Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/9AIWk4kWuZ

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
Một đêm ta không sao chợp mắt.
Sáng hôm sau, đại thẩm hàng xóm gõ cửa nhà ta.
Bà ngập ngừng đứng ngoài hiên, giọng đầy áy náy:
“Tiểu Kiều à, con trai út nhà thẩm sốt cao mãi không hạ, trong nhà lại chẳng còn đồng nào… nếu con có tiền, cho thẩm mượn trước ít bạc mua thuốc cho nó được không?”
Đại thẩm đối với ta vốn rất tốt.
Năm đó biết ta muốn chuộc Giang Tụng, dù không tán thành, bà vẫn cho ta vay tiền.
Ta quay vào nhà lấy bạc.
Mở túi gấm ra, suy nghĩ một lát, rồi lặng lẽ đặt lại mấy đồng tiền còn dính bùn đất ấy vào trong.
“Thẩm cứ yên tâm, số còn lại trong tháng này ta nhất định sẽ trả hết cho thẩm.”
Đại thẩm nhận tiền, vỗ nhẹ tay ta:
“Chỗ này mua thuốc là đủ rồi, còn lại trả sau cũng không sao.”
Bà lại liếc sang Giang Tụng đang ngồi ngoài sân lau dây đàn, thở dài tiếc rẻ:
“Vì một kẻ mù mà mắc nợ khắp nơi, đã không làm được việc lại còn không cho ngươi chạm vào. Ta nói thật, cứ nhốt hắn vào chuồng lợn, cho nhịn đói mấy bữa là biết điều ngay thôi.”
Đại thẩm nói vậy cũng là vì thương ta.
Ta chỉ mỉm cười, không đáp.
Giang Tụng đã đáng thương đến thế rồi, ta sao nỡ đối xử với chàng như vậy?
Bất kể lúc nào, ta cũng nhớ rất rõ cảnh tượng lần đầu gặp Giang Tụng.
Khi ấy, cha mẹ ta còn sống.
Hạn hán ập đến, dân chúng đói khát, tiếng khóc vang khắp thôn làng.
Giang Tụng không giống những quan viên đứng xa xa nhìn bách tính chịu khổ.
Chàng phát cháo cứu tế, rộng rãi ban ơn.
Từng bát cháo trắng từ tay chàng đưa ra, đã nuôi sống biết bao đứa trẻ gầy guộc, bao ông bà tóc bạc.
Cũng nuôi sống cả ta.
Ta đã chịu ơn chàng, thì nên lấy ân báo ân.
Nghĩ đến đó, Giang Tụng đã cõng đàn từ trong sân bước ra.
Chúng ta nói chuyện rất khẽ, có lẽ chàng không nghe thấy.
Thấy chàng lại sắp ra ngoài, ta vội hỏi:
“Hôm nay… chàng cũng định ra ngoài sao?”
Lại đi bán nghệ ư?
Có lẽ vì chuyện tối qua quá xấu hổ, chàng không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Đợi Giang Tụng đi xa, đại thẩm mới bực bội càu nhàu:
“Một tên mù thôi mà còn tưởng mình là công tử quý tộc chắc?”
“Con thật là ngốc, tính tình này lấy ai cũng sống yên ổn, hà cớ gì phải buộc đời vào cái cây quặt quẹo như hắn?”
Không hẳn vậy.
Chỉ là cha mẹ ta đều mất rồi, trong nhà chỉ còn mình ta, thật sự quá cô quạnh.
Ta chỉ mong có một mái nhà.
Ta từng tận mắt thấy Giang Tụng cứu giúp bách tính, chàng tốt như vậy, sống cùng chàng thì có thể tệ đến đâu chứ?
“Chàng rất tốt, chỉ là không giỏi nói năng.”
Ta chỉ nghĩ rằng, nếu ta đối xử với chàng thật lòng, đợi đến khi mắt chàng khỏi hẳn…
Liệu chàng có thấy ta cũng không tệ?
Liệu chàng có thể động lòng mà thích ta không?
3
Từ đó về sau, ngày nào Giang Tụng cũng ra trà lâu bán nghệ.
Chàng gảy đàn, ta đứng gần đó bán rau để trông chừng chàng.
Ở nhà, chàng rất ít khi đánh đàn, chỉ lặng lẽ lau dây đàn hết lần này đến lần khác.
Từ khi bị giáng thành thứ dân, Giang Tụng không mang theo gì, chỉ duy nhất cây đàn này chưa từng rời khỏi người.
Ta muốn gần gũi chàng hơn, bèn nài nỉ chàng dạy ta gảy đàn.
Chàng mặt không đổi sắc, đưa tay che lấy cây đàn.
Giọng nói lạnh nhạt, nghe thì ôn hòa, nhưng ta lại thầm may mắn vì chàng không nhìn thấy mặt ta đang đỏ bừng vì xấu hổ.
