Bên nhau đến năm thứ 7, Lương Thư Chiêu sắp phải liên hôn.
Đêm chia tay, chúng tôi bình thản lạ thường.
“Em sẽ dọn đi sớm nhất có thể.” Tôi nói.
“Không cần dọn đi.” Người đàn ông ngồi khom lưng bên cửa sổ, vừa chậm rãi cắt xì gà vừa nói, “Căn hộ này đã sang tên cho em, ở đây đi làm cho gần. Chiếc xe cũ đi nhiều năm rồi, cũng nên đổi. Ngoài ra, anh có để lại một khoản tiền trong tài khoản em hay dùng. Sau này… nếu gặp khó khăn mà không tiện liên lạc với anh, em cứ gọi cho thư ký Tần.”
Anh cắt điếu xì gà ấy rất lâu.
Vết cắt phẳng phiu hoàn hảo, vậy mà anh vẫn cụp mắt, soi xét tỉ mỉ từng chút một. Anh không châm thuốc, rất lâu cũng không ngẩng đầu.
Phía sau anh, những bông tuyết mịn màng đang rơi xuống không ngừng.
Tôi bỗng nhớ về đêm trước Giáng sinh năm ấy.
Trên phố Regent, dưới đèn thiên thần, dòng người tấp nập ngược xuôi, tuyết bay đầy trời.
Lương Thư Chiêu 27 tuổi đã nắm chặt tay tôi.
Nắm chặt đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi cũng không nỡ buông.
1.
Tuyết ngoài cửa sổ mỗi lúc một rơi dày.
Trận tuyết lớn như muốn nhấn chìm cả thành phố này, khác xa với Luân Đôn vốn ít tuyết trong ký ức.
Dường như để giữ lại chút thể diện cuối cùng cho nhau, nói xong những lời đó, Lương Thư Chiêu không ở lại.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm vào email trong điện thoại. Bỗng nhiên cảm thấy hoang đường mà lại buồn cười.
Nửa năm trước, tôi giấu anh nộp đơn xin thuyên chuyển công tác, không ngờ quyết định lại được phê duyệt đúng chiều nay.
Vì vậy, người nói lời chia tay trước lẽ ra là tôi.
Vốn dĩ tôi còn đang cân nhắc. Tôi muốn nói rằng chúng ta sắp phải yêu xa rồi, em sợ mình không kiên trì được. Nhưng tôi càng sợ sau khi nghe xong những lời ấy, anh lại giống như trước đây.
Anh sẽ dùng ánh mắt bao dung pha lẫn bất lực nhìn tôi, rồi dùng giọng điệu ôn hòa mà kiên định để thuyết phục:
“Tiểu Chức, tình yêu xuyên quốc gia cách nhau 8000km chúng ta còn vượt qua được mà. Giận dỗi thì được, nhưng đừng mở miệng là đòi chia tay, được không em?”
Người đàn ông bình thường luôn điềm đạm, ôn hòa ấy, lúc mấu chốt luôn có thể một câu đánh trúng điểm yếu, sau đó lại chu đáo đưa cho tôi một bậc thang để xuống.
Dù biết rõ như vậy, nhưng lần nào tôi cũng đầu hàng vô điều kiện.
Vì chuyện này, tôi đã chuẩn bị rất nhiều phương án trong đầu. Nhưng lần nào cũng thấy lý do của mình thật vụng về, gượng ép.
Nhưng mọi việc lại trùng hợp như vậy.
Vận mệnh đã định, anh đã giúp tôi trút bỏ gánh nặng này, giúp tôi tránh được sự lúng túng khi phải mở lời. Cũng giúp tôi không phải vì một cái cớ quá vô lý mà trông giống như đang cố tình ra vẻ để đòi anh giữ mình lại.
Tôi ngửa đầu ra sau, mỉm cười, thở ra một hơi thật dài.
Trùng hợp thế này.
Cũng tốt.
2.
Bắt đầu của tôi và Lương Thư Chiêu cũng tình cờ như khi kết thúc vậy.
Năm ấy, tôi vừa tròn 20 tuổi, đang là sinh viên năm 2.
Nhắc đến việc quen nhau, không thể không nhắc đến diễn viên hài độc thoại đang nổi tiếng – Ngu Lệ Lệ.
