Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại Cherry Ngon.
Mời bạn CLICK vào liên kết dưới đây để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/3fxo7s3CA2

Cherry Ngon xin chân thành cảm ơn!
Từ Diễn không cho ta gọi huynh ấy là ca, nhưng ta cứ nhất định gọi.
Không những gọi, còn phải gọi thật vang.
Tốt nhất để cả con hẻm đều biết ta là muội muội của Từ Diễn.
Có ca ca rồi, Trần Tiểu Vân ta không còn là đứa “có mẹ sinh mà không cha dạy” nữa.
Ta có một người ca ca oai phong lẫm liệt, ai ai cũng kính nể kèm… sợ hãi.
Ta mượn oai hùm, từ đó chẳng còn ai dám bắt nạt ta.
Từ ngày được ăn một bữa no, ta liền trở thành cái đuôi nhỏ của Từ Diễn, ngày nào cũng theo sát bên huynh.
Buổi chiều, huynh tựa dưới gốc liễu ven sông phơi nắng.
Ta rót cho huynh một chén trà, ngồi bên cạnh bóp chân cho huynh.
Lý đại nương hàng xóm cười nói:
“Từ Diễn, muội muội nhặt được này nhìn có vẻ ngốc nghếch, nhưng cũng hiếu thuận đấy.”
Từ Diễn ngậm một cọng cỏ ngọt, nheo mắt lẩm bẩm:
“Nó à, là một con chó hoang nhỏ, lanh hơn ai hết.”
Đúng vậy, ta rất lanh!
Ta biết ai có thể lại gần, ai thì không.
Từ lão cha nhìn bề ngoài hiền lành, suốt ngày cười tủm tỉm gọi ta là “nữ nhi ngoan”.
Nhưng trong lòng ta lúc nào cũng thấy gai gai, hễ nhìn thấy ông là muốn tránh đi.
Từ Diễn ngoài miệng mắng ta là đồ vướng víu, là con chó hoang ăn xin.
Nhưng ta biết huynh sẽ không đánh ta, còn mua kẹo cho ta ăn.
Huynh chán ghét nhìn mái tóc ta:
“Mấy ngày chưa gội đầu rồi? Với bộ dạng bẩn thỉu này của ngươi, ra Thanh Thạch Nhai đi một vòng, cũng xin được mười đồng tiền đấy.”
Huynh đang mắng ta giống …ăn mày.
Thật ra ta cũng thích sạch sẽ,
chỉ là ta không muốn sạch sẽ như vậy.
Ta không biết phải giải thích với Từ Diễn thế nào, chỉ cúi đầu im lặng.
Huynh đá ta một cái:
“Giỏi rồi nhỉ, hỏi cũng dám không trả lời. Trần Tiểu Vân, ngươi tưởng mẹ ngươi gả tới đây bốn năm, cuộc sống đã thật sự yên ổn rồi sao?”
Ta lắc đầu.
Không yên ổn, ta biết chứ.
Mẹ ta và Từ lão cha vốn chưa từng ký hôn thư.
Bà thường lén chửi ông là lão già đáng chết, tuổi đã cao còn keo kiệt.
Không moi được tiền ở ông, lại vì đánh bài thua bạc nên thường xuyên bị đánh.
Có lúc ta thấy bà mặt mũi bầm tím ngồi dưới mái hiên, liền khuyên bà đừng đánh bạc nữa.
Bà chỉ trợn mắt mắng:
“Ngươi biết cái gì! Sống được ngày nào hay ngày ấy. Bây giờ có Từ Diễn nuôi nấng rồi, liền mặc kệ sống chết của mẹ ngươi, đúng là con sói mắt trắng!”
Những lời khó nghe hơn ta cũng từng nghe vô số lần, nên chẳng để trong lòng.
Ta mang nước nóng tới giúp bà rửa mặt, bôi thuốc.
Sợ bà đau, còn đưa cho bà một viên kẹo ta cất giữ bấy lâu.
Mẹ ta ngậm viên kẹo, hai má phồng lên.
Bà nhìn ta hồi lâu, bỗng hỏi:
“Con sắp mười bảy rồi nhỉ?”
Chưa đợi ta trả lời, bà đã lẩm bẩm:
“Từ Diễn trước hết là nam nhân, rồi mới là ca ca con, con…”
Bà chưa nói hết, ngẩng đầu thấy Từ Diễn đi tới, lập tức im bặt như gà mắc dịch, đứng dậy phủi mông bỏ đi.
Từ Diễn hỏi ta nói gì với mẹ, ta liền kể thật.
