Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/9Uvb5FV6Jt

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
3.
Gần đến chạng vạng, tuyết lại bắt đầu rơi như lông ngỗng phủ đầy trời đất.
Tiểu Lan lấy cớ ra ngoài mua đồ đã rời phủ từ trước. Tiểu Liên đi dò la tin tức về, vừa bước vào đã gấp ô lại.
“Cô nương, nô tỳ nghe người gác cổng nói, đại công tử đã về rồi.”
Đúng lúc ấy, canh bên bếp cũng được mang tới.
Hai chúng ta nhìn chằm chằm vào tô canh gà to đùng trước mặt, nhất thời lúng túng.
“Thuốc mê… cho bao nhiêu là vừa đây?”
Cho nhiều thì ta sợ ảnh hưởng đến thân thể Tạ Du, cho ít thì lại sợ không có tác dụng.
“Hay cho ít thôi?” Tiểu Liên đề nghị, “Nhỡ sáng mai công tử không tỉnh dậy được thì chẳng phải lỡ việc thượng triều sao?”
“Đúng rồi, đúng rồi, không thể lỡ được.”
Ta gật đầu, chỉ múc một muỗng nhỏ, lại khuấy đều, “Chắc là đủ rồi.”
Thay y phục xong, quấn mình kín mít, ta mở ô, nhân lúc tuyết rơi lớn nhất ra ngoài.
Dọc đường hầu như không gặp ai.
Thời điểm này ai nấy đều trốn trong phòng tránh rét, sẽ chẳng có ai biết ta vào Thanh Phong viện lúc nào.
Huống chi tuyết mỗi lúc một dày, xem ra nhất thời chưa thể ngừng được.
Thanh Phong viện lúc này cũng chỉ có thư đồng Thập Nhất của Tạ Du trông coi thư phòng.
Có lẽ vì ta rất ít khi đến, chính xác hơn là chưa từng đến nên Thập Nhất có hơi sững sờ:
“Cô nương, sao người lại tới?”
Ta nở nụ cười, dịu giọng:
“Ta mang canh tới cho huynh trưởng, huynh ấy có ở đây không?”
Thập Nhất khựng lại, như đang suy nghĩ gì đó, rồi mở cửa ra:
“Công tử ở trong, cô nương vào đi.”
Lần này đến lượt ta ngẩn ra:
“Không cần… thông báo sao?”
Trên mặt Thập Nhất mang theo nụ cười nhàn nhạt, tự nhiên đón lấy ô trong tay ta:
“Công tử dặn rồi, cô nương tới thì không cần truyền.”
Ta càng thêm bối rối.
Sao cứ có cảm giác… Tạ Du đang đợi ta vậy?
Trong phòng, Tạ Du đang cúi đầu xử lý công vụ. Nghe thấy động tĩnh, ngẩng lên nhìn sang.
Trong khoảnh mày thoáng nhíu, rồi rất nhanh giãn ra, trở lại dáng vẻ bình thản quen thuộc.
“Sao muội lại tới?”
Giọng nói lạnh băng, hệt như trận tuyết hôm nay.
Ta khẽ lắc lắc hộp đựng thức ăn trong tay, nở nụ cười ngọt ngào.
Chỉ là không biết vì chột dạ hay vì gì khác, nụ cười ấy trông có phần gượng gạo.
“Huynh trưởng, muội tự tay nấu canh gà cho huynh, uống lúc còn nóng sẽ tốt hơn.”
Tạ Du đặt bút xuống, đứng dậy bước về phía ta.
Ta đặt hộp canh lên bàn, cẩn thận múc cho huynh ấy một bát đầy.
“Huynh trưởng, mau nếm thử đi.”
Ta nhìn Tạ Du đầy mong đợi.
Tạ Du nhướn mày, có chút ngoài ý muốn:
“Muội còn biết nấu canh?”
“Muội học theo đầu bếp trong phủ. Nấu xong liền nghĩ ngay đến huynh.”
Ta hai tay chống cằm, cười tươi nhìn huynh ấy.
“Cảm ơn huynh đã đối xử tốt với muội như vậy.”
Tạ Du không nghĩ nhiều, bưng bát lên uống một ngụm:
“Không tệ.”
Trong lòng ta có chút phức tạp, lại lấy ra một chiếc bát nhỏ, múc thêm một bát định mang cho Thập Nhất bên ngoài.
“Muội làm gì đấy?”
