Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/6Aev8y4apy

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
7.
Nhờ có nền tảng từ trước ở Bắc Kinh, tôi bắt nhịp công việc tại Thượng Hải rất nhanh.
Nhịp độ làm việc căng như dây đàn đã chiếm hết mọi thời gian để tôi có thể thương xuân bi thu.
Mùa xuân năm sau, tôi được thăng chức như ý nguyện. Điều này đồng nghĩa với việc, khả năng tôi ở lại Thượng Hải đang ngày càng lớn dần.
Rời xa Lương Thư Chiêu, đương nhiên tôi cũng không định cô độc đến già.
Đồng nghiệp giới thiệu vài người, ai hợp mắt thì tôi gặp gỡ một phen.
Có người theo đuổi, tôi cũng thử tiếp xúc.
Tôi chưa từng gặp ai quá kỳ quái, nhưng cũng không gặp được ai thực sự tâm đầu ý hợp.
Thế nhưng qua những cuộc gặp gỡ không một gợn sóng ấy, tôi bắt đầu nhìn lại những thay đổi nhỏ nhặt của chính mình.
Trong quãng “cai nghiện” kéo dài dai dẳng đã bắt đầu từ khi tôi còn chưa chia tay với Lương Thư Chiêu, tôi đã dùng một nhịp độ cực nhanh để tự bóc tách mình ra khỏi anh.
Nhưng có một vấn đề luôn làm tôi bối rối. Đó là, tôi luôn vô thức mang những đối tượng mới quen ra so sánh với người đã biến mất khỏi cuộc đời mình.
Nếu người đàn ông đó có vẻ ngoài ổn, tôi sẽ theo bản năng nghĩ thầm: hình như anh ta không cao bằng Lương Thư Chiêu.
Nếu chiều cao được, tôi lại nghĩ: đường cong vai cổ và cơ bắp của Lương Thư Chiêu đẹp hơn anh ta nhiều.
Nếu gặp người có cơ bắp vạm vỡ, tôi lại thấy người này ăn nói nhạt nhẽo, chẳng có nội hàm như Lương Thư Chiêu.
Đôi khi gặp được một người mọi phương diện đều ổn, tôi lại nhận ra, anh ta không giống Lương Thư Chiêu, không thể lặng lẽ chăm sóc những cảm xúc nhỏ nhặt của tôi.
Đặc biệt là khi người đó ăn mì còn phát ra tiếng xì xụp rất lớn.
Tôi kể chi tiết này cho Ngu Lệ Lệ nghe, cô ấy ở đầu dây bên kia liên tục thốt lên.
“Không được đâu! Gần đây mình viết kịch bản nên có lên mạng học lỏm được chút kiến thức Đông y. Theo mình thấy, ăn mì tiếng vang lớn đa phần là do thận khí không đủ. Thận chủ nạp khí, khí không vững thì tiếng mới vang. Nếu cậu chỉ nhìn mã ngoài mà chọn phải kẻ ‘ngoài mạnh trong yếu’ thì mình nói nhé, mình cười vô mặt cậu!”
Trong điện thoại, tiếng cười của Ngu Lệ Lệ vẫn như xưa.
Bao nhiêu năm qua, nhân sự đổi thay, thế gian hối hả, dường như chỉ có cô ấy là không đổi.
Hàn huyên vài câu, tôi mỉm cười kết thúc cuộc gọi.
Giây phút màn hình tắt đi, ánh đèn từ bên ngoài văn phòng hắt vào, in bóng lên cửa sổ sát đất, hiện ra một khuôn mặt thanh tú nhưng cũng lạnh lùng hơn trước.
Tôi cứ ngỡ, môi trường sống hoàn toàn mới đã đủ để làm loãng đi những chuyện xưa cũ.
Cũng cho rằng, chỉ cần mình đi đủ dứt khoát, thì con người và sự việc ở thành phố đó sẽ trở thành một địa chỉ cũ trên chuyến hành trình của đời mình.
Nhưng hiện thực luôn là vậy, vào lúc bạn chuẩn bị thả lỏng để nghỉ ngơi đôi chút…
Nó sẽ bất thình lình búng tay một cái thật kêu trước mặt bạn. Khiến bạn không thể không vực lại tinh thần.
