Thông tin truyện

A Phù

A Phù

 Tác giả:

 Thể loại:

Cổ Đại, HE, Ngôn Tình

 Tình trạng:

Hoàn thành 7 Chương
Đánh giá: 10 /10 từ 0 lượt

Hay tin mình sắp bị gả làm kế thất Hạ gia, ta đã lén ngủ cùng vị kế huynh quang minh lỗi lạc, phong thái đoan chính kia.

Trời vừa tảng sáng, ta quấn chặt chăn, co rúm trong góc giường, run bần bật, nước mắt rơi lã chã. Trước mặt đám người kéo đến nghe tin, ta vừa khóc vừa nói:

“Là A Phù nhất thời hồ đồ… làm hoen ố thanh danh huynh trưởng.”

Tạ Du đứng dưới ánh ban mai nhàn nhạt, chỉ trầm mặc nhìn sang.

Ta khóc đến mức ngực nghẹn lại, gần như không thở nổi:

“Muội nguyện tự xin về trang viên ngoại thành sám hối! Cả đời không gả cũng được… tuyệt đối không thể vì muội mà lỡ dở nhân duyên của huynh trưởng!”

Tạ Du vẫn không nói một lời.

Chỉ là… xe ngựa vừa dừng trước cổng trang viên chưa bao lâu, hắn đã theo tới ngay sau đó.

Tạ Du giơ tay, nắm chặt cổ tay ta, giọng trầm thấp mà lạnh như băng:

“A Phù đã nói là làm hoen ố trong sạch của vi huynh… vậy thì tự mình tới đây, ngồi cho vững. Cứ để cái gọi là ‘hoen ố’ này trở thành sự thật đi.”

1.

Trước lúc lâm chung, nương ta đã phó thác ta cho Tạ lão gia.

Khi ấy, nương nắm tay ông, hơi thở yếu ớt mà vẫn gắng gượng nói từng chữ:

“Chúng ta phu thê mấy năm… A Phù cũng gọi ông là cha từng ấy năm. Sau khi ta chết, chỉ cầu ông còn nhớ chút tình xưa… nuôi dưỡng con bé.”

“Đừng để tên cửu cửu lòng dạ đen tối kia đón nó về. Cũng đừng để cha ruột nó gặp mặt.”

“Đợi sang năm nữa… A Phù cập kê, tìm nhà gia thế trong sạch, gả con bé làm chính thê… vậy là đủ.”

Tạ lão gia quỳ trước giường bệnh của nương ta, miệng liên tục đáp ứng, khóc đến xé ruột xé gan, thề sống thề chết sẽ làm theo.

Vậy mà nương ta vừa mất chưa đầy nửa năm… ông ta đã cưới vợ khác.

Lời dặn của nương bị quên sạch. Sự tồn tại của ta… cũng bị ông ta quên luôn.

Ta chỉ đành ngoan ngoãn co mình trong viện, cố hết sức hạ thấp cảm giác tồn tại.

Ngày thường tuyệt đối không ra ngoài. Chỉ đến lễ tết mới miễn cưỡng lộ diện một lần.

Trong phủ cũng chẳng có tỷ muội nào thân thiết với ta.

Trái lại, kế huynh Tạ Du lại cách ba hôm năm bữa tới thăm, mỗi lần đều mang theo ít đồ.

Huynh ấy đến không lâu, thường chỉ ngồi chừng một khắc, cũng chẳng nói mấy lời.

Ban đầu ta còn thấy gượng gạo, không quen.

Nhưng dần dần… ta lại bắt đầu mong chờ.

Bởi vì mỗi lần Tạ Du xuất hiện, những khó khăn trước mắt của ta đều tự nhiên được giải quyết.

Thiếu gì có nấy, muốn gì có đó.

Theo lẽ thường, trong cái nhà này… người ta không nên tính toán nhất, chính là huynh ấy.

Thế nhưng cha dượng và kế mẫu kia đã bắt đầu bàn bạc, muốn đem ta gả cho Hạ lão gia hơn năm mươi tuổi của Hạ gia làm kế thất.