Tạ Du lập tức hỏi.
“Muội cho Thập Nhất nếm thử thôi. Ngoài kia tuyết lớn, uống cho ấm người.” Ta đáp.
Mày Tạ Du hắn khẽ nhíu lại, dường như lầm bầm rất nhỏ một câu:
“Không đủ cho ta uống.”
Ta không nghe rõ huynh ấy nói gì, chỉ nghĩ trong canh có thuốc mê, thực sự không dám để Tạ Du uống nhiều, liền nói:
“Huynh trưởng, buổi tối không nên uống nhiều đồ béo. Muội còn mang theo chút cháo và mấy món thanh đạm, nếu huynh đói thì ăn thêm chút nhé?”
Nói xong, ta không để ý tới Tạ Du nữa, quay người đem bát canh kia ra cho Thập Nhất.
Rồi quay lại phòng, dè dặt hỏi:
“Huynh trưởng, tuyết rơi lớn quá, muội có thể ở lại thư phòng đọc sách, đợi tuyết nhỏ rồi hãy về được không?”
“Được.”
Tạ Du ngẩng đầu nhìn ta, “Muốn xem gì thì tự lấy.”
Ta lẩn vào sau giá sách, tùy tiện lật vài quyển, âm thầm để ý động tĩnh của huynh ấy.
Chỉ thấy huynh ấy lặng lẽ uống hết hai bát canh, dường như còn định tiếp tục xử lý công vụ.
Trong lòng ta bắt đầu sốt ruột, thuốc này rốt cuộc bao lâu mới có tác dụng vậy?
May mà chưa đến một khắc, Tạ Du đã giơ tay xoa xoa thái dương.
“Ta hơi mệt, về phòng nghỉ trước.”
Ta thò đầu ra từ sau giá sách, trên tay còn cầm một quyển:
“Vâng… muội đọc xong cuốn du ký này rồi sẽ đi, đợi tuyết ngừng một chút được không?”
“Được.”
Tạ Du dường như có chút vội, không quay đầu lại, bước nhanh ra ngoài.
Vừa ra khỏi phòng, ánh mắt hắn liền hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ mệt mỏi cố diễn lúc nãy.
“Thập Nhất, đêm nay không cần trực. Không cho bất kỳ ai tùy tiện ra vào, hiểu chưa?”
Thập Nhất khựng lại, khóe miệng giật giật:
“Công tử… cô nương tối nay có vẻ hơi kỳ quái.”
Tạ Du chống ô, bước vào màn tuyết mù mịt, dường như chẳng thấy lời ấy có gì không ổn, chỉ nói:
“À đúng rồi, trước khi ngươi đi, nhớ thêm than cho thư phòng. Đừng để nàng lạnh.”
Thập Nhất không nhịn được đưa tay lên trán, cười khổ:
“Vâng…”
Ta dĩ nhiên không biết cuộc nói chuyện giữa hai chủ tớ họ.
Cũng không biết rằng… chút thuốc mê ta bỏ vào kia, ngay cả chó vàng trong viện cũng không ngã nổi.
Huống chi là Tạ Du cao tám thước, quanh năm luyện võ.
Trong phòng dần dần ấm lên, ta vui vẻ cuộn mình trên giường đọc sách.
Rồi thì…
Rồi thì không cẩn thận… ngủ thiếp đi mất.
4.
Tạ Du ở trong phòng đợi trái đợi phải, mãi vẫn không thấy bóng người đâu.
Hắn không biết vì sao tiểu muội muội lại bỏ thuốc mê cho mình.
Nhưng tuyết lớn, đêm khuya còn cố ý đến đây, như vậy cũng đủ để hắn tự bổ não bảy bảy bốn chín cảnh rồi.
Chẳng lẽ nàng ấy… cuối cùng cũng thông suốt?
Quả thật hơi đột ngột, nhưng hắn hoàn toàn có thể tiếp nhận.
Tạ Du bật cười, lắc đầu, tính toán thời gian rồi thong thả tắm rửa thay y phục.
Lại đợi thêm gần một khắc, ngoài cửa vẫn không hề có động tĩnh.
Rốt cuộc hắn không nhịn được nữa, bước ra ngoài, quay lại hướng thư phòng.
Cảnh tượng đập vào mắt hắn là…
A Phù của hắn, ôm một quyển sách trong lòng, cuộn mình trên giường nhỏ, ngọt ngào ngủ say.