8.
Mùa thu năm nay, đường đua Robot thông minh và Al bước vào giai đoạn thanh lọc thương mại hóa tàn khốc.
Cơn sốt thổi phồng khái niệm đã hạ nhiệt, những “kỳ lân” thực sự nắm giữ dữ liệu sản xuất bắt đầu điên cuồng thu hút vốn.
Sau làn sóng rút vốn diện rộng của các quỹ nước ngoài cộng thêm việc các nhà đầu tư nội địa tiếp tục thắt chặt hầu bao. Giới đầu tư mạo hiểm nằm trong một mùa đông giá rét dài dằng dặc vì thiếu hụt dòng tiền.
Ngay tại thời điểm cả công ty đang đối mặt với cơn khát vốn thì có một vị Thần Tài tìm đến cửa.
Lúc đó, tôi vẫn chưa biết thân phận của cô ấy.
Khi cô gái trẻ mang theo quỹ tín thác gia đình hùng hậu đến thăm, Chủ tịch Trịnh ân cần hết mực, nếp nhăn trên mặt cười giãn ra như hoa nở.
Cho nên, khi biết ông ấy quyết định giao vị nhà đầu tư cực kỳ nặng ký này cho tôi tiếp đón, tôi vẫn cảm thấy có chút khó tin.
Nghê Tĩnh Tri nói cô ấy sẽ sống ở Thượng Hải trong nửa năm tới. Điều này đồng nghĩa với việc, những công việc hậu kỳ từ chuẩn bị dự án đến báo cáo trao đổi sẽ khiến chúng tôi gặp nhau thường xuyên.
Ban đầu, tôi chỉ giữ thái độ chuyên nghiệp, tuân thủ tiêu chuẩn chăm sóc LP* cao nhất của công ty, báo cáo tiến độ định kỳ, tặng quà lễ Tết.
Lâu dần, thỉnh thoảng cô ấy cũng liên lạc với tôi, nhờ tôi với tư cách cá nhân giúp cô ấy xử lý vài việc vặt vãnh.
Đến khi nhận ra, chúng tôi đã là mối quan hệ có thể thường xuyên cùng đi mua sắm, chia sẻ những món đồ yêu thích với nhau.
Thật ra mà nói, Nghê Tĩnh Tri không ra vẻ tiểu thư quyền quý. Giọng Bắc Kinh hoạt bát nhưng điệu đà mềm mại, giống hệt như cây hoa quế vào cuối thu ở Thượng Hải, hương thơm tỏa ra dịu dàng mà không tan.
Nhưng dù sao công việc cũng vẫn là công việc, mấy năm lăn lộn trong nghề, những giao đãi bề nổi có vẻ nồng nhiệt đó không đủ để tôi ngây thơ mà quên đi ranh giới giữa tình bạn và sự tử tế xã giao.
Là một VP* nhỏ hoàn hảo bên B, tôi phối hợp với nhu cầu của cô ấy, cung cấp giá trị cảm xúc. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ nhầm tưởng sự thân mật được bao bọc bởi lợi ích tiền bạc này là một tình bạn bình đẳng.
Trong mối quan hệ thân thiết một cách kỳ lạ này, tôi luôn đặt mình ở vị trí người quan sát, sẵn sàng rút lui bất cứ lúc nào.
Đó cũng là lý do tại sao, khi tình huống khó xử kia xảy ra, tôi vẫn còn sót lại chút lý trí cuối cùng để không mất kiểm soát.
Hôm đó là cuối tuần.
Nghê Tĩnh Tri có một buổi tụ tập, kéo tôi đi tiếp khách cùng, nói là muốn giới thiệu cho tôi một người bạn đang nắm trong tay số vốn đầu tư cực lớn.
Khi tôi đến nơi, nhận được tin nhắn của Nghê Tĩnh Tri nói cô ấy sẽ đến muộn một chút.
Vài người bạn của cô ấy chào hỏi tôi đơn giản rồi ngồi lại một góc tán gẫu.
Mùa này, ban đêm ngồi ngoài ban công thực ra đã có chút se lạnh. Trong số đó có hai cô gái mặc váy hở lưng trông rất bắt mắt.
