Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/4LDGysjAvI

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
Ta nghe mà tim lạnh buốt.
Ta đi tìm phụ mẫu.
Phụ thân đang ung dung ngồi dựa ghế, để nha hoàn đấm chân. Ba ca ca của ta thì không thấy đâu.
Ta nói rõ ý định, bảo họ dọn ra ngoài ở.
Phụ mẫu lập tức mắng ta té tát, nói ta vừa có cuộc sống tốt liền quên mất phụ mẫu, quên ai là người đã nuôi ta khôn lớn.
Mẫu thân nói một cách đương nhiên:
“Ta là nhạc mẫu, ở nhà con rể thì đã sao? Dù vua có đến đây ta cũng nói câu này, nhạc mẫu ở nhà tế tử là lẽ thường tình.”
8
Mẫu thân còn khinh khỉnh cắn hạt dưa, hừ lạnh một tiếng:
“Hưu thê? Nghĩ dễ lắm. Chúng ta là họ hàng đấy! Bà ta nghĩ con là đứa con gái vớ vẩn nào cưới về từ bên ngoài à? Con có làm gì sai đâu, hưu cái con khỉ!”
Thất bại trở về từ chỗ phụ mẫu, ta chán nản đến mức không thở nổi.
Ta lại nghe hạ nhân bàn tán — đại ca ta vẫn đi đánh bạc, nhị ca thì tiếp tục ăn chơi trác táng, tam ca thì hoặc theo đại ca dính vào cờ bạc, hoặc theo nhị ca dính vào gái gú, sợ là muốn ôm trọn cả hai thói xấu.
Ngàn vạn lần không ngờ tới.
Ta vốn tưởng mình nhặt được món hời, phen này có thể an nhàn hưởng phúc, nào ngờ mông còn chưa kịp ngồi nóng thì hôn nhân của ta đã lung lay sắp đổ.
Biểu ca ngày nào cũng về rất muộn, mà ta lại ngủ rất sớm, nên hầu như chẳng mấy khi gặp nhau.
Dù thỉnh thoảng có chạm mặt, ta muốn nói chuyện với hắn, muốn nép vào lòng hắn để bồi đắp tình cảm, cũng đều bị hắn từ chối.
Hắn chỉ nói ta phải “đứng có tướng đứng, ngồi có tướng ngồi”.
Ta muốn nói với hắn chuyện của phụ mẫu và các ca ca, hắn lại tỏ ra không kiên nhẫn.
Hắn vừa phiền những chuyện này, lại vừa cho rằng đây là chuyện nhà, là chuyện hậu trạch, nên giao hết cho mẫu thân hắn và ta xử lý.
Vốn dĩ phu thê chắc chắn có thể dùng chuyện chăn gối để tăng tiến tình cảm, nhưng biểu ca lại không hề chạm vào ta.
Không khí trong nhà ngày càng ảm đạm.
Cho đến khi… chủ nợ của đại ca tìm đến tận cửa, nói đại ca nợ họ năm vạn lượng bạc, bắt chúng ta trả nợ.
9
Nghe đến năm vạn lượng bạc, đại di tức đến mức suýt ngất.
Ta cũng không dám giả ngây giả dại nữa.
Năm vạn lượng bạc — với một gia đình giàu có thì có thể lấy ra được, nhưng cũng gần như phải dốc cạn gia sản.
Tên đàn ông cởi trần, mặt mày hung tợn nói:
“Hạ Lan đại công tử đã nói rồi, hắn là thê huynh của tế tử phủ Quốc Công! Chạy trời không khỏi nắng! Các người dù là phủ Quốc Công, thiếu nợ trả tiền cũng là lẽ thường tình. Cái lý này, dù ông trời có đến đây cũng không dám bẻ nửa lời!”
“Nếu không đưa tiền, thì cánh tay của Hạ Lan công tử, bọn ta xin nhận trước.”
Mẫu thân nghe vậy thì chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất. Phụ thân gào khóc thảm thiết, hai người cùng quỳ trước mặt đại di, cầu xin bà cứu người.
Đại ca ta bị đá ngã dúi dụi, trông vô cùng thê thảm, mặt mày xám xịt.
Hắn bị đánh cho bầm dập không ra hình người, vừa khóc vừa thề thốt sẽ không bao giờ đánh bạc nữa, cầu xin mọi người cứu hắn.
Hắn quỳ lạy đại di xong lại quay sang quỳ lạy cô trượng, lạy xong cô trượng lại lạy biểu ca.
Vốn hắn định lạy ta, nhưng không biết nghĩ gì, lại quay sang cầu xin đại di.
Cảnh tượng này ta đã quá quen.
Gia sản nội tổ để lại, đều bị đại ca và nhị ca tiêu sạch trong những lần khóc lóc hối hận như thế này.
Nói ra thì, nhà mà mẫu thân ta gả vào ban đầu mới là giàu nhất, cuối cùng lại trở thành nghèo nhất.
10
Sắc mặt cả nhà đại di đen như đáy nồi.
Cuối cùng, đại di bảo phòng thu chi lấy ra một ngàn lượng bạc trước để đuổi đám chủ nợ đi.
