Sau khi trở về, Giang Dư bắt đầu bám riết lấy tôi không buông. Giờ nghỉ trưa, anh ta hẹn tôi ra sân thượng công ty.
“Noãn Noãn, anh sai rồi! Cho anh một cơ hội nữa được không?
Lúc đó anh chỉ nhất thời hồ đồ, không chịu được cám dỗ. Giờ anh đã nói rõ ràng và cắt đứt hoàn toàn với Lâm Duyệt rồi! Em tin anh đi! Anh thề, người anh yêu là em! Chỉ mình em thôi!
Lâm Duyệt chẳng là cái gì cả! Noãn Noãn, hai bên gia đình đã gặp mặt rồi, cũng đã bàn chuyện cuối năm đính hôn rồi! Trong kế hoạch tương lai của anh, người đó luôn là em! Không có ai khác cả!”
Giang Dư nắm tay tôi, nước mắt ngắn nước mắt dài. Gương mặt ngày thường rạng rỡ, lúc này trông vừa hối lỗi, vừa uất ức lại vừa vội vã.
Nhưng không hiểu sao, lòng tôi lại bình lặng đến thế. Những đau khổ và luyến tiếc đều đã tan biến theo nước mắt trong cái đêm bi thương nhất đó rồi.
“Giang Dư, ngày hôm đó tôi đã nói rất rõ ràng rồi.”
Tôi rút tay lại, thái độ kiên quyết: “Chúng ta không còn khả năng nữa đâu. Đừng đến làm phiền tôi nữa, tôi không thích dây dưa.”
Tôi từ chối rất dứt khoát, cũng rất rạch ròi giữa công việc và tư tình. Ở công ty, phương thức đối đãi của tôi với Giang Dư đã quay trở lại mối quan hệ đồng nghiệp thuần túy nhất.
Tôi cứ ngỡ Lâm Duyệt sẽ rất vui mừng, vì như vậy cô ta có thể danh chính ngôn thuận mà thượng vị. Nhưng không ngờ, cô ta lại bắt đầu nhắm vào tôi. Trưởng bộ phận đưa tôi đi tham gia một bữa tiệc xã giao.
Trong phòng bao toàn là quản lý của các bộ phận khác, hầu hết là những người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, lời nói sặc mùi xã hội.
Tôi nhỏ tuổi nhất, địa vị cũng thấp nhất, trưởng bộ phận bảo tôi đi mời rượu từng người, tôi đành phải làm theo.
Một vòng trôi qua, vốn dĩ tửu lượng không tốt, chân tôi bắt đầu nhũn ra, có chút say rồi. Một lúc sau, trưởng bộ phận bảo có việc phải đi trước, để mặc tôi lại một mình.
Tôi linh cảm có điều không ổn, sau đó từ những lời bóng gió của người bên cạnh mới biết, hóa ra người sắp xếp tôi đến bữa tiệc này chính là Lâm Duyệt.
Lâm Duyệt bề ngoài là một thực tập sinh mới vào, nhưng thực tế lại là cháu gái của Tổng giám đốc công ty. Có tầng quan hệ này, cô ta muốn trù dập ai cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Nhận ra mình bị gài bẫy, tôi đứng dậy định rời đi thì bị người đàn ông bên cạnh kéo lại: “Ôn Noãn, em đừng có không biết điều, chỉ là uống với bọn anh vài ly thôi mà, em còn sợ bọn anh ăn thịt em chắc?”
Vừa nói, tay gã vừa lần theo cánh tay tôi trượt dần lên trên. Tim tôi thắt lại. Đúng lúc này, cửa phòng bao bị đẩy ra từ bên ngoài. Là Bùi Ngôn.
Anh bước tới bên cạnh tôi như chốn không người, dứt khoát kéo tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi: “Đi thôi.”
Người đàn ông bên cạnh nổi giận: “Cậu là ai? Ai cho phép cậu vào đây?!”
Bùi Ngôn liếc gã một cái. Lúc này, một người đàn ông khác bên cạnh đột nhiên kéo gã lại, nói nhỏ vào tai gã điều gì đó.
Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy sau đó, ánh mắt gã nhìn Bùi Ngôn đã mang theo vài phần hoảng sợ. Tôi cũng không rõ vì sao Bùi Ngôn đưa tôi đi mà không một ai dám đứng ra ngăn cản.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ kỹ, tôi đã nôn thốc nôn tháo. Bên cạnh bức tường ngoài cửa toàn là bãi nôn của tôi.
“Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về.” Bùi Ngôn cúi người xuống, vỗ nhẹ vào lưng tôi. Tôi đọc địa chỉ rồi theo Bùi Ngôn lên xe.