Dưới ánh đèn đêm lấp lánh, mấy cô gái dùng giọng Bắc Kinh không chuẩn, trò chuyện câu được câu mất.
Nghê Tĩnh Tri chưa tới, tôi khép chặt chiếc áo khoác, ngồi một bên ngắm cảnh đêm, hoàn toàn là người ngoài cuộc.
Không biết ai đột nhiên nhắc lại bản PPT về “vụ bao nuôi” từng râm ran trong giới sinh viên các trường đại học tại Bắc Kinh mấy năm trước.
“Nghe nói là nuôi suốt 3 năm, chi rất mạnh tay. Cô nàng đó từ năm 3 đã không mấy khi ở ký túc xá, trước khi tốt nghiệp còn lo liệu luôn cả công việc cho mấy người bạn thân thiết. Sinh viên khoa Kinh tế Quản lý trường đại học M khi đó ai mà chẳng biết chuyện này. Sau đó cô nàng tốt nghiệp, muốn ra nước ngoài nên đá bay anh ta luôn!”
“Tại sao vậy?”
“Ai mà biết được, có lẽ là trèo được cành cao hơn?”
Có người khẽ cười một tiếng, tiếp lời: “Nói đi cũng phải nói lại, đằng nào cũng không thể kết hôn, vơ vét đủ rồi thì đi, cũng xem là người thông minh.”
“Theo tôi thấy, Tĩnh Tri mới là đen đủi, gia đình sắp xếp liên hôn lại gặp đúng người như thế. Tuy vẫn chưa xác định chắc chắn, nhưng dính phải tai tiếng như vậy đúng là đủ buồn nôn.”
“Nói thì nói thế, nhưng đến giờ vẫn chưa đâu vào đâu mà.”
“Chưa đâu vào đâu là đúng rồi, nếu là tôi, tôi cũng phải ‘treo’ anh chàng kia một thời gian.”
Chủ đề chuyển hướng đột ngột, một cô gái bỗng quay đầu lại nhìn tôi, người vẫn luôn im lặng.
“Này cô, Tĩnh Tri nói cô cũng học đại học M à? Cô có nghe qua chuyện này chưa?”
Tôi gật đầu.
“Thấy chưa, thấy chưa, tôi đã nói rồi mà.”
Tôi ngẩng đầu lên, giọng bình thản đến mức máy móc: “Nhưng không phải 3 năm.”
“Cái gì?”
“Là 6 năm 6 tháng.”
Bầu không khí lập tức ngưng đọng.
Những ánh mắt nửa tin nửa ngờ đầy ẩn ý bắt đầu đổ dồn về phía tôi.
Chỉ duy nhất cô gái mặc váy hở lưng tính tình thẳng thắn là đang hăng máu buôn chuyện, vẫn cố truy hỏi:
“Thế thì thông tin không khớp rồi. Không đúng, cô nàng đó tốt nghiệp là hai người chia tay mà, trên PPT nói năm 2 mới bên nhau.”
Có người bên cạnh bắt đầu dùng khuỷu tay đẩy cô ấy, nhưng cô ấy không nhận ra. Thậm chí còn thuận tay quàng lấy cánh tay đó, nhích ghế về phía tôi, vẻ mặt đầy tò mò hỏi:
“Sao cô biết rõ vậy? Cô có quen cô ấy không? Này, cô nói cho tôi nghe cô ấy trông như thế nào đi?”
“Có quen. Còn về việc muốn biết cô ấy trông như thế nào…”
Gió đêm thổi tung những lọn tóc mảnh trước trán, tôi chậm rãi quay người lại, đối diện với mắt cô ấy, giọng nói không chút gợn sóng: “Chính là như những gì cô đang thấy đây.”
Nói xong, tôi xách túi, đứng dậy rời đi.
====
Chú thích:
LP Limited Partner – Đối tác góp vốn.
Trong các quỹ đầu tư như Quỹ đầu tư mạo hiểm VC hoặc Quỹ đầu tư tư nhân PE, LP là những người hoặc tổ chức bỏ vốn vào quỹ. Họ là “khách hàng” VIP nhất của các công ty quản lý quỹ.