Mấy vị phu nhân trước của lão ta, đều là nữ tử xuất thân thấp kém.

Gả qua đó rồi… không một ai sống nổi.

Tất cả đều oan ức chết dưới tay lão, bị đánh đến tắt thở.

Nếu ta không tự mưu tính cho mình… thì đời này coi như xong.

2.

Đêm qua lại có một trận tuyết lớn.

Sáng sớm, Tạ Du đã sai người mang tới một ít than tơ bạc.

Người hầu đứng ngoài cửa, cung kính nói:

“Cô nương, công tử dặn… nếu dùng chưa đủ, cứ bảo Tiểu Liên sang Thanh Phong viện lấy thêm.”

Ta gật đầu, chân thành đáp lời cảm tạ.

“À đúng rồi…” người kia chợt nhớ ra, lại rút từ tay áo một túi gấm đưa cho ta, “Công tử còn bảo giao cái này cho cô nương. Trời lạnh rồi, cô nương muốn sắm sửa gì thì cứ tùy ý.”

Ta nhìn túi gấm nặng trĩu trong tay, trong lòng dâng lên một cơn cảm động khó nói.

“Phiền ngươi thay ta cảm tạ huynh trưởng.”

Đợi người đi khỏi, Tiểu Liên mới thấp giọng nói:

“Cô nương… chuyện làm kế thất… hay là cầu đại công tử đứng ra xoay xở?”

Ta khựng lại một chút, rồi lập tức lắc đầu thật nhanh:

“Huynh ấy đối xử với ta tốt đến đâu, trong phủ vẫn có đương gia chủ mẫu. Huynh ấy cũng khó mà trực tiếp can dự vào hôn sự của ta.”

Túi gấm trong tay nặng như đè lên lồng ngực.

Ta hít sâu một hơi, nói:

“Tiểu Liên, lấy ít bạc đưa cho nhà bếp, bảo họ nấu thêm vài bát canh bổ, đưa sang Thanh Phong viện.”

Tiểu Liên gật đầu, không hỏi nhiều, chỉ cười:

“Đông đến rồi, cô nương quả thực nên bồi bổ.”

Đợi nàng quay người rời đi, ta mới bước vào phòng, lặng lẽ lấy ra chiếc hộp mà nương để lại.

Trong hộp có đủ thứ… bao gồm cả một gói nhỏ mê dược.

Ta đã nghĩ qua rất nhiều cách để tránh.

Giả bệnh? Không đáng tin.

Nói bên ngoài đã có người trong lòng? Càng không đáng tin. Nói không chừng còn bị mang tiếng xấu, khiến ta chết càng nhanh.

Vậy thì chỉ còn một con đường.

Dính líu đến đích tử Tạ gia!

Vì thể diện, Tạ gia nhất định sẽ không đồn ra ngoài, chỉ lặng lẽ đưa ta đến trang viên ngoại thành, mặc ta tự sinh tự diệt.

Đến lúc đó… trời cao mặc chim bay.

Nghĩ đến đây, ta không nhịn được thở dài.

Nói thế nào… vẫn có chút trái lương tâm.

Đợi Tiểu Liên quay lại, ta gọi cả nàng và Tiểu Lan tới trước mặt.

“Tiểu Lan, ngươi mang theo toàn bộ bạc và đồ trang sức đáng giá của chúng ta. Tối nay thừa lúc trời tối, lập tức rời phủ.”

“Sáng mai… chậm nhất là tối, đến cổng thành đợi bọn ta.”

Tiểu Lan giật mình.

Ta nhìn sang Tiểu Liên, tiếp lời:

“Còn ngươi. Sáng mai trời vừa sáng, lập tức đến phòng phu nhân, nói ta đã qua viện đại công tử… cả đêm không về. Hiểu chưa?”

“Cô nương?!”

Hai nha đầu đồng thanh kêu lên, sắc mặt trắng bệch:

“Người định làm gì vậy?”

Ta cong môi, cố trấn an:

“Đừng lo. Ta có chừng mực… chỉ dùng chút thuốc mê thôi.”