Một ngàn lượng bạc cũng là một khoản tiền lớn, đủ mua một căn nhà, cũng là bổng lộc cả năm của cô trượng.
Ta thấy vô cùng áy náy.
Trước đây ta biết nhà mình có vấn đề, cũng biết họ không tốt, nhưng phụ mẫu ta lại luôn vô tư, đối xử với chúng ta cũng không tệ. Họ thường nói đợi các ca ca hiểu chuyện rồi sẽ khá hơn, người trẻ tuổi ai chẳng ham chơi.
Nhưng bây giờ ta đã lấy chồng, mà chuyện của các ca ca vẫn ảnh hưởng nghiêm trọng đến ta như vậy.
Mặt biểu ca đen sì, hắn chỉ lạnh lùng liếc họ một cái rồi quay về phòng.
Phụ mẫu ta vẫn khóc lóc không thôi.
Bộ dạng đó vừa mất mặt, vừa thảm hại.
Biểu ca đi đến viện của đại di — chắc chắn họ phải bàn bạc cách xử lý chuyện này. Chuyện đã làm ầm ĩ đến tận cửa, không thể coi như không có.
Đại di là người sĩ diện, sự nghiệp của biểu ca lại vừa mới bắt đầu, bọn họ tuyệt đối không muốn gánh chịu bất kỳ tổn thất hay sỉ nhục nào.
Vốn dĩ phụ mẫu ta mặt dày mày dạn ở lại đây đã khiến đại di và biểu ca không hài lòng, bây giờ lại xảy ra chuyện này…
Ta thật sự rất sợ.
Sợ biểu ca sẽ hưu ta.
11
Trước đây ta chưa từng nghĩ nhiều về tương lai.
Phụ mẫu ta là người theo chủ nghĩa hưởng lạc, tôn chỉ “hôm nay có rượu hôm nay say”.
Nội tổ có để lại gia sản, họ chỉ sợ tiêu không hết số tiền đó.
Họ cũng chưa từng dạy ta phải tính toán hay lo xa.
Ta vốn nghĩ, tương lai mình chỉ cần gả đại cho ai đó, sống qua ngày cho xong là được.
Nhưng gả vào gia đình như nhà biểu ca, biểu ca lại tài giỏi như vậy, tương lai rõ ràng xán lạn hơn rất nhiều.
Hơn nữa biểu ca lại đẹp như thế.
Làm chuyện kia với hắn, tuy lúc đầu hơi đau, nhưng sau đó hắn rất dịu dàng… cũng rất thoải mái.
Dù sao thì gả cho biểu ca có quá nhiều lợi ích.
Nếu ta bị hưu rồi tái giá, chắc chắn chỉ có thể gả cho một lão già nào đó, còn là kế thất, về nhà phải chịu đựng một đám con riêng của ông ta…
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy tương lai mờ mịt.
Ta không thể để biểu ca hưu mình.
Ta phải tiếp tục ở bên hắn, dù hắn có mặt lạnh như tiền, ta cũng không quan tâm.
Ta chạy đi tìm phụ mẫu.
12
Họ đang nói chuyện.
Phụ thân nói:
“May mà có nhà thông gia, không thì lần này chúng ta không gánh nổi thật.”
Sau đó họ bắt đầu mắng đại ca. Đại ca nhận sai, nhưng chỉ nghe giọng điệu thôi cũng biết hắn ta vẫn chứng nào tật nấy.
Mẫu thân thậm chí còn chen vào lúc phụ thân đang mắng:
“Được rồi, nó biết sai rồi.”
Phụ thân liền im bặt — vốn dĩ ông cũng chẳng muốn mắng. Phụ thân ta đúng là thượng bất chính, hạ tắc loạn.
Ta đẩy cửa bước vào, nói:
“Phụ thân, mẫu thân, hai người lấy tiền ra trả nợ đi. Không thể trông cậy vào phủ Quốc Công được.”
Mẫu thân lập tức xông đến véo ta:
“Cái con ranh chết tiệt này! Lấy chồng rồi là cùi chỏ quay ra ngoài phải không?! Hả? Ai nuôi con khôn lớn, ai cho con ăn ngon mặc đẹp, con báo đáp chúng ta thế à?”
Mẫu thân mắng ta, phụ thân thì khóc than.
Ông nói trong nhà đã không còn tiền, nói đại ca cờ bạc, nhị ca trai gái. Nếu không phải đã cạn túi thì họ cũng chẳng đến kinh thành làm gì. Ông cũng không muốn sống nhờ vào sắc mặt người khác — trước đây ông từng là đại thiếu gia oai phong, bây giờ lại bị chính con gái mình ghét bỏ.
Rồi phụ thân quay sang chì chiết mẫu thân, nói nếu không phải cưới trúng “đồ phá gia chi tử” như bà thì ông đâu thảm đến thế.
Mẫu thân lập tức mắng lại, nói nếu không phải gả cho kẻ vô dụng như phụ thân thì bà đã sớm ăn sung mặc sướng, không phải nhìn sắc mặt chị gái mình. Bà còn nói chính phụ thân cũng cờ bạc trai gái, là ông đã làm hư cả cái nhà này.