VP Vice President – Phó Giám đốc. Một chức danh quản lý cấp trung đến cao trong các định chế tài chính, ngân hàng hoặc công ty dịch vụ chuyên nghiệp.
9.
Đôi khi, con người ta luôn vì những trắc trở hiện tại mà không tự chủ được việc điểm tô cho con đường mà mình đã không chọn đẹp đẽ hơn.
Tôi cũng không ngoại lệ.
Sau khi chuyện đó xảy ra, tôi thường xuyên rơi vào những giả thuyết vô ích.
Nếu tối hôm nhận được lời mời ấy tôi đủ quyết đoán, quay lưng bước vào thư viện thay vì đi xem hài độc thoại.
Nếu lúc nhận được tấm vé tặng đó, tôi không ma xui quỷ khiến mà đến xem lần nữa.
Dù lúc đó đầu óc bị bầu không khí náo nhiệt làm cho rối loạn, nhưng trên đường về, tôi đã hiểu thấu dụng ý đằng sau hành động đó của Lương Thư Chiêu, thậm chí hiểu rõ tâm tư sau nụ cười ấy.
Nhưng tôi vẫn mang theo chút xao động không nơi gửi gắm mà đến buổi diễn dù chẳng có một lời mời chính thức nào.
Hoặc là sau này, lúc thực tập năm 3, tôi không vì muốn thuận tiện mà dọn vào căn nhà anh sắp xếp.
Nếu tôi không đem số mỹ phẩm đắt tiền chất cao như núi kia đi chia cho bạn cùng phòng như phát mấy món đồ lặt vặt, coi đó là món quà cảm ơn vì họ đã cho mình mượn vở chép bài.
Nếu tôi luôn giữ được sự tỉnh táo, liệu có phải những kẻ có dụng tâm kín đáo sẽ không thể xâu chuỗi mọi mốc thời gian một cách rõ ràng minh bạch đến thế? Mối tình này cũng sẽ không bị thêu dệt thành một câu chuyện đầy mùi vị khác thường, không trở thành đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu của khoa Kinh tế Quản lý.
Và càng không thể xuất hiện trong bản PPT về “vụ bao nuôi” lan truyền khắp các trường đại học ở Bắc Kinh vào đúng thời điểm cận kề tốt nghiệp.
Nếu thời gian có thể quay ngược về đêm trước ngày đi xem hài độc thoại.
Lê Khởi Chức của đêm đó vẫn có thể từ vài câu trò chuyện ngắn ngủi của bạn cùng phòng mà tỉnh táo bóc tách ra cái logic sâu sắc trong giao tiếp giữa người với người.
Nếu cô ấy có thể tiên liệu được tương lai, nhất định sẽ khinh miệt nhìn lại bản thân của sau này.
Chỉ mới 3 năm ngắn ngủi, sao có thể vì sự che chở qua năm này tháng nọ của Lương Thư Chiêu mà đắc ý vênh váo như vậy…
Vô số mảnh vỡ xoay vần trong tâm trí.
Năm đó, người đăng bài có lẽ hận tôi thấu xương, nhưng lại kiêng dè quyền thế.
Bản PPT mang tên “Hồ sơ bao nuôi của hoa khôi họ L” thực chất nội dung không mấy phong phú, nhưng lại toát ra vẻ độc ác khiến người ta lạnh người.
Thực tế ngoài số mỹ phẩm mà họ tưởng là quà tặng kia, không ai biết tôi đã nhận được những gì, nhưng chúng đều bị nhắc qua loa trong PPT với những lời lẽ mập mờ như một loại giao dịch mờ ám.
Chi tiết nhất thật ra là bảng ghi chép thời gian, tỉ mỉ đến mức một học kỳ tôi có bao nhiêu đêm không về ký túc xá đều được liệt kê như kiểm kê tang vật. Còn có nhiều nội dung thật giả lẫn lộn, đến mức tính chính đáng của việc tôi nhận được học bổng cũng bắt đầu bị nghi ngờ.
“Sinh viên họ L” trở thành biệt danh của tôi lúc bấy giờ.
