Trên xe, tôi nhận được tin nhắn từ Lâm Duyệt:
【Đừng quấn lấy Giang Dư nữa. Nếu không, lần sau sẽ không đơn giản là bị đưa đi tiếp khách đâu. Giờ chắc cô biết cậu tôi là ai rồi chứ? Ở công ty, tôi có đầy cách để trù dập cô.】
Tôi không trả lời. Không ngờ ngay sau đó, Lâm Duyệt lại gửi đến một tấm hình chụp chung của cô ta và Giang Dư. Nói chính xác hơn, đó là ảnh giường chiếu.
Nhìn bối cảnh có vẻ là một khách sạn cao cấp, Giang Dư cởi trần nằm trên giường đang lướt điện thoại, còn Lâm Duyệt nằm bên cạnh, giơ tay chữ V hướng về ống kính, lén chụp lại.
Trong ảnh cả hai đều không lộ rõ mặt, nhưng làm sao tôi có thể không nhận ra họ là ai cơ chứ.
【Anh ấy là của tôi.】
Ngày hôm đó khi Giang Dư đến cầu xin quay lại, tôi thậm chí còn tưởng những lời anh ta nói về việc đã cắt đứt với Lâm Duyệt là thật. Tôi thậm chí còn tưởng anh ta thực sự hối hận. Hóa ra, tôi đúng như lời anh ta nói: đơn thuần, dễ lừa.
Cảm xúc vốn đã buông bỏ không biết từ lúc nào lại bị châm ngòi. Tôi tức không nhịn nổi, giận dữ nhắn lại cho cô ta: 【Anh ta là của cô đấy. Loại rác rưởi đó, cô muốn thì cứ lấy đi.】
Lúc xuống xe, tôi lại nôn đầy lên người Bùi Ngôn. Nhưng anh không giận, chỉ cởi áo khoác ra, dìu tôi vào căn hộ. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy anh dịu dàng tựa như một vị thần.
Có lẽ là do tác dụng của cồn, cũng có lẽ là vì rất nhiều lần vào lúc tôi quẫn bách nhất, người xuất hiện bên cạnh luôn là Bùi Ngôn. Tôi cũng không biết mình bị làm sao, nhưng dường như tôi bắt đầu nảy sinh sự ỷ lại vào anh. Đặc biệt là khi anh ôm tôi, mùi hương thanh khiết thoang thoảng trên người anh khiến tôi không kìm lòng được mà muốn tham luyến, muốn chắt chiu nhiều hơn nữa.
Thế là, tôi đã thực sự làm vậy. Khi Bùi Ngôn dìu tôi vào nhà, tôi vươn tay vòng qua cổ anh. Bốn mắt nhìn nhau, mặt tôi đỏ đến không thể đỏ hơn.
“Bùi Ngôn, anh có thích tôi không?”
Đáp lại tôi là sự im lặng của Bùi Ngôn. Anh ôm eo tôi, đặt tôi nằm xuống giường: “Cô say rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Giọng điệu của anh không nghe ra cảm xúc gì, tôi không tránh khỏi cảm thấy thất vọng, nhưng cũng thấy đó là chuyện hợp tình hợp lý. Nhưng khi anh đứng dậy định rời đi, tôi lại không nhịn được mà kéo lấy ống tay áo anh. Vì say rượu, tôi mơ màng nhắm mắt, lời nói ra cũng không qua não:
“Bùi Ngôn, thật ra cảm giác hôn anh khá là tuyệt. Anh trông thì lạnh lùng thế thôi, nhưng môi lại rất mềm. Người cũng rất ấm, ôm rất thoải mái…”
“Ợ—” Tôi nấc một cái, buông tay ra. Cơ thể và đầu óc chìm sâu vào sự mệt mỏi rã rời, tôi lẩm bẩm như nói mế:
“Tôi chắc chắn là điên rồi, nên mới có chút muốn yêu đương với anh. Anh là bạn cùng phòng của Giang Dư, nếu anh ta biết tôi ở bên anh, chắc chắn sẽ tức chết mất.
Dù là anh ta ngoại tình trước, nhưng như vậy cũng coi như bị bạn cùng phòng đào góc tường rồi. Với tính cách của anh ta, chắc chắn sẽ nhảy dựng lên vì tức giận cho xem.”
“Nhưng tôi biết, chắc anh cũng không thích một cô gái tẻ nhạt như tôi đâu nhỉ? Đơn thuần lại dễ lừa, chán ngắt luôn. Tôi đang nói cái gì vậy chứ? Thất tình xong là bắt đầu nói sảng rồi sao? Bùi Ngôn, anh còn đó không? Vừa nãy tôi chỉ đùa thôi, anh đừng để tâm nhé.”
“Được rồi, có lẽ một nửa không phải là đùa đâu. Tôi cho phép anh cười nhạo tôi, nhưng chỉ đến hôm nay thôi. Tôi chỉ đang say rượu thôi… say thôi mà. Anh… anh đừng…”
Trước đây bạn tôi từng nói, tôi cứ hễ say là nói rất nhiều, hơn nữa còn rất nghiêm túc mà nói nhăng nói cuội, khác hẳn lúc tỉnh táo.
Thế nên sau đó, tôi cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cũng không biết Bùi Ngôn nghe được bao nhiêu, và rời đi khi nào.