Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/5q24l9yaZf

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
“Hứa Khê: Không lẽ thật có người nghĩ Tô Khinh Khinh là bà chủ à?”
“Không phải sao? Họ sống chung mà!”
“Hứa Khê: Dựa vào bộ dạng của Tô Khinh Khinh, sếp làm sao mà để mắt tới được.”
Hứa Khê là người đi cửa sau vào phòng thư ký. Nghe nói trong nhà có họ hàng trong hội đồng quản trị, đến cả trưởng phòng cũng không dám lớn tiếng với cô ta.
Cô ta vừa mở miệng, những người khác lập tức tin vài phần.
“Vậy tại sao sếp lại bênh cô ấy?”
“Hứa Khê: Gió gối thôi.”
“Hứa Khê: Chắc chắn không phải bạn gái. Sếp không đời nào để mắt tới cô ta.”
“Hứa Khê: Biết đâu có người lợi dụng việc đưa tài liệu, tự đưa mình tới tận cửa.”
“Thật hay giả vậy? Không ngờ Tô Khinh Khinh lại là loại người đó?”
“Không nghĩ ra luôn, tôi thấy cô ấy bình thường cũng hiền lành mà.”
“Hứa Khê: Giả vờ thôi. Tôi với cô ta là bạn học đại học, tiếng tăm của cô ta vốn đã tệ, còn từng nghe nói bắt cá hai tay.”
“Các người là bạn học à? Không phải Khê Khê học Ivy League sao? Tô Khinh Khinh học vấn cao vậy à?”
“Hứa Khê: Học cao thì sao? Vẫn chỉ là bình hoa di động.”
“Hứa Khê: Thôi đừng nói về cô ta nữa, xui xẻo. Cho mấy người xem cái túi mới mua nè…”
Tôi vẫn còn đang ngơ ngác nhìn nhóm chat, thì giọng sếp vang lên, không nhanh không chậm nhưng đầy thúc giục:
“Còn đứng đực ra đó làm gì? Đi dọn dẹp đi.”
Tôi quay sang nhìn anh, ánh mắt vô cùng chân thành:
“Sếp, họ đồn là tôi ngủ với sếp đấy.”
Bước chân sếp khựng lại.
“Ai nói?” Anh nhíu mày.
“Quá đáng thật.”
Tôi gật đầu lia lịa:
“Đúng vậy! Sao họ lại có thể bôi nhọ mối quan hệ thuê – làm thuần khiết của chúng ta như thế được chứ!”
Sếp tiếp lời, giọng lạnh lẽo:
“Họ dựa vào đâu mà nghĩ tôi để mắt tới cô chứ?”
Tôi dám chắc, đúng khoảnh khắc ấy, trong mắt sếp thoáng qua một tia bối rối rất thật.
Tôi chua chát thở dài:
“Đúng vậy sếp, họ đang xúc phạm gu thẩm mỹ của sếp đấy.”
Rồi tôi dè dặt bổ sung, lựa từng chữ:
“Nhưng… cũng có khả năng là… sự xuất hiện của sếp hơi đột ngột thật ạ.”
“Nam nữ sống chung một nhà vốn đã dễ bị hiểu lầm.”
“Huống chi sếp vừa tài giỏi, vừa đẹp trai, phong độ ngút trời, bề ngoài đạo mạo mà bên trong thì…”
Tôi ho khẽ một tiếng, tự cứu mình:
“Thôi bỏ qua, nói chung là chín mươi phần trăm phụ nữ trên đời này đều sẽ gục ngã trước… quần tây của sếp.”
Sắc mặt sếp giật nhẹ.
Ánh mắt anh nhìn tôi lộ rõ sự cảnh giác:
“Chẳng lẽ… cô nhắm vào tôi?”
Sếp từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, vốn từ thành ngữ tiếng Trung không đủ để hiểu hết hàm ý câu tôi vừa nói.
Trong tai anh, đó hoàn toàn là một lời khen thẳng thắn.
Tôi nhận ra mình “vỗ mông ngựa” quá tay, vội vàng xua tay:
“Không dám không dám! Tôi chỉ là thật lòng kính trọng sếp thôi!”
“Thế thì tốt.”