Thậm chí có những kẻ hiếu kỳ đã trực tiếp gõ tên viết tắt của tôi dưới phần bình luận: lqz?
Nhưng họ không biết rằng, giữa tôi và Lương Thư Chiêu còn có một sự trùng hợp hoang đường.
Đó là, tên viết tắt của chúng tôi giống hệt nhau.
[黎绮织 Lí Qǐ Zhī – Lê Khởi Chức, 梁且钊 Liáng Qiě Zhāo – Lương Thư Chiêu. Chỗ này phải đính chính, tên nam chính Mỏng tui có chọn từ Thư cho thuận miệng hơn là từ Thả nên phần phiên âm nó hơi khác chút (cả Thả – Thư đều có nghĩa trong từ 且]
Vì thế, mỗi khi có ai định dùng tên viết tắt để chỉ và xác nhận tôi, bài đăng sẽ bị xóa một cách khó hiểu. Sự cấm ngôn “thần bí” này trái lại càng khiến nhân vật nam chính không được nêu tên trong PPT trở nên quyền thế ngút trời, bí ẩn khôn lường qua lời đồn đại.
Sau khi sự kiện PPT nổ ra vào năm đó, bầu không khí xã giao dường như cũng biến chất. Ánh mắt đồng nghiệp lướt qua bàn làm việc của tôi vừa mang vẻ thương hại, vừa pha lẫn sự dò xét.
Giới đầu tư mạo hiểm rất nhỏ. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có từng đó người, trong đó không thiếu những thầy cô từng dạy tôi hay bạn học cùng trường.
Nói hoàn toàn không để ý là nói dối. Ngồi ở bàn làm việc, thỉnh thoảng nghe đồng nghiệp xì xào bàn tán chuyện thị phi khác, họ cười khúc khích vài tiếng cũng đủ khiến tôi như lâm đại địch, lưng như có kim châm.
Mặc dù ngay từ đầu, sau nhiều lần Lương Thư Chiêu đứng ra dàn xếp, làm sáng tỏ, dư luận đã gần như lắng xuống, nhưng tôi vẫn thường xuyên rơi vào trạng thái tự chán ghét bản thân một cách bệnh hoạn.
Tôi bắt đầu săm soi lại từng khoản giao dịch tiền bạc giữa chúng tôi, những món quà từng khiến tôi cảm thấy ngọt ngào, trong những giấc mơ giữa đêm khuya, chúng lại biến thành bằng chứng trong bản PPT kia.
Một mặt tôi không muốn rời xa anh, mặt khác lại thấy mỗi lần gần gũi với anh đều giống như đang chứng thực thêm những lời đồn thổi khó nghe đó.
Cũng trong năm đó, tôi bắt đầu liên tục đòi chia tay.
Ban đầu, anh dỗ dành tôi suốt đêm này qua đêm khác, chậm rãi giảng giải đạo lý cho tôi. Ban ngày, gần như mọi khoảng trống trong công việc anh đều nhắn tin, gọi video để xác nhận tình trạng của tôi.
Thời gian đó, anh trải qua việc ông nội nằm viện, bố mẹ ầm ĩ đòi ly thân, Lương gia loạn cào cào, kéo theo sự nghiệp của anh cũng đối mặt với hàng loạt vấn đề.
Ngay cả vào thời điểm đó, đối mặt với yêu cầu chia tay không chút lý trí của tôi, anh cũng chỉ im lặng ôm chặt lấy tôi.
Lúc ấy trạng thái của tôi tệ vô cùng, cơ bản không chú ý anh đang trải qua những giây phút khó khăn đến thế nào nào, càng không chú ý thấy có vài lần gặp mặt, anh đều xuất hiện với gương mặt tái nhợt, râu mọc xanh xanh quanh cằm. Tôi chỉ nghe thấy anh lặp đi lặp lại rằng anh không thể, không thể rời xa tôi.
Nỗi nhục nhã, bẽ bàng về mặt xã hội lần ấy gần như đã vắt kiệt tôi.
Cuối cùng, Lương Thư Chiêu nhượng bộ, tôi ra nước ngoài du học.
Nhưng sự thỏa hiệp này vẫn không đổi lại được cho anh dù chỉ một giây phút an lòng.