Huynh lộ vẻ khó đoán, giễu cợt:
“Ta điên rồi hay sao mà lại nảy sinh ý nghĩ …với một con nhóc như ngươi, nghĩ linh tinh thật!”
Tóm lại, ta biết —
Muốn mẹ con ta ở lại nhà này, thái độ của Từ lão cha quan trọng, nhưng lời Từ Diễn nói cũng quan trọng.
Từ Diễn nói không yên ổn, thì chính là không yên ổn.
Huynh nhìn không thuận mắt bộ dạng bẩn thỉu của ta, liền đi mua củi về, đun cho ta một thùng nước nóng lớn.
Ta đứng bên thùng nước nhìn huynh.
Từ Diễn nói:
“Ta đứng ngoài đây, không đi đâu.”
Ta bổ sung:
“Một bước… không, nửa bước cũng không được rời!”
Huynh bật cười:
“Khá lắm, giờ cũng biết sai khiến ta rồi.”
Huynh ném cho ta một bọc đồ, không giải thích gì thêm rồi rời đi.
Ta tắm một lúc lại gọi huynh một lần.
Gọi đến lần thứ năm, huynh bắt đầu mất kiên nhẫn.
Huynh lấy ra một chiếc tiêu ngắn, khẽ thổi.
Ta không hiểu là khúc gì, nhưng lại thấy lòng an ổn lạ thường.
Tắm xong, ta mở bọc đồ ra xem.
Bên trong là một bộ váy áo màu hồng nhạt, thêu những đóa sơn trà rất đẹp.
Trên váy còn đặt một đôi hoa nhung nhỏ màu hồng phấn.
Ta cẩn thận mở ra, chậm rãi thay vào.
Trong phòng không có gương, ta có chút thấp thỏm.
Đẩy cửa bước ra.
Từ Diễn quay người, khó chịu mắng:
“Chậm chạp thế, ngươi ở trong—”
Huynh nhìn thấy ta, ánh mắt chợt lóe lên một tia kỳ lạ.
Huynh nắm cây tiêu, nhíu mày mím môi.
Ta cúi đầu, nhỏ giọng nói:
“Không đẹp phải không? Phí bạc của ca rồi.”
Từ Diễn theo thói quen đưa tay bóp cổ sau của ta — mỗi khi khó chịu huynh đều làm vậy.
Nhưng lần này, tay huynh vừa chạm vào da ta liền lập tức rụt lại.
Huynh lúng túng xoa xoa ngón tay.
Ta nghe thấy tiếng Từ lão cha vọng tới:
“Đó là Tiểu Viên à? Ngoan nào, lại đây, cha… mua kẹo cho con.”
Từ Diễn mặt không cảm xúc, đẩy ta vào phòng, hung hăng nói:
“Thay ra!”
Ngày hôm đó, Từ Diễn cả ngày không nói chuyện với ta.
Ta tủi thân vô cùng, lại không dám hỏi nhiều.
Bình thường ta vẫn ngủ tạm trên tấm ván gỗ trong bếp.
Nhưng tối hôm ấy,
Từ Diễn bước vào.
Ánh sáng rất tối, ta không nhìn rõ vẻ mặt huynh, chỉ nghe huynh nói:
“Từ nay ban đêm ngươi… đến phòng ta ngủ.”
Ta “ồ” một tiếng, ôm chăn mơ mơ màng màng định đi theo.
Từ Diễn đưa ngón tay chặn trán ta lại:
“Ngươi ngốc à? Ta bảo đi là đi ngay? Không sợ sao?”
Ta ngẩn người hỏi:
“Nhưng huynh là ca ca ta, có gì phải sợ?”
Từ Diễn quay người nhìn ta.
Lần này ta nhìn rõ biểu tình của huynh.
Đôi mày mắt vốn quen lười biếng ấy, lần đầu tiên trước mặt ta trở nên sắc lạnh như vậy.
Huynh bóp cằm ta, cười lạnh, ghé sát từng chữ nói:
“Trần Tiểu Vân, lão tử là nam nhân, không phải ca ca của ngươi.”
04
Bốn năm sống ở nhà họ Từ, Từ Diễn lúc nào cũng tỏ ra rất hung dữ với ta.
Nhưng tuy mày mắt huynh dữ dằn, nơi đáy mắt lại luôn phảng phất ý cười.
Lần này thì khác.
Huynh thật sự nổi giận, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương.
Ta không hiểu.
Chỉ là đồng ý sang phòng huynh ngủ, vì sao huynh lại giận ta đến vậy?