Một tối thứ bảy, bạn trai của bạn cùng phòng hào phóng vung tay, nói sẽ mời cả phòng chúng tôi đi xem hài độc thoại.
Tôi vừa định từ chối thì nghe thấy hai cô bạn cùng phòng vừa dặm lại phấn trước gương vừa thì thầm:
“Đi đi, người ta đang cao hứng, đừng làm mất vui.”
“Đúng thế, không đi có khi họ lại tưởng mình ghen tị ấy chứ. Tớ không phải người hẹp hòi trong việc chúc phúc đâu.”
Đôi khi, logic xã giao giữa người với người lại tinh tế, huyền diệu như thế. Để không làm người khác hụt hẫng, dù không hứng thú, cũng phải vực dậy tinh thần để phối hợp với tấm chân tình ấy.
Đến khi vào chỗ ngồi tôi mới biết, vị trí của tôi nằm ngay hàng đầu tiên.
Với những buổi biểu diễn ngôn ngữ thế này, ngồi hàng đầu đồng nghĩa với việc mặc định trở thành khán giả tiềm năng để tương tác.
Tôi theo bản năng tìm một chỗ ngồi ngoài cùng để ngồi xuống.
Hôm đó, Lương Thư Chiêu cũng có mặt.
Sau này tôi mới biết, diễn viên trên sân khấu là bạn gái của bạn thân anh. Một cô gái vùng Đông Bắc hào sảng.
Lúc đó cô ấy vẫn là người mới, vé bán ra không mấy khả quan. Bạn thân anh vì muốn người yêu vui nên đã canh mỗi suất diễn để mua sạch số vé còn thừa, sau đó đi khắp nơi phát vé “mời” mọi người đến cho đông vui.
Trùng hợp, chỗ ngồi của Lương Thư Chiêu ngay phía sau bên hông tôi.
Do cách bố trí của địa điểm, ghế ở hai hàng rìa rất gần nhau. Nhìn từ sân khấu xuống, trông chúng tôi cứ như đang ngồi cạnh nhau ở hàng đầu.
Càng khéo hơn nữa là, váy của tôi lại trùng với màu áo sơ mi của anh. Thậm chí, chiếc móc treo nhỏ trên dây buộc tóc nhung của tôi cũng rất giống với họa tiết trên chiếc mũ lưỡi trai của anh.
Cô gái trên sân khấu vốn tinh tường, tất nhiên sẽ không bỏ qua những tư liệu sẵn có này.
Mỗi lần cô ấy “nhắm” vào chúng tôi, bầu không khí lại nóng lên một bậc.
Thời đó, nhiều buổi diễn trực tiếp vẫn còn chưa biết tiết chế trong việc tương tác.
Để khuấy động chương trình, diễn viên chẳng ngại ngần trêu đùa đôi “tình nhân” là chúng tôi. Micro liên tục được chuyền qua chuyền lại giữa hai người chúng tôi, khả năng ứng biến của cô gái ấy cũng thật đáng nể.
Đến cuối cùng, dù đã hỏi rõ chúng tôi thật sự là người qua đường, nhưng khán giả lại không chấp nhận.
Tiếng hô “Ở bên nhau đi! Ở bên nhau đi!” cứ thế dâng cao hết lớp này đến lớp khác.
Trong bầu không khí náo nhiệt đầy tiếng hò reo đó, tôi lúng túng đến mức chỉ biết cúi đầu, trung thực hỏi gì đáp nấy.
Còn Lương Thư Chiêu vẫn ung dung tự tại. Anh thong thả tựa vào lưng ghế, thậm chí lúc cô gái tung miếng hài, anh còn có thể chậm rãi đệm thêm một câu, đẩy không khí lên đến cao trào.
Kết thúc buổi diễn, cô gái cười rạng rỡ đưa tới hai tấm thẻ đổi vé đôi cho buổi sau.
Ngón tay thon dài của anh đón lấy, ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên người tôi.
Anh nói một câu nhẹ tênh: “Em giữ đi. Lần sau có thể cùng bạn trai đến xem.”
Lúc đó tôi mới nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Dưới ánh đèn sân khấu, người đàn ông có khung xương cực kỳ thanh tú, đường xương quai hàm sắc nét, lạnh lùng.
