Ta gả cho Bùi đại lang chưa được bao lâu, hắn đã bệnh nặng mà qua đời.
Bùi nhị lang – thiếu niên tòng quân – thay huynh trưởng viết thư phóng thê cho ta.
Ta thu xếp hành trang rời đi, cuối cùng lại quay đầu trở về ——
“Tiểu cô (*Chú thích: Em gái Đại lang và Nhị lang) còn nhỏ, Tổ mẫu cũng cần người hầu hạ. Thư phóng thê ta xin tạm thời giữ lại. Nhị thúc cứ yên tâm quay về quân doanh. Đợi khi mọi sự đều an bài ổn thỏa, ta rời đi cũng chưa muộn.”
Bùi nhị lang trầm mặc đáp ứng.
Sau đó, hắn ra biên cương tòng quân, ta ở lại trong nhà lo toan.
Năm năm trôi qua.
Tiểu cô đã đến tuổi đọc tư thục, Bùi nhị lang lập chiến công, phong làm tướng quân, còn ta thì ở huyện thành bày sạp bán tào phớ.
Trên đường quen một vị tú tài họ Trần, người ấy đối với ta rất tốt. Ta liền trở về nhà, đợi Nhị Lang hồi hương để thương nghị, muốn gả cho tú tài.
“Nhị thúc cứ yên tâm, tú tài nói rồi, sau khi thành thân chúng ta vẫn là người một nhà. Ta vẫn có thể tiếp tục buôn bán, cũng có thể chăm sóc tiểu cô……”
Lời nói càng về sau, sắc mặt Nhị Lang cũng càng lúc càng lạnh, giọng ta cũng càng nhỏ.
Bùi nhị lang tướng mạo tuấn tú, song từ trước đến nay lại mang không ít ác danh. Lại thêm việc niên thiếu tòng quân, tính tình kiệt ngạo.
Nghe nói trên chiến trường hắn giết địch không chừa mạng sống, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.
Từ khi gả vào Bùi gia, trong lòng ta đã có chút sợ hắn.
Cho đến khi hắn ép ta vào góc bếp, bế ta đặt lên bệ lò, cúi sát bên tai, giọng thấp khàn dụ dỗ ——
“Muốn gả cho người khác sao? Ta so với tên tú tài kia mạnh hơn nhiều… nàng thử xem.”
Bình luận