15.
Suốt bảy ngày liền, Tiêu Diễn hoàn toàn không thèm để ý đến ta.
Ta gọi Văn Thuận đến.
Dù chiếc trâm ngọc bích vẫn cài trên tóc ta đã bị Tiêu Diễn lấy lại, nhưng ta vẫn luôn canh cánh trong lòng về chiếc hộp gỗ kia.
Văn Thuận xưa nay luôn cung kính với ta, hỏi gì đáp nấy, không giấu giếm nửa lời.
Trước khi xuất chinh, Tiêu Diễn đã giao chiếc hộp gỗ đó cho Văn Thuận, còn dặn rằng nếu lần Nam chinh này không thể trở về, thì nhất định phải tự tay đưa chiếc hộp ấy cho ta.
Ngoài ra, hắn còn đưa cho y một chiếc nhẫn ngọc bích, nói rằng phải kết hợp chiếc nhẫn ấy với trâm ngọc bích thì mới có thể mở được hộp.
Càng nghĩ, ta càng thấy chuyện này kỳ quái.
Rốt cuộc Tiêu Diễn đã che giấu bí mật gì, đến mức phải đợi sau khi hắn chết mới chịu nói cho ta biết?
Ta giả vờ thản nhiên, dò hỏi:
“Văn Thuận, Vương gia nhà ngươi… có ý định nói chuyện với ta không?”
“Ôi chao, tiểu tổ tông Vương phi của ta ơi,” Văn Thuận vừa than vừa cười, “người chỉ cần dỗ dành ngài ấy một chút thôi, đảm bảo ngài ấy sẽ chịu mở miệng.”
Ta lạnh lùng đáp:
“Hắn nói rồi, nếu còn nói chuyện với ta thì hắn là chó. Để không làm chó, hắn đã cố chấp không nói với ta suốt bảy ngày.”
Văn Thuận buột miệng:
“Chó với chẳng chó gì, chỉ cần có thể cùng người gạo nấu thành cơm, ngay cả chuyện ngài ấy tự hạ—”
Nói đến đây, y chợt nhận ra mình lỡ lời, vội bấm tay lan hoa, hoảng hốt che miệng.
Nếu không phải vì động tác vừa giả vừa lố khiến người ta nổi da gà, ta suýt nữa còn chưa kịp hiểu ẩn ý trong lời y.
Thì ra, xuân dược ở Minh Nguyệt Lâu… là do Tiêu Diễn tự mình hạ cho chính mình.
Khó trách khi ta định tìm mấy vị quan viên đã mời hắn uống rượu để tính sổ, Văn Thuận ở bên cạnh cứ ra sức làm nũng, kêu không cần, không cần.
Ta thật sự bái phục tên khốn Tiêu Diễn này.
Dù ta đã đọc không ít sách phong nguyệt, nhưng loại chuyện đó vốn phải là giữa hai người có tình có ý, thuận nước đẩy thuyền.
Hắn thì hay rồi, lại còn tự hạ thuốc cho mình?!
“Tiêu Diễn hắn phát điên rồi à?” ta không nhịn được hỏi.
Văn Thuận ấp úng một lúc, rồi nhăn mũi bặm môi, ngượng ngùng nói:
“Vương phi… hay là người cởi quần ngài ấy ra xem, sẽ biết trước kia ngài ấy đã điên đến mức nào.”
Ta: “……”
Ý này là ý gì?!
Ta mất ngủ liền mấy đêm.
Nghĩ đến việc Tiêu Diễn bây giờ lại muốn cùng ta… gạo nấu thành cơm?
Hắn không nhớ chuyện trước kia, nhưng lại động lòng với ta một lần nữa sao?
Trước đây, hắn chỉ khi say rượu mới mất kiểm soát, đè ta ra hôn.
Còn bây giờ, hắn tỉnh táo rõ ràng, lại quá đáng đến mức tự mình dùng thứ thuốc kia…
“Này, giữa mùa đông giá rét, dưới đất lạnh lắm đấy.”
Ta nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang ngủ dưới đất.
“Hay là ngươi lên giường đi? Giường rộng lắm, chúng ta lấy chiếc chăn gấm này làm ranh giới, nước giếng không phạm nước sông, được không?”
Đáp lại ta chỉ là một tiếng hừ nặng nề.
Tiêu Diễn xoay người, nằm nghiêng quay mặt ra cửa, tiếp tục không thèm để ý đến ta.
16.
Yến thọ của Hoàng thượng được tổ chức trong ngự hoa viên, náo nhiệt hơn ta tưởng rất nhiều.
Điều khiến ta khó chịu nhất chính là Tiêu Diễn chẳng thèm nói với ta một câu, lại đứng ở thủy tạ nói cười vui vẻ cùng Tô Nguyệt Khê.