Sếp giống như bao ông chủ đen lòng khác, bắt đầu vẽ bánh vẽ:
“Cố gắng làm việc đi. Tôi đã xem báo cáo tổng kết của cô rồi, viết khá đấy.”
“Ít nhất còn tốt hơn cái của trưởng phòng cô.”
Tôi ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy anh đang ngầm ám chỉ tôi nên cố gắng, sớm thay thế vị trí trưởng phòng, trở thành “sư thái” mới.
Tiếc là… tôi hoàn toàn không có hứng thú.
Nhưng tôi vẫn lễ phép nói:
“Cảm ơn sếp hôm nay đã giúp tôi lên tiếng.”
“Chẳng lẽ lại để cô bị mắng ngay trước mặt tôi sao?”
Sếp liếc tôi một cái:
“Cô bị kẹt ở đây vì công việc, còn phải gánh tiếng xấu là không tận tâm. Vô lý đến mức nào.”
“Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Giọng anh hiếm khi dịu lại:
“Dung lượng não cô vốn có hạn, nghĩ thêm nữa là treo máy đấy.”
Tôi đã quen với kiểu châm chọc mỉa mai đó, cũng chẳng buồn cãi, chỉ “vâng” một tiếng rồi đi dọn dẹp.
Mà nói là dọn dẹp, thực ra chỉ là bật robot hút bụi… rồi đứng nhìn nó chạy vòng vòng.
Rảnh tay, tôi lấy máy tính bảng, mở bản báo cáo thiết kế đã chuẩn bị sẵn, xem lại lần nữa.
Đang xem đến nhập tâm, phía sau bỗng vang lên một giọng nam trầm:
“Báo cáo này ai làm vậy?”
Tôi giật mình quay lại:
“Sao vậy? Tốt lắm hả?”
Sếp nhấp một ngụm cà phê, giọng chê bai quen thuộc:
“Tệ lắm.”
“Phần này viết lộn xộn, logic không rõ.”
Anh giật lấy bút, vạch vài nét lên màn hình:
“Chỗ này nữa, phải liệt kê thành từng mục.”
Chỉ vài nét sửa, anh đã chỉnh xong.
Tôi đọc lại một lượt, lập tức thấy sáng ra hẳn.
“Nhưng nhìn chung,” sếp trả lại bút, lại nhấp cà phê,
“người này cũng khá có ý tưởng.”
“Nếu viết mạch lạc hơn thì đã là một bản báo cáo thiết kế rất tốt.”
Tôi không nhịn được, “hì hì” cười.
Sếp nhìn tôi, hơi khó hiểu:
“Cười gì vậy?”
“Không có gì.”
Tôi tắt báo cáo, nhanh nhảu rót thêm cà phê cho anh:
“Chỉ là thấy không hổ danh sếp, mắt nhìn người chuẩn ghê!”
Bị khen bất ngờ, sếp hơi ngượng, khẽ hừ một tiếng rồi quay về phòng.
Thoắt cái lại mấy ngày trôi qua.
Mấy hôm nay, sếp đặc biệt thích ghé lại mỗi khi tôi đang xem báo cáo, tiện tay chỉ cho tôi vài chỗ.
Đợi tôi khen ngợi, tặng anh mấy câu “nịnh hạng sang”, anh mới hài lòng rời đi.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, năng lực làm việc và kỹ năng nịnh hót của tôi đều tiến bộ vượt bậc.
Hôm đó, nhân viên y tế đến kiểm tra và thông báo: khu này sắp được gỡ phong tỏa.
Tôi mừng quýnh, lập tức thu dọn đồ đạc.
Sếp tựa vào khung cửa phòng ngủ, sắc mặt không mấy vui:
“Gấp thế làm gì? Có phải gỡ cách ly ngay hôm nay đâu.”
“Tôi chỉ muốn chuẩn bị sẵn sàng thôi.”
Tôi lễ phép nói:
“Đợi đến lúc gỡ cách ly, tôi sẽ lập tức rời đi, không làm phiền sếp nữa.”
Sếp “tch” một tiếng, xoay người đi thẳng vào phòng.
Cánh cửa đóng sầm lại, vang lên một tiếng rất lớn.
Tôi gãi đầu, thở dài.
Ngày ngày như thế, thật sự không hiểu anh đang giận dỗi cái gì.
Đúng là… chỉ có sếp và tiểu nhân là khó chiều.