Tay ta vốn thô ráp vì làm việc nặng, cũng phải thôi… cây đàn này trông quý giá như thế, lỡ làm hỏng thì biết làm sao?
Chỉ cần được đứng nhìn Giang Tụng gảy đàn, ta đã thấy mãn nguyện rồi.
Có kẻ cố ý gây khó dễ với chàng, ta lập tức xách gậy lao lên bảo vệ.
Chàng chỉ biết là có người tốt bụng giúp mình.
Chứ đâu hay, người tốt bụng đó… chỉ có mỗi mình ta.
Giang Tụng dung mạo tuấn tú, những tiểu thư quý tộc đi ngang thường động lòng, cho thêm ít bạc.
Chàng lại lén lút nhét hết số bạc ấy vào túi gấm của ta.
Ta cất từng đồng một, nghĩ rằng hai ta cùng cố gắng tích cóp, rồi sẽ có ngày chữa khỏi đôi mắt cho chàng.
Nhưng còn chưa kịp chữa khỏi cho Giang Tụng…
Đã có một vị quý nữ dung mạo khuynh thành tìm đến ta.
Nàng tự xưng là vị hôn thê của Giang Tụng.
“Tân đế bất nhân, xã tắc rơi vào tay hắn chỉ khiến bách tính thêm khổ sở.”
“Giang gia thà chết cũng không chịu thần phục bạo quân. Nay thúc phụ của Chấp Lan đã tập hợp binh mã, chàng không cần chịu khổ nữa.”
Chấp Lan là tên tự của Giang Tụng, chỉ người thân cận mới gọi như vậy.
Nàng nắm tay ta, ánh mắt nóng bỏng mà thành khẩn:
“Những ngày qua đa tạ cô nương đã chăm sóc Chấp Lan. Ta nhất định sẽ không để cô nương chịu thiệt.”
“Chỉ là nhà của chàng không ở đây, chàng nhất định phải trở về.”
“Giang gia cần chàng, ta… cũng cần chàng.”
Nàng nói, chỉ có trở về, đôi mắt của chàng mới có hy vọng chữa khỏi.
Chỉ một lý do ấy thôi, đã đủ rồi.
Bàn tay nàng trắng nõn thon dài, trên người phảng phất mùi hương trầm dịu nhẹ.
Trên đầu cài xoa ngọc, thân khoác áo gấm, dung nhan diễm lệ.
Dù nhìn thế nào, nàng cũng vô cùng xứng đôi với Giang Tụng.
Thanh mai trúc mã, chỉ vì một trận biến cố nơi cung đình mà bị chia lìa.
Ta không quá đau lòng, chỉ thấy hối hận và xấu hổ.
Nếu biết chàng đã có vị hôn thê, ta nhất định không để chàng trở thành trượng phu của mình.
Thì ra chàng luôn kháng cự, luôn chán ghét ta.
Là bởi trong lòng chàng sớm đã có người, còn ta chỉ là kẻ tự đa tình chen chân vào.
Mặt ta nóng ran, chỉ mong có cái hố nào đó để chui xuống trốn đi.
Hoảng hốt muốn giải thích, nhưng lại chẳng biết nói gì cho phải.
Nàng nhìn ra sự lúng túng của ta, dịu dàng an ủi:
“Chấp Lan vốn lương thiện, ngươi không biết, chàng cũng sẽ không trách ngươi đâu.”
Nói rồi, nàng nhét vào tay ta một túi gấm căng đầy.
Túi gấm phồng lên, nứt ra một khe nhỏ, ánh vàng lấp lánh bên trong.
“Đây là tiền cảm tạ.”
Nụ cười nàng rạng rỡ, khí độ đoan trang, không hề oán trách ta đã chiếm phu quân của nàng, ngược lại còn nói lời cảm ơn.
Ta vội vàng trả lại túi gấm, luống cuống lắc đầu:
“Ta không thể nhận tiền này.”
“Ngươi mau đưa chàng về đi, đại phu nói mắt chàng không nên chậm trễ.”
Nàng sững người, dường như không ngờ ta đồng ý nhanh như vậy.
Ta chỉ thấy nàng nói đúng.
Nơi này vốn không phải nhà của Giang Tụng.
Thúc phụ và vị hôn thê của chàng đã tới đón, chàng nên đi thôi.
Cô nương họ Hứa nói, hiện giờ chưa phải lúc thích hợp, đợi thời cơ đến, nàng sẽ tự mình tới đón Giang Tụng rời đi.
Chuyện đến đột ngột, nàng dặn ta nhất định phải giữ kín.
Chàng có thể về nhà, ta thật lòng mừng cho chàng.
Chỉ là trong lòng trống rỗng, đau nhói, suốt cả ngày chẳng còn chút tinh thần.
Đại thẩm gọi ta hoàn hồn, cười nói:
“Chuyện lần trước thẩm nói, con nghĩ sao rồi?”