Ngay cả lúc này, khóe môi anh vẫn phảng phất nét cười nhàn nhạt, nhưng khi đôi mắt đen sâu thẳm ấy rủ xuống, lặng lẽ nhìn người khác, vẫn toát lên vẻ xa cách.
Mặt tôi lúc đó nóng bừng, vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, một tấm là đủ rồi, em cảm ơn.”
Nghe vậy, Lương Thư Chiêu dừng lại.
Nụ cười nơi khóe môi dần nở ra…
Sau này.
Chúng tôi đã cùng nhau đi xem rất nhiều buổi hài độc thoại. Nhưng không có buổi nào khiến người ta đỏ mặt tía tai như ngày hôm đó nữa.
Chúng tôi tận mắt chứng kiến Ngu Lệ Lệ khởi đầu từ sân khấu nhỏ hẹp ấy, từng bước trở thành ngôi sao mới trong ngành.
Trong những buổi tụ tập nhiều năm sau, Ngu Lệ Lệ khi đã ngà ngà say vẫn thường cầm ly đến cảm ơn hai chúng tôi, nhắc đi nhắc lại chuyện cũ.
Cô ấy nói, cô ấy đã sớm biết chuyện Mạnh Kính Dương lén giúp mình mua hết vé rồi.
Cô ấy nói ngày hôm đó, cô ấy đã chuẩn bị tâm lý diễn xong buổi cuối này là sẽ giải nghệ.
Kết quả đầy kịch tính là hiệu ứng buổi diễn hôm ấy tốt ngoài sức tưởng tượng, thậm chí những đoạn cắt tương tác còn bắt đầu nổi tiếng trên mạng.
Cũng từ đó, vé xem cô ấy diễn dần trở nên khó mua vô cùng.
Cô ấy nói, chính cái duyên trời định giữa tôi và Lương Thư Chiêu đã cho cô ấy niềm tin để kiên trì thêm chút nữa.
Lúc đó, cô ấy nói với vẻ đầy huyền bí.
Huyền bí đến mức tôi cũng từng lầm tưởng rằng. Duyên phận giữa tôi và Lương Thư Chiêu thực sự có thể chống đỡ được cả một đời dài đằng đẵng.
3.
Sau khi hoàn tất việc bàn giao công việc ở công ty, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trong căn hộ.
Lần thuyên chuyển công tác này vẫn chưa rõ ngày về. Thế nên, tôi cố gắng mang theo tất cả những gì có thể mang đi.
Ngu Lệ Lệ ngồi xổm giữa đống thùng giấy giúp tôi dán băng keo.
Tiếng băng keo kéo vang lên trong phòng khách trống vắng nghe cực kỳ chói tai.
Cuối cùng, cô ấy vẫn không nhịn được: “Thật ra mình thấy, cậu và Lương Thư Chiêu đã bên nhau ngần ấy năm rồi, thật sự không cần thiết phải đi đến bước này. Không thể kiên trì thêm chút nữa sao?”
Nói về lòng kiên trì, đương nhiên không ai có tư cách lên tiếng hơn Ngu Lệ Lệ.
Cô ấy đã dùng sự bền bỉ đến mức gần như tự hành hạ bản thân để không chỉ đón lấy cơ hội sống sót trong sự nghiệp, mà còn thực sự trụ vững suốt gần 10 năm bên cạnh Mạnh Kính Dương giữa dòng đại hồng thủy danh lợi cuồn cuộn này.
Động tác trên tay tôi không dừng lại, chỉ khẽ mỉm cười: “Còn kiên trì thế nào nữa?”
Không phải tôi chưa từng kiên trì.
Vào những lúc khó khăn nhất, dù phải yêu xa tôi cũng vẫn cố chấp nắm giữ.
Huống hồ hiện tại, nếu còn tiếp tục kiên trì, tôi sẽ thực sự trở thành kẻ thứ ba không thể ra ngoài ánh sáng trong cuộc hôn nhân của người khác.
Chẳng lẽ cứ phải đợi đến lúc đôi bên đều khó xử, lúng túng, không thể cứu vãn được nữa thì mới coi là kết thúc sao?