Ánh nến đã mờ, càng làm hàng mi mục nàng thêm phần dịu dàng thanh tú.
Trong lòng Tạ Du không khống chế được mà mềm xuống, song cũng xen lẫn chút bất đắc dĩ.
Lẽ nào… là hắn hiểu lầm thật rồi?
Hắn tiến lên, nhẹ tay đắp cho A Phù một tấm chăn dày. Nàng ấy chỉ xoay người, lẩm bẩm một câu gì đó rồi lại ngủ tiếp.
Tạ Du khẽ thở dài, khóe môi lại bất giác cong lên.
Hắn kéo lò than lại gần hơn, lặng lẽ nhìn nàng ấy một lúc, rồi mới xoay người rời đi.
Rốt cuộc… phải nói thế nào mới không làm nàng sợ đây?
5.
Khi ta tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng.
Nhìn tấm chăn phủ trên người, ta chẳng kịp nghĩ nhiều, xỏ giày liền chạy ra ngoài.
Trong viện yên tĩnh đến lạ, không thấy một bóng người.
Ta ước chừng giờ còn sớm, liền lao thẳng về phòng ngủ của Tạ Du.
Quả nhiên, huynh ấy vẫn đang ngủ.
Xem ra thuốc vẫn có tác dụng.
Ta thở phào một hơi, tim đập thình thịch không ngừng.
Ta cởi giày, tháo ngoại y, để lộ vai, cẩn thận bò vào trong giường.
Bỏ lỡ ánh mắt Tạ Du vừa hé, trong đó thoáng qua một tia nghi hoặc.
Chưa nằm được bao lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân dồn dập, cùng giọng nói cố gắng nén giận.
Ta vô thức nuốt khan, hung hăng bấm mạnh vào tay mình.
Cửa bị đẩy bật ra.
Cùng lúc đó, ta ôm chăn, co người vào góc giường.
Tạ Du cũng “giật mình tỉnh dậy”, lạnh lùng nhìn đám người xông vào. Cha ruột hắn. Kế mẫu của hắn.
Tạ Du ngồi dậy, chắn A Phù lại phía sau.
“Chuyện hôm nay, ta sẽ…”
Tạ Du trầm giọng mở lời, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mọi người.
Nhưng còn chưa nói hết, đã bị tiếng khóc A Phù cắt ngang.
…
Ta ôm chặt chăn, cúi đầu thấp đến mức gần như không thấy mặt, giọng run rẩy:
“Không trách huynh trưởng… là A Phù hồ đồ, là A Phù làm ô uế thanh danh huynh trưởng.”
Tạ lão gia tức đến chửi ầm lên, Triệu thị vội đỡ ông ấy ngồi xuống ghế.
“Vệ Phù.”
Kế mẫu gọi tên ta.
Ta theo phản xạ run lên, khóc càng thêm chật vật.
“Rốt cuộc là chuyện gì? Nói rõ cho ta!”
Ta khóc đến mức gần như không thở nổi:
“Đều là lỗi của A Phù! Con xin tự nguyện về trang viên ngoại thành sám hối, cả đời không gả cũng được! Tuyệt đối không thể vì chuyện xấu xa này mà lỡ dở tiền đồ gấm vóc của huynh trưởng!”
Nghe vậy, Tạ Du đột ngột quay đầu chằm chằm nhìn ta, ánh mắt sâu không lường được.
Triệu thị bỗng hừ lạnh một tiếng:
“Đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính toán gì! Dám nghĩ ra chiêu này để hãm hại đại công tử, ta thấy ngươi chán sống rồi!”
Tạ Du bỗng khẽ ho một tiếng.
Căn phòng im lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
“Triệu thị, đủ rồi.”
Huynh ấy trầm giọng nói.
“Để A Phù đến trang viên ngoại thành. Chuyện này coi như kết thúc. Sau này, không ai được nhắc lại.”
Vừa là cảnh cáo, cũng vừa là quyết định.
Ta dè dặt kéo nhẹ tay áo Tạ Du, định nói một câu “cảm tạ”.
Nhưng huynh ấy không quay đầu, trực tiếp xoay người rời đi.
Tiếng ồn ào dần tan, trong phòng chỉ còn ta và Tiểu Liên.
Ta thắng cược rồi.
Tạ Du thật sự đã giúp ta.
Nhưng trong lòng… lại chẳng hề nhẹ nhõm.