12.
Ba ngày sau, Lâm Hạc Hiên lặng lẽ rời kinh, từ đó bặt vô âm tín.
Nghe nói Tạ Du đã trò chuyện rất lâu với hắn, nhưng nội dung thế nào tất cả mọi người đều không ai biết cả.
Chỉ là lúc rời đi, thần sắc Lâm Hạc Hiên vô cùng bình thản.
Hắn đứng xa xa, hướng về phía viện của ta, chắp tay cúi một lễ.
Khi Tạ Du đến viện, ta đang tỉa cành mai cắm trong bình.
“Giải quyết xong rồi?”
Ta không ngẩng đầu, đầu ngón tay khẽ lướt qua một nụ hoa.
“Ừ.”
Tạ Du đứng phía sau ta, nhận lấy chiếc kéo trong tay ta, cẩn thận cắt nụ hoa sắp nở kia, rồi nhẹ nhàng cài lên bên tai ta.
“Sẽ không còn đến quấy rầy nàng nữa.”
Ta giơ tay chạm vào cảm giác mát lạnh mềm mại ấy, rồi quay người nhìn Tạ Du.
Dưới mắt huynh ấy có quầng thâm nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại rất sáng.
“Dùng cách gì?” ta hỏi.
“Không quan trọng.”
Tạ Du đưa tay, vén lọn tóc mai bên tai ta, giọng ôn hòa kiên định:
“Lâm Hạc Hiên là quân tử, chỉ là quá cố chấp với hôn ước cũ. Ta nói rõ tâm ý, hắn liền lui bước.”
“Chỉ nói rõ tâm ý thôi sao?”
Ta không tin.
“Có lẽ…”
Khóe môi huynh ấy cong nhẹ, trong mắt lóe lên một tia tinh quái:
“Cũng để hắn hiểu rằng, hậu quả của việc cưỡng cầu, Lâm gia không gánh nổi.”
Ta câm lặng.
Quả thật rất giống tác phong của Tạ Du.
“Vậy còn phụ thân và phía Triệu thị thì sao?” ta hỏi tiếp.
“Đều ổn rồi.”
Huynh ấy nắm lấy tay ta.
“Thu dọn chút đồ, chúng ta ra ngoài phủ.”
“Ra ngoài phủ?” ta sững người.
“Nàng chẳng phải không thích Tạ phủ sao?”
Huynh ấy nhìn ta, ánh mắt dịu dàng mà chắc chắn.
“Trước đây ta không biết. Giờ đã biết rồi, đương nhiên không thể để nàng tiếp tục ở đây. Ta đã mua một tòa viện ở tây thành, không xa nơi này, phong cảnh cũng rất tốt. Nàng cứ đến đó ở trước.”
“Huynh trưởng…”
Lòng ta chợt nóng lên.
“Đi ngay bây giờ.”
Tạ Du gật đầu, trong mắt ánh lên ý cười.
“Muốn mang theo thứ gì thì mang, thiếu gì sang đó rồi mua thêm.”
Xe ngựa đã đợi sẵn ở cửa hông.
Tiểu Liên và Tiểu Lan nhanh nhẹn thu xếp mấy rương quần áo và đồ quý giá.
Tạ Du đỡ ta lên xe, còn mình thì xoay người lên ngựa, hộ tống bên cạnh.
Xe lăn bánh rời khỏi Tạ phủ.
Ta vén nhẹ rèm xe, ngoái đầu nhìn lại.
Cổng lớn cao ngất, những dãy nhà lạnh lẽo, những năm tháng sống cẩn trọng như đi trên băng mỏng… tất cả đều bị bỏ lại phía sau, càng lúc càng xa.
Trong lòng, thứ cảm xúc nặng nề, không rõ là uất ức hay bất cam ấy, dường như cũng theo khoảng cách kéo dài mà bị gió cuốn tan đi.
Viện phía tây thành quả nhiên rất thanh nhã.
Tường hồng, ngói xám, sân sâu u tĩnh.
Mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy dáng núi Tây Sơn xa mờ.
Ở góc sân còn trồng mấy gốc mai.
Tuy không rực rỡ như Mai Viên, nhưng thưa thoáng có trật tự, hương thơm thoang thoảng.
Tạ Du dẫn ta đi dọc hành lang, đẩy cửa gian chính.
Trong phòng bày biện giản dị tao nhã, lò sưởi than cháy hồng, hơi ấm lan tỏa.
“Nàng có thích không?”
Huynh ấy đứng bên cửa, hỏi ta.
“Sau này nơi này sẽ là nhà của chúng ta. Nàng không thích Tạ gia, thì không cần quay về nữa.”
Ta gật đầu.
Ánh mắt dừng lại trường kỷ mềm bên cửa sổ, trong đầu hiện lên cảnh sau này ngồi đó đọc sách, ngắm mai, chờ Tạ Du trở về…
Trong tim dâng lên một cảm giác an ổn ấm áp.
“Thích.”
Huynh ấy bước tới, đứng trước mặt ta, cúi đầu nhìn.
“A Phù.”
“Vâng?”
“Đợi đến năm sau, khi mai kết trái, ta sẽ cưới nàng.”
Giọng Tạ Du trầm thấp, trang trọng.
“Danh chính ngôn thuận, sính lễ đầy đủ, tam thư lục lễ, không thiếu thứ nào.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy.
Trong đó phản chiếu ánh tuyết ngoài cửa sổ, cũng phản chiếu bóng dáng nhỏ bé của ta.
“Được.”
Ta khẽ gật đầu, mỉm cười.
“Ta đợi huynh.”
Ngoài cửa sổ, tuyết lại lặng lẽ rơi, nhẹ nhàng phủ lên những cành mai còn đang hé nụ.
Đợi mai kết trái, dường như còn rất lâu.
Nhưng ta biết, chỉ cần có Tạ Du bên cạnh, những ngày tháng ấy nhất định sẽ vô cùng ấm áp.
—–Hoàn—–