Ngu Lệ Lệ cảm thán: “Trong giới này, người như Lương Thư Chiêu thực sự không dễ tìm đâu. Anh ấy đối xử với cậu thật lòng thật dạ.”
Sự tốt đẹp ấy, đâu chỉ có mình Ngu Lệ Lệ nhìn thấy.
Ngay tháng trước thôi, mấy người bạn thân hồi đại học còn gọi điện cho tôi, nói rằng sắp đến sinh nhật tôi nên đã gửi quà tới.
Năm tốt nghiệp, mấy người họ nhờ phúc của Lương Thư Chiêu mà đều nhận được những lời mời làm việc vượt xa mong đợi. Ngay cả hai người bạn học lên cao học, ra trường muộn mất 3 năm cũng được anh quan tâm.
Lâu hơn nữa, khi biết tin mẹ tôi lên Bắc Kinh chữa bệnh, từ xe đưa đón tại sân bay đến việc sắp xếp phòng khám chuyên gia, phòng bệnh tại bệnh viện 301, tất cả đều do anh tự tay sắp xếp.
Anh “yêu ai yêu cả đường đi”, đến mức ngay cả khi câu chuyện của chúng tôi sắp đi đến hồi kết, cả thế giới vẫn tranh nhau nhắc nhở tôi rằng:
Anh tốt đến nhường nào, anh đã đối xử tốt với tôi ra sao.
Nhưng chính vì anh quá tốt với tôi, tốt đến mức khi người khác dùng những từ ngữ khó nghe nhất để suy đoán, nhận xét về tôi, tôi cũng không thể phản bác lại được lời nào.
Thấy tôi cụp mắt không tiếp lời, Ngu Lệ Lệ cũng biết ý mà im lặng.
Thật ra cô ấy nói đúng một điều.
Mấy năm qua, gạt bỏ những rào cản thực tế không thể hóa giải kia sang một bên, thì việc anh dành cho tôi sự thiên vị không hề giữ lại điều gì là điều không thể nghi ngờ.
Hơn nữa, tôi hiểu rõ rằng, sự trưởng thành của mình không tách rời khỏi những lời chỉ bảo của Lương Thư Chiêu.
Cô gái ngày nào chỉ tương tác hài độc thoại thôi cũng đỏ mặt, giờ đây đã có thể dẫn dắt đội ngũ làm dự án, một mình gánh vác một phương.
Chỉ là chắc anh không biết, lý do công ty chọn tôi thuyên chuyển lần này cũng là bởi trên người tôi có phương thức xử lý công việc logic hệt Lương Thư Chiêu.
Những thứ này đều do anh cầm tay chỉ dạy mà nên.
Tôi của hiện tại so với tuổi 20 đã chín chắn hơn, cũng thức thời hơn.
Bởi tôi dần nhận rõ, được gặp Lương Thư Chiêu ở lứa tuổi ấy là một cơ duyên quý giá mà ông trời đã ban tặng cho cuộc đời tôi.
Tôi cũng dần nhận ra những khoảng cách không thể gọi tên đang tồn tại giữa chúng tôi.
Để rồi sau đó, tôi tự thuyết phục bản thân mình bắt đầu vui vẻ đón nhận những món quà anh mua cho.
Tôi còn học được cách nhìn mặt đoán ý, nhìn thấu tâm tư người khác để đưa ra những phản hồi cảm xúc hoàn hảo nhất vào đúng thời điểm.
Mối quan hệ giữa chúng tôi nhìn bề ngoài thì có vẻ ổn định và cân bằng hơn, nhưng thực chất đã âm thầm rẽ sang hai lối khác nhau từ lúc nào không hay.
Tôi hiểu rất rõ, con người ta không nên quá tham lam.
Những năm qua, không phải tôi không biết Lương Thư Chiêu đã phải gánh vác bao nhiêu áp lực để bảo vệ phần tình cảm này.
Thậm chí, anh còn khiến người mẹ vốn nổi danh là “người đàn bà thép” trên chính trường của mình chưa bao giờ bước quá giới hạn để làm khó dễ tôi.
Tôi cũng từng nghĩ đến việc sẽ kiên trì thêm chút nữa.
Nhưng tôi hiểu.
Đây đã là cái kết giữ lại được nhiều thể diện nhất cho cả hai chúng tôi.