“Nhưng…” Tiểu Lan cắn môi, do dự, “Đại công tử liệu có… Nhỡ ngài ấy vạch trần trước mặt mọi người thì sao?”

Ta im lặng một lát, rồi hạ quyết tâm, giọng khàn đi:

“Cho nên… ta đang đánh cược.”

Tiểu Lan và Tiểu Liên nhìn nhau, muốn nói lại thôi.

Ta gõ nhịp xuống bàn, chốt hạ:

“Được rồi. Cứ làm theo lời ta.”

3.

Gần đến chạng vạng, tuyết lại rơi như lông ngỗng, phủ kín trời đất.

Tiểu Lan đã lấy cớ ra ngoài mua đồ, rời phủ từ sớm.

Tiểu Liên đi dò la tin tức, vừa bước vào đã vội gấp ô, nói:

“Cô nương, nô tỳ nghe người gác cổng nói… đại công tử đã về rồi.”

Đúng lúc ấy, canh từ bếp cũng được mang tới.

Hai chúng ta nhìn chằm chằm tô canh gà to đùng trước mặt, nhất thời lúng túng.

“Thuốc mê…” Tiểu Liên nuốt khan, “Cho bao nhiêu là vừa đây?”

Cho nhiều thì ta sợ ảnh hưởng thân thể Tạ Du.

Cho ít thì lại sợ không có tác dụng.

“Hay cho ít thôi?” Tiểu Liên đề nghị, “Nhỡ sáng mai công tử không tỉnh dậy được… chẳng phải lỡ việc thượng triều sao?”

“Đúng rồi, đúng rồi, không thể lỡ được.”

Ta gật đầu, chỉ múc một muỗng nhỏ, rồi khuấy đều.

“Chắc… là đủ rồi.”

Thay y phục xong, ta quấn mình kín mít, mở ô, nhân lúc tuyết rơi dày nhất mà ra ngoài.

Dọc đường gần như không gặp ai.

Giờ này ai nấy đều trốn trong phòng tránh rét, chẳng ai để ý ta vào Thanh Phong viện lúc nào.

Huống chi tuyết mỗi lúc một dày, xem ra nhất thời chưa thể ngừng.

Thanh Phong viện lúc này chỉ có thư đồng Thập Nhất trông coi thư phòng.

Có lẽ vì ta rất ít khi tới… chính xác hơn là chưa từng tới, nên Thập Nhất hơi sững sờ:

“Cô nương, sao người lại đến?”

Ta mỉm cười, giọng dịu dàng:

“Ta mang canh tới cho huynh trưởng. Huynh ấy có ở đây không?”

Thập Nhất khựng lại, như đang suy nghĩ gì đó, rồi mở cửa:

“Công tử ở trong. Cô nương vào đi.”

Lần này đến lượt ta ngẩn ra:

“Không cần… thông báo sao?”

Thập Nhất nở nụ cười nhàn nhạt, tự nhiên đón lấy ô trong tay ta:

“Công tử dặn rồi. Cô nương tới… không cần truyền.”

Ta càng thêm bối rối.

Sao cứ có cảm giác… Tạ Du đang đợi ta vậy?

Trong phòng, Tạ Du đang cúi đầu xử lý công vụ.

Nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng lên nhìn sang.

Trong khoảnh khắc, chân mày hắn thoáng nhíu, rồi rất nhanh giãn ra, trở lại vẻ bình thản quen thuộc.

“Sao muội lại tới?”

Giọng nói lạnh băng, hệt như trận tuyết hôm nay.

Ta khẽ lắc hộp đựng thức ăn trong tay, cười ngọt.

Chỉ là không biết vì chột dạ hay vì điều gì khác… nụ cười ấy trông hơi gượng.

“Huynh trưởng, muội tự tay nấu canh gà cho huynh. Uống lúc còn nóng sẽ tốt hơn.”

Tạ Du đặt bút xuống, đứng dậy bước về phía ta.

Ta đặt hộp canh lên bàn, cẩn thận múc cho huynh ấy một bát đầy.

