được tin ta gửi đến.
Thứ hắn nhận được, chỉ là hung tin ta đã chết.
Cả kinh thành xôn xao:
Vị hôn thê của trưởng công tử phủ Quốc công, trước ngày thành thân, cùng muội muội lên núi cầu phúc… rồi nhảy xuống vực mà chết.
7
Trước ngày thành thân, Chúc Bảo Trân vẫn như kiếp trước, nhất quyết đòi theo ta lên núi cầu phúc.
Ta cũng đồng ý.
Trên đường đi, nét đắc ý trong mắt nàng ta không che giấu nổi.
Chỉ là kiếp trước, ta quá ngu ngốc — hoàn toàn không nhận ra.
Nàng ta giả chết, thiên hạ đều than nàng ngây thơ thuần hậu, si tình đáng quý.
Danh tiếng tốt đẹp… thật khéo lấy.
Còn ta, trở thành tội nhân, gánh hết mọi oán hận.
Trước cổng miếu, nàng ta nắm tay ta, nói đúng y như kiếp trước:
“Muội cũng mong tỷ tỷ sau khi thành thân sẽ vạn sự như ý.”
Chỉ chờ ta nhắm mắt.
Ta quỳ xuống, khép mắt.
Gió rít lên.
Ta lập tức mở mắt.
Chúc Bảo Trân đã nhảy xuống vực.
Nhưng dưới vực sâu, nàng ta theo dây thừng, đáp xuống một khoảng đất nhỏ khuất trong hang đá.
Rừng trúc rậm rạp, che khuất ánh sáng.
Chân vừa chạm đất, nàng ta lập tức thu dây thừng lại.
Nàng ta mò mẫm tiến về phía trước —
Không xa hẳn là nơi tử sĩ do tổ phụ phái đến tiếp ứng.
Rồi nàng ta thấy một bóng người.
Kẻ kia đang ngồi chồm hổm trên mặt đất, dường như chờ nàng ta từ lâu.
Trong lòng Chúc Bảo Trân dâng lên cơn giận, định bụng trút hết lên tử sĩ ấy.
Nhưng vừa bước tới, chân nàng ta giẫm lên thứ gì đó trơn trượt, nhớp nháp.
Nàng ta cúi người sờ thử, toàn thân lạnh toát —
Là máu.
Nàng ta hoảng hốt bật hỏa tập, soi rõ gương mặt tái nhợt của tử sĩ… đã tắt thở.
Nàng ta quay đầu, định gọi người.
Nhưng vừa quay lại —
Ta đã đứng phía sau nàng.
Tay ta giơ lên.
Đao vung xuống.
Nàng ta còn chưa kịp mở miệng, mũi đao đã xuyên thẳng vào ngực.
Ta không dừng lại.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
Đao đâm xuống như trút hận.
Chúc Bảo Trân chết ngay tại chỗ.
Kiếp trước, lúc đau đớn nhất, ta từng hỏi Tang Giai:
“Nếu người chết khi đó là ta, chàng có…”
Khi ấy, ta ngu xuẩn đến mức muốn lấy cái chết đánh cược.
Cược vào một tia áy náy của hắn.
Cược vào khả năng hắn từng yêu ta.
Nay nghĩ lại, thật nực cười.
Ai cần thứ áy náy ấy chứ?
Ai thèm mấy cảm tình không dứt kia?
Biến cố có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Ta không muốn đợi thêm một khắc nào nữa.
Kiếp trước, ta chết rồi.
Tỳ nữ của ta bị Chúc Bảo Trân bán vào thanh lâu.
Nàng ấy trốn ra được, lần cuối đến mộ ta.
Vừa khóc vừa nói —
Muốn báo thù cho ta, nhưng lực bất tòng tâm.
Nàng điều tra ra vị đại phu từng chữa trị cho ta… là người của tổ phụ.
Từ khi ta gả vào phủ Quốc công, hắn đã lặng lẽ hạ độc từng chút.
Khiến ta sảy thai.
Rồi suy yếu, chết dần chết mòn.
Tổ phụ phải đảm bảo rằng —
Khi Chúc Bảo Trân quay về, mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Dù ta có cố lấy lòng ông đến đâu…
Kết cục cũng chỉ là cái chết.
Với ông, Chúc Bảo Trân mới là người quan trọng nhất.
Tỳ nữ nói xong, đập đầu chết ngay trước mộ ta.
Đôi mắt nàng chết không nhắm, giống hệt ánh mắt Chúc Bảo Trân đang trừng ta lúc này.
