Hay tin mình sắp bị gả làm kế thất Hạ gia, ta đã ngủ với vị kế huynh quang minh lỗi lạc, phong thái đoan chính.
Trời vừa sáng, ta quấn chặt chăn, co rúm trong góc giường, run rẩy rơi lệ, trước mặt mọi người vừa nghe tin kéo đến:
“Là A Phù nhất thời hồ đồ, làm hoen ố thanh danh huynh trưởng.”
Tạ Du đứng trong ánh sớm ban mai, chỉ trầm mặc nhìn sang.
Ta khóc đến mức sắp không thở nổi:
“Muội nguyện tự xin về trang viên ngoại thành sám hối, cả đời không gả cũng được… tuyệt đối không thể vì muội mà lỡ dở nhân duyên huynh trưởng!”
Tạ Du không nói gì cả.
Chỉ là xe ngựa vừa dừng lại trước cổng trang viên chưa bao lâu, không ngờ ngay sau đó hắn đã theo tới.
Tạ Du giơ tay nắm ch ặ t cổ tay ta, giọng trầm thấp lạnh lẽo:
“A Phù đã nói là làm hoen ố trong sạch vi huynh, vậy tự mình đến đây, ngồi cho thật vững, để việc hoen ố này thành sự thật.”
1.
Trước lúc lâm chung, nương ta đã phó thác ta cho Tạ lão gia.
“Chúng ta phu thê mấy năm, A Phù cũng gọi ông là cha từng ấy năm. Sau khi ta ch ế t, chỉ cầu ông còn nhớ chút tình xưa, nuôi dưỡng con bé.”
“Đừng để tên cửu cửu lòng dạ đen tối kia đón nó về, cũng đừng để cha ruột nó gặp mặt.”
“Đợi đến năm sau nữa, A Phù cập kê, tìm nhà gia thế trong sạch, gả con bé làm chính thê là được.”
Khi ấy, Tạ lão gia quỳ trước giường bệnh nương ta, miệng liên tục đáp ứng, khóc đến xé ruột xé gan.
Vậy mà nương ta vừa mất chưa đầy nửa năm, ông ta đã cưới vợ khác.
Hoàn toàn quên sạch lời dặn của nương ta, cũng quên luôn sự tồn tại của ta.
Mỗi ngày ta ngoan ngoãn ở yên trong viện của mình, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại.
Chỉ đến lễ tết mới lộ diện một lần.
Trong phủ cũng chẳng có tỷ muội nào thân thiết với ta. Trái lại, kế huynh Tạ Du lại cách ba hôm năm bữa lại đến thăm, mang theo ít đồ.
Mỗi lần huynh ấy chỉ ngồi chừng một khắc, cũng không nói mấy lời.
Ban đầu ta còn thấy không quen, nhưng lâu dần, lại bắt đầu mong chờ huynh ấy đến.
Bởi vì mỗi lần Tạ Du tới, đều phá giải khó khăn trước mắt cho ta.
Thiếu gì có nấy, mong gì có đó.
Theo lẽ thường, trong cái nhà này, người ta không nên tính toán nhất… chính là huynh ấy.
Nhưng cha dượng và kế mẫu kia đã bắt đầu bàn bạc, muốn đem ta gả cho Hạ lão gia hơn năm mươi tuổi Hạ gia làm kế thất.
Mấy vị phu nhân trước của lão ta đều là nữ tử xuất thân thấp kém, gả qua đó rồi, không một ai sống nỗi, đều oan ức bị lão ta đánh ch ế t.
Nếu ta không tự mưu tính cho mình, thì cả đời này của ta coi như xong rồi.
2.
Đêm qua lại có trận tuyết lớn rơi xuống.
Sáng sớm, Tạ Du đã sai người mang tới một ít than tơ bạc.
“Cô nương,” người hầu nói:
“Công tử dặn, nếu dùng chưa đủ, cứ để Tiểu Liên sang Thanh Phong viện lấy thêm.”
Ta gật đầu, chân thành nói cảm tạ.
“À đúng rồi,” người kia lại lấy từ trong tay áo ra một túi gấm:
“Công tử bảo giao cái này cho người. Trời lạnh rồi, cô nương muốn sắm sửa gì thì cứ tùy ý.”
Ta nhìn túi gấm nặng trĩu trong tay, trong lòng dâng lên cảm động:
“Phiền thay ta cảm tạ huynh trưởng.”
Đợi người đi rồi, Tiểu Liên mới lên tiếng:
“Cô nương, chuyện làm kế thất… hay là cầu đại công tử đứng ra xoay xở?”
Ta khựng lại một chút, rồi lập tức lắc đầu thật nhanh:
“Huynh ấy đối xử với ta có tốt đến đâu, trong phủ vẫn có đương gia chủ mẫu. Huynh ấy cũng khó mà trực tiếp can dự vào hôn sự của ta.”
Túi gấm trong tay nặng trĩu như đè lên lồng ng ự c.
“Tiểu Liên, lấy ít bạc đưa cho nhà bếp, bảo họ nấu thêm vài bát canh bổ đưa sang.”
Tiểu Liên gật đầu, không hỏi nhiều, chỉ cười nói:
“Đông đến rồi, cô nương quả thực nên bồi bổ.”
Đợi Tiểu Liên quay người rời đi, ta bước vào phòng, lặng lẽ lấy ra chiếc hộp nương để lại cho ta.
Trong đó có đủ thứ, bao gồm cả một gói nhỏ mê dược.
Ta đã nghĩ qua rất nhiều cách để tránh.
Giả bệnh, không đáng tin.
Nói rằng bên ngoài đã có người trong lòng, càng không đáng tin, nói không chừng còn bị mang tiếng xấu.
Vậy thì chỉ còn cách duy nhất chính là dính líu đến đích tử Tạ gia!
Vì thể diện, Tạ gia nhất định sẽ không đồn ra ngoài, chỉ lặng lẽ đưa ta đến trang viên ở ngoại thành, mặc ta tự sinh tự diệt.
Đến lúc đó, trời cao mặc chim bay.
Nghĩ đến đây, ta không kìm được thở dài, nói sao thì nói, vẫn là có chút trái lương tâm.
Đợi Tiểu Liên quay lại, ta gọi cả nàng và Tiểu Lan đến trước mặt.
“Tiểu Lan, ngươi mang theo toàn bộ bạc và đồ trang sức đáng giá của chúng ta, tối nay thừa lúc trời tối ra khỏi phủ. Sáng mai… chậm nhất là tối, đến cổng thành đợi bọn ta.”
“Còn Tiểu Liên,” ta nói tiếp:
“Sáng mai trời vừa sáng, đến phòng phu nhân, nói ta đã qua viện đại công tử, cả đêm không về. Hiểu chưa?”
“Cô nương?!”
Hai nha đầu ấy đồng thanh kêu lên:
“Người định làm gì vậy?”
Ta cong môi, trấn an:
“Đừng lo, ta có chừng mực. Chỉ là dùng chút thuốc mê thôi.”
“Nhưng… đại công tử liệu có…?”
Tiểu Lan cắn môi, do dự:
“Nhỡ ngài ấy vạch trần trước mặt mọi người thì sao?”
Ta im lặng một lát, rồi hạ quyết tâm:
“Cho nên… ta đang đánh cược.”
Tiểu Lan và Tiểu Liên nhìn nhau, muốn nói lại thôi.
“Được rồi, cứ làm theo lời ta.”
Ta gõ nhịp xuống bàn, chốt hạ.