Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/3B1JaMAEfA

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
Tay nghề của sếp rất tốt.
Tôi không kìm được mà ăn thêm một bát, vừa ăn vừa giơ ngón cái lên khen anh giỏi.
Sắc mặt sếp cuối cùng cũng bớt u ám hơn.
Chỉ là giọng nói vẫn mang theo chút chê bai quen thuộc:
“Ăn chậm thôi, đâu có ai giành với cô.”
Từ đó trở đi, nhà bếp nghiễm nhiên trở thành lãnh địa riêng của sếp.
Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Hôm nay là buổi họp nhân viên hằng tháng. Mỗi trưởng bộ phận đều phải báo cáo công việc.
Vì đang trong thời gian cách ly, tôi không thể đến công ty, đành xin trưởng phòng cho tham gia họp qua video.
Tôi vừa nghe bài phát biểu mở đầu của phó tổng, vừa chống cằm gà gật.
Bình thường những buổi họp kiểu này chỉ để sếp lớn nghe, chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Ai ngờ, đến lượt trưởng phòng báo cáo, tôi lại bị gọi tên.
Giọng trưởng phòng sắc lạnh vang lên:
“Gần đây có người tố cáo một nhân viên giả vờ nói khu mình bị cách ly để xin làm việc tại nhà, nhưng thực tế hoàn toàn không phải như vậy!”
“Hành vi này vô cùng xấu, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến toàn thể nhân viên!”
“Tô Khinh Khinh, cô giải thích ngay trước mọi người đi!”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, liền thấy gương mặt mình đang gà gật xuất hiện rõ ràng trên màn hình họp.
Tôi lập tức tỉnh như sáo, ngồi thẳng dậy:
“Trưởng phòng, tôi… tôi không nói dối. Khu tôi ở thật sự đang bị cách ly…”
“Còn chối?” Trưởng phòng gằn giọng.
“Tôi đã kiểm tra rồi! Hai hôm nay chỉ có khu Tháp Trấn Nhị Phẩm bị cách ly!”
“Chẳng lẽ cô ở đó?”
“Ông chủ của chúng ta cũng ở Tháp Trấn Nhị Phẩm.”
“Cô là hàng xóm của sếp à?”
Tôi lập tức luống cuống, những lời muốn nói như bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Tôi chỉ là một nhân viên bình thường. Tháp Trấn Nhị Phẩm lại là khu nhà giàu nổi tiếng. Nếu là tôi, có lẽ tôi cũng khó tin một nhân viên quèn lại sống ở đó.
Trưởng phòng cười lạnh, đang định kết luận, thì bỗng nhiên giống như bị bóp cổ, chỉ phát ra tiếng “gừ gừ”, không nói nổi thêm lời nào.
Tôi cũng sững người, trân trân nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện trên màn hình.
Sếp mặc áo choàng tắm, dáng vẻ lười biếng tựa vào khung cửa phòng tôi, giọng nói trầm thấp vang lên:
“Tô Khinh Khinh, cái quần lót tôi để trong phòng tắm đâu rồi?”
…
Im lặng.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Dài và ngột ngạt đến mức không khí trong phòng họp như đông cứng lại.
Những người đang ngủ gật, lướt điện thoại hay đếm ngón tay lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt đồng loạt sáng rực, dán chặt vào màn hình.
Tôi còn thấy có người lén lút giơ điện thoại lên quay.
Tôi quay đầu nhìn sếp, rồi lại nhìn gương mặt trưởng phòng trên màn hình đang méo mó vì sốc, do dự một chút rồi đáp:
“Tôi đã gấp gọn rồi, để trong tủ đầu giường, bên cạnh giường của sếp.”
Giữa chuyện của trưởng phòng và chuyện của sếp, tôi chọn trả lời sếp trước.
Sắc mặt trưởng phòng lúc này gần như sụp đổ hoàn toàn.
Có lẽ đến lúc này sếp mới nhận ra tôi đang họp. Anh liền bước lại gần hơn, cúi xuống nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói bình thản:
“Vừa rồi cô nói là Tô Khinh Khinh có vấn đề về thái độ làm việc à?”
“Vấn đề gì?”
“Nói tôi nghe xem.”
Tôi thừa nhận, nghe qua thì câu nói này rất giống như đang bênh vực tôi.
Nhưng tôi lấy đường chân tóc khỏe mạnh của mình ra thề, anh chỉ đơn thuần là… hỏi thôi.
Thậm chí còn mang theo một chút hứng thú khi thấy người khác gặp nạn.
Thế nhưng trưởng phòng rõ ràng đã hiểu lầm. Chị vội vàng đứng bật dậy, cúi đầu liên tục trước màn hình:
“Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không biết là anh và Tô Khinh Khinh… sống cùng nhau…”
“Vậy là không có vấn đề gì nữa đúng không?”
Sếp liếc đồng hồ: “Cuộc họp cũng kéo dài rồi, kết thúc đi là vừa.”
“Tô Khinh Khinh còn việc khác phải làm.”
Trưởng phòng không dám nói thêm lời nào, lập tức ngắt kết nối, như thể chỉ cần nhìn tôi thêm một giây nữa là sẽ nổ tung.
Trong khi đó, nhóm chat tám chuyện của phòng thư ký đã sôi sùng sục như chợ vỡ:
“Vậy là Tô Khinh Khinh thật sự sống chung với sếp à? Tin này sốc quá!”
“Còn hỏi đến cả quần lót, chắc chắn là sống chung rồi!”
“Không nghe sếp nói à? Cô ấy còn có việc khác phải làm. Ở nhà thì còn làm được việc gì nữa? Ai hiểu thì hiểu!”
“Bàn tán vậy không hay đâu, Tô Khinh Khinh cũng ở trong nhóm mà.”
“Cô ấy có bao giờ nói gì đâu, chắc chặn thông báo nhóm rồi.”
“Rõ ràng là có chống lưng mà trước giờ vẫn giả vờ không có, bị bắt nạt cũng chẳng hé răng, đúng là giỏi nhịn.”
“Tôi cá là bây giờ ‘sư thái’ đang hoảng lắm.”
“Chắc chắn rồi! Sếp còn đứng ra bênh vực Tô Khinh Khinh như vậy!”
“Biết đâu ngày mai ‘sư thái’ bị đuổi luôn.”
“Người đó vốn hay nhìn mặt mà bắt hình dong, giờ cuối cùng cũng gặp đối thủ, thật đã đời!”
“Thật đã đời +1.”