Cửa hang vang lên tiếng động.
Là tỳ nữ của ta.
Kiếp này, nàng lanh lẹ hơn, không run sợ, giúp ta đá xác Chúc Bảo Trân và tử sĩ xuống vực.
Ta nhận hành lý nàng mang theo, thay y phục mới.
Ta và nàng sẽ đi phương Nam.
Từ quan… chỉ là hỏa mù.
Nữ đế muốn tra án tham ô lương vận, liên quan đến phủ Quốc công và tổ phụ ta.
Không ai dám tra.
Ta xin lĩnh mệnh, giả chết từ quan.
Mang thân phận mới, âm thầm đến Giang Nam thu thập chứng cứ.
Trước khi lên đường, nữ đế gửi mật thư:
“Chuyến này nguy hiểm trùng trùng, sinh tử khó lường.”
“Những người từng đi trước, không một ai sống sót.”
“Mong khanh thận trọng.”
Ta ngồi thuyền xuôi Nam.
Ngoái đầu nhìn lại, kinh thành dần khuất trong ráng chiều.
Ta thầm thề.
Trọng sinh lần này, ta phải sống rực rỡ đến chói mắt.
Phải lưu danh sử sách bằng những dòng đậm nhất.
Đợi ngày ta quay về —
Ta sẽ đích thân lấy mạng chó của Tang Giai.
8
Khi tin Chúc Bảo Trân nhảy vực truyền về phủ Quốc công, Tang Giai đang chọn hỉ phục cho lễ thành thân.
Người trong phủ ai nấy đều nói, dạo này tâm trạng đại nhân rất tốt.
Kiếp trước, hắn còn không nhớ mình đã mặc hỉ phục thế nào.
Nhưng kiếp này, hắn lại tự tay lựa từng tấm.
Mưu sĩ đến bẩm báo:
“Có người nhảy vực…”
“Đại nhân, ngài đã hứa ba năm sau cưới Bảo Trân cô nương, sao nàng còn phải nhảy?”
Tay Tang Giai khựng lại.
Sống lại một đời, có vài chuyện hắn đã sớm hiểu.
Kiếp trước Chúc Bảo Trân chỉ giả chết.
Nhưng đó là thủ đoạn nàng dùng để giữ hắn —
Hắn không nỡ trách.
Hắn nói:
“Chắc vì chuyện hôn sự của ta và Chúc Tuế Doanh khiến nàng không vui, nên lại giở trò cũ.”
Hắn đứng dậy, đến phủ tổ phụ ta.
Vừa tới cửa, thấy lồng đèn trắng treo cao, hắn bật cười lạnh.
Trò này… làm cũng ra dáng đấy.
Kiếp trước, hắn cũng từng bị lừa như vậy.
Bước vào tiền sảnh, hắn chạm mặt tổ phụ ta.
Tang Giai hỏi ngay:
“Tuế Doanh đâu?”
Giọng điệu bình thản, mang theo vài phần ngạo mạn.
“Lại nói gì với Bảo Trân rồi sao?”
“Hễ ta thân cận với Bảo Trân, nàng liền sinh lòng ủy khuất, bắt nạt nàng ấy.”
“Nếu không sớm dạy nàng một bài học, sau này nàng nhất định sẽ ỷ mình nhập phủ trước mà chèn ép Bảo Trân.”
Tổ phụ không đáp.
Sắc mặt ông trắng bệch, như người chết.
Tang Giai quay đầu, liền thấy linh vị của ta.
Hắn chết sững.
Giọng run rẩy:
“Đó là… cái gì?”
Tổ phụ không dám nói cả hai đều chết.
Sợ mất con cờ để thao túng Tang Giai.
Ông chỉ nói:
“Chúc Tuế Doanh chết rồi.”
“Tỷ tỷ chết, muội muội phải để tang.”
“Bảo Trân đã được đưa về trang viên, ba năm sau sẽ trở lại.”
Giọng Tang Giai khàn đặc:
“Thi thể đâu?”
“Rừng núi mênh mông, cháy rừng rồi lại mưa, không tìm thấy.”
Sắc mặt hắn lạnh như băng.
Hắn bước tới linh vị của ta, cười âm trầm, giơ tay hất đổ.
“Nàng quý mạng như vậy…”
“Sao nỡ chết chứ?”
Không ai dám nói lời nào.
“Tìm.”
Mưu sĩ hỏi:
“Tìm ai?”
Tang Giai nói:
“Tìm phu nhân của ta.”
“Ta muốn nàng… trở về.”