Nơi đất khách quê người, khoảng cách 8000 km trở thành cái cớ tốt nhất để tôi có thể dứt áo ra đi bất cứ lúc nào.
Vì vậy, chỉ trong vòng một năm rưỡi ngắn ngủi, những tấm vé máy bay bay thẳng đến Heathrow của anh đã tích lại hơn 20 mấy tờ.
Thực ra anh bay sang cũng chỉ là để cùng tôi làm những việc vặt hãnh hằng ngày. Anh cùng tôi đi mua sắm, du lịch, cuộn tròn trong căn hộ xem Friends.
Trong tivi, mặt kính cửa sổ đọng hơi nước mờ mịt, làm cảnh sắc bên ngoài nhòe đi thành những mảng màu không rõ ràng.
Monica đứng bên cây thông Noel, đầu ngón tay lướt qua những cành cây đính quả cầu màu sắc: “Ý nghĩa của Giáng sinh không nằm ở một cây thông hoàn hảo. Mà nằm ở chỗ được ở bên người mình yêu.”
Tôi quay đầu sang một bên, nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, thốt ra một câu nhàn nhạt: “Hình như sắp có tuyết rơi.”
Lương Thư Chiêu tắt tivi, kéo tôi ra ngoài.
Chưa đến Giáng sinh nhưng phố Regent đã thắp sáng đèn thiên thần. Mọi người đều đang mong chờ một trận tuyết.
Thực tế thì Luân Đôn nằm trong vùng khí hậu ôn đới hải dương, việc tuyết rơi vào đúng đêm Giáng sinh là sự kiện có xác suất cực thấp, thấp đến mức các công ty cá cược hằng năm còn sẵn sàng mở riêng một kèo “Giáng sinh trắng”.
Nhưng ngày hôm đó, chúng tôi đi mãi đi mãi, tuyết bỗng nhiên bắt đầu rơi thật…
Ban đầu là vài hạt lưa thưa, sau đó mỗi lúc một dày đặc, dưới ánh đèn gần như kết thành những sợi tơ.
Đó là một Luân Đôn hiếm khi có tuyết, rất nhiều người vốn đang nhàn rỗi ở nhà đều đổ xô ra đường ngắm tuyết.
Dòng người dần trở nên đông đúc, Lương Thư Chiêu vẫn luôn nắm chặt tay tôi. Trong cuộc hành trình dài lặng lẽ ấy, lòng bàn tay chúng tôi đan vào nhau dần trở nên dính dấp, ướt át.
Tôi thử rút tay ra, thấp giọng nói: “Buông ra đi, tay anh ra mồ hôi rồi kìa.”
Anh không buông, trái lại còn siết chặt hơn, giọng khàn khàn: “Sợ em đi lạc.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn những ánh đèn lấp lánh trên không trung, mắt bỗng nóng lên.
Hồi lâu sau, tôi cụp mi, nắm ngược lại tay anh, khẽ nói: “Em sẽ không đi lạc đâu.”
Ngày hôm đó, chúng tôi hòa vào đám đông xem đèn, ngắm tuyết, ngồi trên bậc thềm nhìn xe buýt số 14 đi qua trước mặt.
Giống như mọi cặp tình nhân bình thường khác, vào một ngày bình dị nào đó, vào khoảnh khắc mối quan hệ sắp sửa tan vỡ, chúng tôi lại ngầm hiểu mà làm hòa một lần nữa.
Nhưng chỉ mình tôi rõ, có những vết thương vẫn chưa hề khép miệng, chỉ là được trận tuyết bất ngờ này tạm thời che phủ mà thôi.
Hồi ức lúc ấy giống như bóng đèn lùi lại phía sau ngoài cửa sổ. Cùng với bánh xe lao vun vút trên mặt đường nhựa ẩm ướt, lạnh lẽo.
Cho đến ngã tư nơi cuối tầm mắt, đèn tín hiệu bắt đầu chậm rãi chồng chéo, lệch vị trí, nhòe thành những quầng đỏ không theo quy luật.
Ngay khoảnh khắc đèn xanh bật sáng. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đuôi xe.
Lực va chạm cực mạnh hất văng cả người tôi về phía trước…