Có lẽ thấy sắc mặt ta không tốt, Thái hậu sai ma ma bên cạnh gọi ta đến.
Bà ban cho ta một miếng bánh hoa sen.
Bánh hoa sen mùa đông là món ăn riêng của Thái hậu.
“Thái hậu lão tổ tông,” ta nhìn hai miếng bánh còn lại trên đĩa, nuốt nước bọt, “con có thể ăn thêm một miếng nữa không ạ?”
Hoàng hậu cau mày nhìn ta:
“Sao ngươi lại tham ăn như vậy?”
Ta âm thầm trợn trắng mắt, ngoài miệng vẫn làm bộ khuê nữ đoan trang:
“Hồi bẩm Hoàng hậu, thứ mình thích thì chẳng phải nên tranh thủ sao ạ?”
Hơn nữa trong đĩa còn hai miếng, ta xin thêm một miếng thì có gì quá đáng?
Thái hậu khẽ cười, ra hiệu cho ma ma đưa hết bánh hoa sen cho ta.
Ta vội vàng tạ ơn, ăn một miếng, gói miếng còn lại vào khăn tay.
“Chi Chi gói một miếng, là định mang về Đoan Vương phủ ăn sao?” Thái hậu vẫn thích trêu ta như cũ.
Ta đứng dậy, ghé sát tai bà, thì thầm:
“Tiêu Diễn giận con lắm, con muốn mang miếng bánh hoa sen cuối cùng này—do lão tổ tông ban riêng—về dỗ hắn.”
Thái hậu cười đến cong cả mắt:
“Hóa ra người mà ngươi muốn tranh thủ… lại là tôn nhi của ta.”
Ta nhún vai, khẽ “vâng” một tiếng, xoay người định đi về phía Tiêu Diễn.
Không ngờ, lại bị một cung nữ bưng rượu va trúng, rượu hắt ướt cả người.
Nữ quan quản sự thấy vậy, vội vàng dẫn ta đến phòng thay đồ.
Vừa bước vào, ta còn chưa kịp cởi áo ngoài, cửa phòng đã bị khóa chặt.
Cùng lúc đó, một mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi.
Ta vội che mũi miệng, trong lòng thầm nghĩ: bây giờ đúng là lắm kẻ độc ác, ngay cả yến thọ của Bệ hạ cũng dám ra tay.
Hoàng hậu dù không ưa ta, nhưng cũng không ngu ngốc đến mức dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy trong tiệc mừng thọ.
Yến thọ lần này do Tiêu Lẫm phụ trách, hắn hiểu rõ tình hình nhất, chắc chắn không muốn xảy ra chuyện.
Trong tầm mắt ta, dưới bình phong có đặt một lư hương khiến người ta mê loạn tâm trí.
Ta miễn cưỡng tránh xa bình phong, đi về phía cửa sổ.
Không lâu sau, một nữ quan trói ta lại, đưa ta đến trước một người đàn ông.
Chỉ nghe giọng nói thô lỗ kia, ta đã nhận ra ngay — đó là A Y Đốn, đại hoàng tử Bắc Nhung sang triều bái.
Bắc Nhung là bộ lạc du mục phía bắc Hãn Sơn của Đại Ninh. Tập tục “kế hôn” của bọn họ khiến người Đại Ninh khinh thường vô cùng.
Ta chợt nhớ đến lời Tô Nguyệt Khê thì thầm với ta trong yến tiệc ban nãy.
“Ngốc tỷ tỷ, tỷ nhìn A Y Đốn kia kìa, vai u thịt bắp, râu ria xồm xoàm, mặt to như cái mâm.”
“Người Bắc Nhung ấy, cha chết thì cưới mẹ, huynh chết thì cưới tẩu. Nếu bắt ta gả đến đó, ta thà treo cổ chết còn hơn.”
Buồn cười thật.
Không lâu trước đây, chính ta đã đánh nàng ta. Nàng ta cùng Tô Vân Thanh bày mưu để chuyện đó truyền đến tai Hoàng hậu, khiến ta phải chép sách.
Nàng ta lấy tư cách gì mà gọi ta là “tỷ”?
Ta liếc nàng ta một cái, ánh mắt viết rõ bốn chữ “đừng lại gần đây”. Vậy mà nàng ta vẫn ngu ngốc chạy đi quấn lấy Tiêu Diễn.
Nghĩ kỹ lại, chuyện này nhất định không thoát khỏi liên quan của hai tỷ muội Tô gia.
Bởi vì chỉ có Thái tử phi… mới có thể sai khiến được cung nữ trong yến tiệc.