“Huynh trưởng, mau nếm thử đi.”

Ta nhìn Tạ Du, ánh mắt đầy mong chờ.

Tạ Du nhướn mày, có chút ngoài ý muốn:

“Muội còn biết nấu canh?”

“Muội học theo đầu bếp trong phủ. Nấu xong… liền nghĩ ngay đến huynh.”

Ta hai tay chống cằm, cười tươi nhìn huynh ấy.

“Cảm ơn huynh đã đối xử tốt với muội như vậy.”

Tạ Du không nghĩ nhiều, bưng bát lên uống một ngụm.

“Không tệ.”

Trong lòng ta lại dâng lên cảm giác phức tạp.

Ta lấy thêm một chiếc bát nhỏ, múc thêm một bát, định mang ra cho Thập Nhất bên ngoài.

“Muội làm gì đấy?” Tạ Du lập tức hỏi.

“Muội cho Thập Nhất nếm thử. Ngoài kia tuyết lớn, uống cho ấm người.”

Ta đáp.

Chân mày Tạ Du khẽ nhíu lại, dường như lầm bầm rất nhỏ một câu:

“Không đủ cho ta uống.”

Ta không nghe rõ.

Chỉ nghĩ trong canh có thuốc mê, thật sự không dám để Tạ Du uống nhiều, liền vội nói:

“Huynh trưởng, buổi tối không nên uống nhiều đồ béo. Muội còn mang theo chút cháo và mấy món thanh đạm… nếu huynh đói thì ăn thêm chút nhé?”

Nói xong, ta không để ý tới Tạ Du nữa, quay người đem bát canh kia ra cho Thập Nhất.

Rồi quay lại phòng, ta dè dặt hỏi:

“Huynh trưởng, tuyết rơi lớn quá… muội có thể ở lại thư phòng đọc sách, đợi tuyết nhỏ rồi hãy về không?”

“Được.”

Tạ Du ngẩng đầu nhìn ta, giọng vẫn lạnh:

“Muốn xem gì thì tự lấy.”

Ta lẩn ra sau giá sách, tùy tiện lật vài quyển, nhưng thật ra chỉ âm thầm quan sát.

Chỉ thấy huynh ấy lặng lẽ uống hết hai bát canh.

Dường như còn định tiếp tục xử lý công vụ.

Trong lòng ta bắt đầu sốt ruột.

Thuốc này rốt cuộc bao lâu mới phát tác?

May mà chưa đến một khắc, Tạ Du đã giơ tay xoa xoa thái dương.

“Ta hơi mệt. Về phòng nghỉ trước.”

Ta thò đầu ra từ sau giá sách, trên tay còn cầm một quyển:

“Vâng… muội đọc xong cuốn du ký này rồi sẽ đi. Đợi tuyết ngừng một chút được không?”

“Được.”

Tạ Du dường như có chút vội, không quay đầu lại, bước nhanh ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng, ánh mắt hắn liền hiện lên ý cười nhàn nhạt.

Hoàn toàn khác với dáng vẻ mệt mỏi cố diễn khi nãy.

Hắn nói với Thập Nhất:

“Đêm nay không cần trực. Không cho bất kỳ ai tùy tiện ra vào, hiểu chưa?”

Thập Nhất khựng lại, khóe miệng giật giật:

“Công tử… cô nương tối nay có vẻ hơi kỳ quái.”

Tạ Du chống ô, bước vào màn tuyết mù mịt, dường như chẳng thấy lời ấy có gì không ổn, chỉ thản nhiên đáp:

“À đúng rồi, trước khi ngươi đi, nhớ thêm than cho thư phòng. Đừng để nàng lạnh.”

Thập Nhất không nhịn được đưa tay lên trán, cười khổ:

“Vâng…”

Ta dĩ nhiên không biết cuộc đối thoại giữa hai chủ tớ họ.

Cũng không biết rằng… chút thuốc mê ta bỏ vào kia, ngay cả con chó vàng trong viện cũng không ngã nổi.

Huống chi là Tạ Du cao tám thước, quanh năm luyện võ.


Bình luận